Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 100: Bác sĩ “gạt người” cũng là kỹ thuật sống (2)
Là chủ nhiệm, đương nhiên ta kh đời nào trả lời câu hỏi của cấp dưới.
Tuy trong lòng biết rõ Tào Dũng là thực lực, nhưng ở trong phòng làm việc, chủ nhiệm thì vẫn là chủ nhiệm, nói cho hay thì là đứng đầu, chứ thực ra chủ nhiệm cũng chỉ như quản lý. Còn bác sĩ giỏi nhất thì chưa chắc đã là chủ nhiệm.
Nhưng ều đó kh quan trọng. Quan trọng là hiện tại, bệnh nhân nữ kia hoàn toàn tin tưởng ta, Lữ chủ nhiệm, chứ kh tin bất kỳ bác sĩ nào khác. Đó cũng chính là ều khiến ta tự tin.
Còn bên này, bác sĩ Vương bị hỏi mà kh trả lời nổi. Hoàng Chí Lỗi và Tạ Uyển Oánh sau khi cân nhắc thì cũng hiểu ra phần nào: rõ ràng là Lữ chủ nhiệm chưa từng cho bệnh nhân nữ làm kiểm tra gì cả. Chính vì vậy mà đến một hạng mục kiểm tra đơn giản như vậy cũng kh trả lời nổi.
Ví dụ như bài kiểm tra rung giật nhãn cầu mà cô vừa nhắc đến bác sĩ Vương và Lữ chủ nhiệm cứ làm như kh hề nghe th, hoàn toàn phớt lờ.
“Ta kh làm kiểm tra gì hết! Dù các nói thế nào nữa, ta cũng kh làm! Ta về nhà!” Bệnh nhân nữ nổi đóa với con trai, một mực đòi về.
Lữ chủ nhiệm bắt được ánh mắt cầu cứu của bệnh nhân, liền bước ra nói với bà ta, đồng thời cũng như nói cho mọi xung qu nghe:
“Nếu chuyện gì, mai cô gọi ện cho .”
“ đ! Chủ nhiệm Lữ đã nói thế thì làm gì chuyện gì chứ?” Bệnh nhân nữ lập tức quay sang trấn an con trai, “Nếu chuyện, ngày mai mẹ lại gọi ện cho bác sĩ cũng được mà.”
Kh khí lúc này hơi hỗn loạn. Ai n đều căng thẳng, thậm chí còn chưa hiểu rõ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, càng kh biết bước tiếp theo sẽ như thế nào.
Tạ Uyển Oánh liếc Tào soái ca, cảm th dường như trời sắp xếp để cô ngay trong ngày đầu tiên “trọng sinh” lại được gặp vị bác sĩ này hẳn là dụng ý gì đó đặc biệt.
Tào Dũng sớm đã xoay lại, im lặng quan sát nhất cử nhất động của bệnh nhân. Bỗng rút từ túi áo blouse trắng ra một cây bút máy dùng để ký tên, đặt nó trước mặt bệnh nhân, nở nụ cười ôn hòa:
“Bác xem, cây bút này... bác đã từng th qua chưa?”
Nghe vậy, bệnh nhân nữ quay đầu lại, trên mặt hiện rõ vẻ đề phòng và nghi ngờ. Dù gì thì vị bác sĩ này là do con trai nói là bạn của chồng mời đến, bà đâu thể dễ tin như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-100-bac-si-gat-nguoi-cung-la-ky-thuat-song-2.html.]
Lẽ nào cây bút này giấu bí mật gì ? Bà lập tức chằm chằm vào cây bút trong tay Tào Dũng với thái độ nghiêm túc.
Lúc này, cả bác sĩ Vương và Lữ chủ nhiệm đều như đám sinh viên y học đứng xem, hoàn toàn chưa hiểu Tào Dũng định làm gì.
Nhóm sinh viên đứng ở cửa thì xôn xao bàn tán:
• “Cây bút đó là ai đưa cho nhỉ?”
• “Chẳng lẽ bác sĩ Tào và bệnh nhân này quen biết từ trước?”
• “Hay chính bệnh nhân từng tặng bút?”
Con trai của bệnh nhân nghe vậy cũng kh khỏi suy nghĩ: Nếu mẹ kh quen biết với bác sĩ Tào, thì chỉ thể là ba đã từng tặng bút cho bác sĩ ? Nhưng là khi nào chứ?
Tào Dũng nghe rõ phản ứng của những xung qu. Khi liếc sư của Tạ Uyển Oánh thì th cô vẫn ềm nhiên như kh, rõ ràng là đã đoán được ý đồ của .
Trong lòng Tạ Uyển Oánh nghĩ: Sư Tào đúng là cao tay thật, biết cách “gạt” quá khéo.
Một bác sĩ giỏi, đôi khi cũng cần biết cách “gạt” bệnh nhân đúng lúc, đúng chỗ đó là kỹ năng quan trọng trong nghề. Mà Tào soái ca rõ ràng là một “kẻ lừa đảo ưu tú” trong lĩnh vực này. Bảo ai cũng khen là bác sĩ giỏi.
Bệnh nhân nữ chằm chằm vào cây bút trong tay , th nó hơi chuyển động trước mắt , ánh mắt bà liền vô thức dõi theo, muốn rõ nó là loại bút gì.
Lữ chủ nhiệm và bác sĩ Vương đến đây mới bắt đầu hiểu ra ý đồ của Tào Dũng, nhưng đã quá muộn.
Dù đám sinh viên y còn chưa hiểu rõ, nhưng là bác sĩ khoa Thần kinh, họ chắc c đã nhận ra:
Khi bệnh nhân nữ di chuyển nhãn cầu theo chuyển động ngang của cây bút máy, hai mắt bà ta bắt đầu rung giật qua lại giống như con lắc đồng hồ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.