Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 125: Phụ đạo viên tới (2)
Phụ đạo viên đột ngột đến kiểm tra sinh viên kiến tập mà kh hề báo trước, đứa nào trong lớp cũng như bị dọa đến rơi tim ra ngoài.
hai học trò lớp đang thực tập, Nhậm Sùng Đạt vẫy tay nói thẳng:
“Thầy ngang qua đây, tiện thể xem thử đứa nào trong lớp đến học ở phòng cấp cứu chưa. Dù cũng nên một chút xem m con chim non các em bay nổi ở chỗ này kh.”
Lời của phụ đạo viên nghe như đùa, nhưng ai hiểu ý thì biết trong đó ẩn chứa hàm ý sâu xa.
Ai mà kh biết ở phòng cấp cứu thì tình huống luôn khẩn trương, nhiều lúc chạy còn hơn vận động viên. Nhưng trong c việc cấp cứu, làm để “kh cần chạy” mới là một bài học quan trọng. Bởi vì khi đã chạy, nghĩa là bản thân bác sĩ đã hoảng loạn, kh đủ bình tĩnh, kh đủ tự tin với khả năng xử trí tình huống khẩn cấp, và cũng kh lường trước được diễn tiến bệnh tình của bệnh nhân. Một bác sĩ giỏi là giữ được nhịp bước của ngay cả giữa cơn hỗn loạn.
Nghe phụ đạo viên nói thế, đủ hiểu đặt kỳ vọng cao tới đâu với học trò. Nhạc Văn Đồng và Tạ Uyển Oánh lập tức cảm th áp lực tăng vọt.
Nhưng Nhậm Sùng Đạt thì lại cảm th chưa hề kỳ vọng quá mức. Dù đây cũng là lớp trưởng và nữ học bá duy nhất trong lớp của chính .
Phản ứng lại sau một lúc, bác sĩ Lâm hỏi Nhậm Sùng Đạt:
“Thầy vừa nói là thể gọi từ Tim mạch Ngoại đến ? Gọi ai vậy? Thầy đâu ở bên Tim Ngoại?”
Tình huống gấp gáp, Nhậm Sùng Đạt kh nói nhiều, lập tức gọi ện:
“Alô? đang ở phòng cấp cứu.”
“ ở cấp cứu làm gì? Kh nói cùng đến nhà viện trưởng Ngô ? Tào Dũng cũng , chỉ còn chờ hai bọn .”
“ qua đây phòng cấp cứu một chút . biết chắc cũng đang ngang qua chỗ đó còn gì.”
Quả thật, muốn đến nhà quen trong viện thăm hỏi thì ngang qua cửa cấp cứu – vì khu ký túc xá bệnh viện trước đây nằm sát bệnh viện.
“Được , ghé qua, đang ở đâu?” – Giọng bên kia ện thoại miễn cưỡng, nghe như chẳng tình nguyện chút nào.
“Trong phòng cấp cứu.” – Nhậm Sùng Đạt nói quay ra cửa vẫy tay gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-125-phu-dao-vien-toi-2.html.]
Chưa được m giây, Chu Hội Thương đã xuất hiện sau lưng .
Bác sĩ Lâm chợt th quá ngu, kh nhận ra “Tam kiếm khách” trong truyền thuyết của bệnh viện. Ba bọn họ – chỉ cần ai chung với Nhậm Sùng Đạt, nếu kh Tào Dũng thì nhất định là Chu Hội Thương!
“ chuyện gì vậy?” – Chu Hội Thương hỏi, tay vẫn xách theo lễ vật định mang chúc Tết: hai túi trái cây và bánh kẹo.
“Xem bệnh án giúp cái.” – Nhậm Sùng Đạt nhận l đồ từ tay .
Bác sĩ Lâm chút do dự, quay sang hỏi Chu Hội Thương:
“ xử lý được kh? Kh thì để gọi bác sĩ trực bên Tim Ngoại tới.”
Chu Hội Thương vốn kh định dính vào vụ này. Hôm nay kh trực, lại bị kéo tới đây, kh vui ra mặt. Ánh mắt liếc Nhậm Sùng Đạt một cái đầy bất mãn.
Nhậm Sùng Đạt cũng khẽ chớp mắt, như thể đang tự hỏi liệu can thiệp hơi quá kh.
Lúc này, Tạ Uyển Oánh biết tình trạng của Lưu ba ba kh thể chờ đợi thêm, liền vội vàng chớp l cơ hội, nói với các tiền bối:
“Thầy ơi, xin hãy xem bệnh án. Lúc nãy tim bệnh nhân đã vừa ngừng đập một lần, kh thể tiếp tục chần chừ. Hơn nữa, bên ngoài chỉ cô con gái bảy tuổi đang ngồi chờ. Em hỏi , bé nói kh còn mẹ, chỉ còn ba.”
Tin này vừa nói ra khiến cả phòng cấp cứu rúng động.
“Cái gì cơ?!”
“Lão Lâm, biết chuyện này kh?”
“ kh biết! Kh ai nói với chuyện đó cả! Lúc bàn giao ca, cô kh hề nhắc gì đến hoàn cảnh gia đình bệnh nhân!”
Nói cách khác – chỉ một chút nữa thôi, thế giới này suýt nữa đã thêm một đứa trẻ mồ côi cha mẹ.
Nếu cha này chết, làm một bác sĩ thể thẳng vào cô bé bảy tuổi mà nói: “Ba cháu mất .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.