Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 102: Một đêm thành danh 1
“Lập tức chuyển đến phòng CT kiểm tra!” – Bác sĩ Tào Dũng nghiêm giọng ra lệnh.
Chủ nhiệm Lữ cũng sốt ruột thúc giục: “Mau lên, mau lên ”
Kết quả CT nh chóng được đưa về.
Vài bác sĩ đứng trong phòng làm việc xem xét phim chụp.
Nhóm sinh viên y khoa thì đứng bên ngoài, tr thủ học hỏi. Một số ánh mắt kh khỏi dừng lại trên gương mặt Tạ Uyển Oánh:
“Lẽ nào lại bị cô đoán trúng ?”
“Cho dù cô đoán đúng thì cũng chẳng nói lên ều gì, dù thì ”
Ý ngoài lời của nhóm sinh viên này là, họ kh còn một mực đứng về phía chủ nhiệm Lữ và bác sĩ Vương như lúc đầu nữa. Bởi lẽ, y học là một ngành đề cao tính khoa học, coi trọng sự thật, đúng sai dựa vào bằng chứng.
Hiện giờ phim chụp đã kết quả, chỉ cần sắc mặt của chủ nhiệm Lữ và bác sĩ Vương là đủ để biết nữ bệnh nhân quả thật vấn đề trong não. Điều này chứng minh phán đoán mà Tạ Uyển Oánh kiên trì nãy giờ là hoàn toàn chính xác.
Vì thế, kh thể trách nhóm sinh viên y khoa lúc đầu chế giễu Tạ Uyển Oánh là phẩm chất đạo đức gì đó đáng chê. Chẳng qua là, ai mà nghĩ tới việc một sinh viên thực tập mới bước vào ngày đầu tiên lại dám tr luận học thuật với chủ nhiệm phòng? Ai ngờ kết quả lại là sinh viên tg?
Với một sinh viên thực tập, kinh nghiệm lâm sàng vốn đã ít. Thành tựu trong ngành y càng dựa nhiều vào việc tích lũy kinh nghiệm thực tiễn. Còn chủ nhiệm thì lại là đã trải qua biết bao năm lăn lộn trong ngành, theo lẽ thường mà nói, sinh viên làm cơ hội vượt qua nổi chủ nhiệm?
Tình huống trước mắt chỉ khiến ta kh khỏi nghĩ đến một khả năng: Lẽ nào đồn đãi về "nữ học bá duy nhất của lớp tám năm" là thật? Rằng cô thiên phú y học bẩm sinh?
“Nghe nói thi cử cô luôn đứng đầu, vượt qua cả 49 nam sinh trong lớp.”
“Ừ thì lý thuyết giỏi cũng chẳng nói lên được gì, thi trong trường y chủ yếu là lý thuyết cơ mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-102-mot-dem-th-d-1.html.]
“Biết đâu vì cô giỏi lý thuyết nên mới đưa ra phán đoán chính xác hơn chủ nhiệm?”
“Kh thể nào. Lý thuyết trong sách vở và thực tiễn lâm sàng khác nhau một trời một vực. Hiện tượng lâm sàng phức tạp hơn sách giáo khoa nhiều. Chỉ đọc sách kh thôi thì làm đưa ra chẩn đoán chính xác được? Thực tiễn mới là ều cốt lõi.”
Nhóm sinh viên cứ thế tr cãi kh ngừng.
“Rốt cuộc thì kết quả chụp phim là gì vậy?”
Cả đám cùng dồn ánh mắt về phía các bác sĩ lâm sàng.
Bác sĩ Vương lúc này đã mất kiên nhẫn, sắc mặt cũng thay đổi, cúi giọng nói với chủ nhiệm Lữ: “ vẻ thật sự là một khối u lớn trong não .”
Ầm! Lời của bác sĩ Vương như một chốt hạ cho cuộc tr luận của đám sinh viên.
Sinh viên thực tập đã tg chủ nhiệm.
Đám sinh viên chẳng biết phản ứng ra nữa, lúc về phía Tạ Uyển Oánh thì ánh mắt tất nhiên kh còn chút coi thường hay giễu cợt nào nữa, mà là phức tạp chẳng kém gì 49 nam sinh cùng lớp cô trước đây.
Nói đến cũng lạ, m năm trước, vào ngày khai giảng, khi Tạ Uyển Oánh lần đầu xuất hiện trong lớp, chỉ mất một tiết học đã từ “tiểu c chúa” bị gọi thành khiến cả lớp nam sinh sững sờ.
Kh còn nghi ngờ gì nữa, lần này, ngay trong buổi tối đầu tiên thực tập, cô khả năng khiến toàn bộ sinh viên y khoa chấn động.
Cô sắp nổi d chỉ sau một đêm?
Khả năng này là hoàn toàn thật.
Thế là mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía hộp đèn kẹp CT, những tấm phim chụp hiện ra dưới ánh đèn trắng như một mê cung bí ẩn nhất thế giới.
Bác sĩ mỗi ngày đều giải mã những đề bài khó nhất thế gian như vậy bởi vì ngành học này liên quan đến bộ phận thần bí nhất trong cơ thể con . Đặc biệt là não bộ. Bộ não là cơ quan phức tạp nhất, đến nay loài vẫn chưa thể nghiên cứu đến tận cùng, chỉ mới nắm được một phần nhỏ chức năng của nó, mà phần chức năng đó liệu đã đủ toàn diện hay chưa thì vẫn còn là ều chưa thể khẳng định.
Chưa có bình luận nào cho chương này.