Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1085:
“Cô đưa ra đề xuất này là muốn chúng ta kiểm soát chi phí khi ều trị cho thầy Trương ?” cười, chắc c là nói đùa.
Vấn đề là viện trưởng Ngô, hiểu rõ việc này, kh thích kiểu nói đùa này, tự bác bỏ lời đó: “Thử nghiệm lâm sàng kh chỉ để kiểm soát chi phí. Đối với bệnh viện, làm thế nào để giảm thiểu sự bất cẩn của nhân viên y tế luôn là bài toán khó trong quản lý bệnh viện.”
Nghe viện trưởng Ngô nói vậy, mọi mới nhận ra ều này kh giống như lời đồn đại chỉ là để tiết kiệm tiền. Từ đó càng th Tạ Uyển Oánh thật sự đã nghiên cứu kỹ về việc này.
Viện trưởng Ngô gãi cằm suy nghĩ: “ th những gì cô viết chắc hẳn đã được chuẩn bị từ trước.”
Ba chữ “chuẩn bị từ trước” khiến Tào Dũng và những khác nhớ đến việc Tạ Uyển Oánh đã bày tỏ ý định chữa bệnh cho thân của . Xem ra ý định của cô kh những kh biến mất vì lời khuyên can của khác, mà còn đang từng bước kiên định tiến về phía trước.
Hơn nữa, cô đã chuẩn bị nghiêm túc sau khi biết chuyện của cô giáo Lỗ. Vì vậy, tối qua cô thể nh chóng viết ra một báo cáo chi tiết như vậy là do trước đó đã tìm hiểu các tài liệu liên quan. Rốt cuộc thầy Trương mắc bệnh gì, cô thể nghe loáng thoáng từ những khác trong bệnh viện.
Một bác sĩ chuẩn bị kỹ lưỡng là bác sĩ thể thể hiện rõ nhất hai chữ chân thành. Hai chữ chân thành, vừa hay là ều mà cô giáo Lỗ luôn nhấn mạnh. Cô giáo Lỗ là chuyên gia về dược học, làm c việc nghiên cứu và phát minh thuốc, nhiều khi chuẩn bị kỹ lưỡng trong nhiều năm mới thể đưa ra một loại thuốc mới để cứu chữa bệnh nhân.
Viện trưởng Ngô nghĩ vậy, mắt nheo lại thành một đường chỉ. Một tài liệu như vậy được đưa ra, ai cũng cảm động. Vừa hay, tài liệu này được chia làm hai bản.
Bản còn lại, sau khi biết cô viết xong, cô giáo Lỗ đã bảo cháu trai chạy đến l từ tay cô .
Vu Học Hiền tối nay kh mặt trong cuộc họp, mà cùng Khương Minh Châu đến bưu ện l đồ giúp cô giáo Lỗ, mang đến tận nhà cho cô giáo Lỗ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bấm chu cửa, Trương Thư Bình ra mở cửa cho khách.
“Cô giáo Lỗ đâu?” Vu Học Hiền hỏi.
“Bà nội ngồi đó đã lâu .” Trương Thư Bình nói, trong lòng chút lo lắng, kh biết là tốt hay xấu. Chỉ biết từ khi tài liệu Tạ Uyển Oánh viết được đưa đến tay bà nội, bà nội đeo kính lão đọc đọc lại, như bị mê hoặc.
“Thầy.” Vu Học Hiền đến trước mặt cô giáo Lỗ.
Cô giáo Lỗ một tay cầm kính lão, tay kia đặt lên tờ gi trên đầu gối, vẻ mặt mơ màng.
M khác th bà như vậy thật sự lo lắng.
Ngước mắt lên, th hai họ đến, cô giáo Lỗ như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nói: “Ồ, hai trò đến vừa lúc, giúp ta một việc.”
"Thầy, đồ đạc chúng con đã mang về nhà cho thầy , thầy cứ dặn dò ạ." Vu Học Hiền nói.
“Giúp ta thu dọn vài bộ quần áo. Ta nghe nói thằng nhóc Đào Trí Kiệt đó đã giữ lại cho ta một phòng bệnh đơn.” Cô giáo Lỗ nói với ánh mắt về phía cháu trai.
Trương Thư Bình run lên bần bật. Tuy khi được của bệnh viện gọi về nhà, đã biết bà nội bị bệnh, nhưng bây giờ khi biết bà nội thật sự muốn nhập viện, chút khó chấp nhận sự thật này.
Bố mẹ mất sớm, bà nội nuôi nấng trưởng thành như bố mẹ. Ông nội đã mất, trong nhà chỉ còn lại bà nội là thân duy nhất của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.