Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 865:
Chúc Khang phụ trách viết biên bản đứng bên cạnh theo dõi toàn bộ quá trình, lúc này cũng cảm th choáng ngợp, mê mẩn.
Triệu Hướng Vãn chỉ nhẹ nhàng hỏi vài câu, thế là thể bình tĩnh đưa ra phán đoán như thế? Rốt cuộc cô làm thế nào?
Sau khi chắc c bọn họ kh bỏ sót một nào, lúc này Triệu Hướng Vãn mới quay trở lại phòng thẩm vấn.
Chúc Khang hỏi cô: “Còn thẩm vấn nữa kh?”
Triệu Hướng Vãn ngồi xuống trở lại vào ghế: “Tiếp tục chứ, kh đây chỉ mới vừa bắt đầu thôi ?”
Vừa mới bắt đầu ?
Thế ban nãy cô lại thể đưa ra kết luận?
Chúc Khang cảm th hơi nghi ngờ, nhưng cũng kh hỏi nhiều, chỉ để vấn đề trong lòng, định chờ sau khi kết thúc vụ án sẽ lại tới thỉnh giáo cô sau.
Triệu Hướng Vãn yên lặng Lưu Thương Quân, khẽ cười một tiếng: “Kh chịu khai đúng kh? Định chờ tung ghi âm của Mẫn Thành Hàng ra mới chịu nói đúng kh?”
Lưu Thương Quân tiếp tục ngoan cố: “ chẳng làm gì cả!”
Triệu Hướng Vãn l ra cuộn băng ghi âm Chu Như Lan vừ mang tới, bỏ vào máy ghi âm.
Sau đó bấm nút phát.
Nhạc nền vang lên, đó là một bài hát Quảng Đ nghe khá da diết.
“ đối mặt thế nào đây,
Từng cùng nhau trải qua bao gian khó,
Bây giờ chỉ còn một trên hành trình này,
làm thế nào để nói ra tiếng lòng cho em đây.”
Xen lẫn trong tiếng hát là cuộc đối thoại mơ hồ giữa hai đàn .
“Các muốn làm gì?”
“ các lại biết là ?”
“Câu trả lời gần như đã lộ rõ, chẳng đã quá rõ ràng ?”
“Kh ngờ lại là một th minh như thế.”
“Nói , cần làm gì?”
“ muốn đến cục cảnh sát tự thú, cứu ta ra ngoài.”
“Tại lại thế?”
“Bảo vào thế thì cứ vào thế , hỏi nhiều như thế để làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-865.html.]
Nghe đến đây, từng giọt từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán Lưu Thương Quân.
[Thằng chó c.h.ế.t đuối này ghi âm thật!]
[Mẫn Thành Hàng, đây xem thường mày .]
Triệu Hướng Vãn cười lạnh một tiếng: “ bẫy khác, cho bắt c vợ con , ghi âm cuộc nói chuyện với sau đó tố cáo với cảnh sát, kh là c bằng ?”
Lưu Thương Quân cảm th chột dạ, hung hăng nuốt nước bọt một cái, cố gắng nặn ra một vẻ mặt vui vẻ: “, chỉ là được khác nhờ vả, muốn khuyên ta nhận tội mà thôi. Đồng chí cảnh sát, biết lỗi của .”
Triệu Hướng Vãn lại hỏi: “ được ai nhờ?”
Đối mặt với những câu hỏi dồn ép của cảnh sát, Lưu Thương Quân cũng kh thể kh nói thật: “A Lượng, Cảnh Lượng.”
Các cảnh sát kinh nghiệm thẩm vấn đều hiểu, chỉ cần lớp phòng tuyến trong lòng của nghi phạm tan vỡ, thế thì nghi phạm sẽ khai rõ mọi chuyện.
Vì để thoát tội, ngay cả việc ngủ với Lương Linh Diễm m lần, giúp cô ta thuê phòng ở đâu để hai tiện hẹn hò, sau đó cô ta làm thế nào để l th tin từ chỗ chồng , Lưu Thương Quân đều khai ra toàn bộ.
Chúc Khang ngồi bên cạnh vừa viết biên bản, vừa lặng lẽ giơ tay lên lau mồ hôi trên trán, hóng chuyện mà nghe nhắc tới đồng nghiệp của , đúng là chẳng dễ dàng gì.
Triệu Hướng Vãn một cái: “Chuyện xấu của khác, chột dạ gì chứ?”
Chúc Khang cười khổ: “Đây kh quen.”
Triệu Hướng Vãn: “Lúc tiết lộ tin tức chắc là cũng kh nghĩ tới việc thể khiến c việc của chúng ta bị động.”
Chúc Khang vừa nghe, mồ hôi trên trán cũng lập tức dừng lại.
Đúng thế, cái tên mồm miệng kh kín kẽ, hỏi han khắp nơi, bị cắm sừng là đáng đời!
Sau khi thẩm vấn xong Lưu Thương Quân thì cũng qua giờ cơm .
Triệu Hướng Vãn rời khỏi phòng thẩm vấn, vừa bước ra đã th Quý Chiêu đang đứng chờ cô ở hành lang.
Quý Chiêu là hoạ sĩ vẽ chân dung tội phạm của cục cảnh sát thành phố, vậy nên đến phòng làm việc của tổ trọng án cũng vô cùng bình thường.
Triệu Hướng Vãn chút ngạc nhiên, nh chân đến trước mặt : “ lại đến đây?”
Quý Chiêu th khuôn mặt trắng bệch của cô, nghĩ đến việc cô vừa xuất viện đã làm việc với cường độ cao, thế là đau lòng giơ tay ra giúp cô vén mái tóc đang rơi vãi trên gò má của cô.
[Em ăn gì chưa?]
Triệu Hướng Vãn ngượng ngùng lắc đầu một cái.
Vừa quá căng thẳng, chỉ sợ để lỡ một phần tử tội phạm nào đó, thế nên sau khi biết toàn bộ nội dung sự việc từ Lưu Thương Quân, lúc này cô mới tâm trạng để ý tới bản thân .
Quý Chiêu thở dài một cái, đưa hộp giữ nhiệt tới trước mặt cô.
[ làm hai món, em mau ăn .]
Triệu Hướng Vãn vừa kinh ngạc vừa vui mừng đưa tay nhận l chiếc hộp giữ nhiệt từ tay Quý Chiêu, sau đó nh chóng phất phất tay với Chúc Khang và Chu Như Lan: “Hai mau tới nhà ăn dùng cơm ạ.”
Chúc Khang và Chu Như Lan đưa mắt nhau, đồng loạt thở dài một cái, chỉ hy vọng lúc này xuống nhà ăn vẫn còn cơm c nóng hổi chờ bọn họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.