Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài

Chương 101: Bác sĩ “lừa người” cũng là một loại kỹ thuật sống (3)

Chương trước Chương sau

“Giật nhãn cầu!” – Bác sĩ Vương đột ngột cao giọng, âm ệu căng thẳng như thể nhãn cầu ta cũng run rẩy theo bệnh nhân, giật b.ắ.n lên mà nói – “A, thì ra cô vừa là nói cái này à?”

Nghe bác sĩ Vương buột miệng như vậy, Tạ Uyển Oánh lập tức hiểu ra: Xem ra lúc trước bác sĩ Vương với chủ nhiệm Lữ kh phản đối khi cô nhắc đến kiểm tra nystagmus (giật nhãn cầu), mà đơn giản là… kh hiểu cô đang nói tiếng . Kh hiểu thì chỉ còn cách giả vờ như kh nghe th, ngậm miệng cho qua.

Cũng kh gì lạ. Chủ nhiệm Lữ là bác sĩ thuộc thế hệ những năm 60-70, khả năng nghe hiểu và nói tiếng kém cũng dễ hiểu. Còn bác sĩ Vương, tuổi lớn hơn sư cô khá nhiều, mà đến giờ vẫn chỉ là bác sĩ ều trị nội trú, nghe vậy cũng đủ biết khả năng làm luận văn khoa học kh tới nơi tới chốn. Viết luận văn y học mà muốn đăng lên các tạp chí quốc tế thì tiếng ều kiện tối thiểu.

lẽ đây chính là lý do khiến hai này cô với vẻ chán ghét, cũng kh ưa gì đám sư của cô?

Ban tám năm là nơi tuyển toàn học bá. Kh nói đến kỹ thuật thao tác lâm sàng, chỉ xét khoản viết luận văn hay thuyết trình bằng tiếng thôi, thì bọn cô cũng đã vượt xa hai này . Thế nên Tào soái ca mới được cử nước ngoài học tập, trở thành trọng ểm bồi dưỡng của ngành y trong nước. Muốn ra nước ngoài học, th thạo tiếng kh là yếu tố hàng đầu.

Cảm th bản thân vừa lỡ lời, bác sĩ Vương vội vàng đưa tay che miệng, dáng vẻ đầy lo lắng liếc xung qu. Vừa hay bắt gặp ánh mắt chủ nhiệm Lữ đang sang, ánh mắt đó rõ ràng là kh vui, khiến ta càng thêm thấp thỏm.

Chủ nhiệm Lữ quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Tào Dũng, sau đó lại lia sang phía sau – chỗ Hoàng Chí Lỗi và Tạ Uyển Oánh – ánh mắt vẫn sắc bén kh đổi.

Đúng lúc ta sang, Tào Dũng liền xoay , cười mỉm c ngang tầm mắt, vừa hỏi vừa như khẳng định:

làm CT chứ, đúng kh, chủ nhiệm Lữ?”

Muốn sư đệ sư làm gì? Tào Dũng vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, dùng thân che c hoàn toàn ánh của đối phương.

Ánh mắt chủ nhiệm Lữ trầm xuống. Giờ nếu ta nói kh cần làm CT, thì chẳng khác nào tự vả vào mặt, kh xứng đáng làm bác sĩ. Mà nói gì thì nói, vẫn là bác sĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-101-bac-si-lua-nguoi-cung-la-mot-loai-ky-thuat-song-3.html.]

Bệnh nhân đang hiện tượng giật nhãn cầu. Kh thể nào kh làm CT kiểm tra. Hơn nữa, bệnh nhân nữ này lại là phu nhân của Cục trưởng Trương.

“Làm!” – Một chữ phát ra từ miệng chủ nhiệm Lữ, nhưng ngữ ệu thì như đang miễn cưỡng thừa nhận.

nói gì cơ, chủ nhiệm Lữ?” – Bệnh nhân nữ nghe xong kh thể tin vào tai , cuống đến độ túm l tay áo – “ từng nói với mà, khi gọi ện thoại đó! Nói là chỉ cần châm cứu hai mũi là thể về nhà! là do chị họ giới thiệu mà, chị bảo tốt, là bác sĩ dễ nói chuyện!”

Ờ ha, là chuyện như vậy. Dễ nói chuyện – nghĩa là nghe bệnh nhân nói làm vậy, chẳng cần quan tâm bệnh tình thực sự thế nào.

Nhóm sinh viên y khoa đứng cạnh nghe xong đều sững sờ, cảm th tình huống này đã phá vỡ hoàn toàn nhận thức của họ về nghề bác sĩ lâm sàng:

“Chuyện gì đang xảy ra vậy trời?”

“Bác sĩ mà lại làm việc kiểu này ?”

Chủ nhiệm Lữ bị câu nói đó dọa cho toát mồ hôi, vội vàng chối bay chối biến:

chưa từng nói với cô như vậy! chỉ bảo cô đến bệnh viện kiểm tra thôi. Dù gì nhà cô cũng nói là cô bị chảy m.á.u mãi kh ngừng. chỉ nói thế thì chắc c đưa đến viện làm kiểm tra chứ!”

rõ ràng đã nói mà! định đổ hết lên đầu hả?” – Bệnh nhân nữ tức đến độ bật dậy khỏi giường, muốn đối chất làm rõ trắng đen. Kh ngờ vừa đứng lên, cô ta liền loạng choạng, kh đứng vững nổi, chân run rẩy như chính bản thân cô ta tự mô tả, thân thể nghiêng hẳn sang một bên.

Con trai cô th vậy sắp khóc òa:

“Mẹ! Mẹ! Mẹ làm vậy mẹ ơi?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...