Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1959:
Việc thiếu sót trong chăm sóc tâm lý bệnh nhân của cơ sở dịch vụ y tế chỉ thể được bù đắp bởi chính gia đình bệnh nhân. Kh chỉ trẻ em, bệnh nhân lớn cũng vậy. Nhưng nhà dù cũng kh chuyên gia, nên khả năng làm được cũng hạn.
Được Tạ Uyển Oánh gợi ý hỏi chuyện bệnh nhân như vậy, Phan Thế Hoa nảy ra ý tưởng, nói với bệnh nhân: “Chiều nay đến, cùng làm kiểm tra. vấn đề gì thể hỏi trực tiếp, sẽ giải thích cặn kẽ cho , dạy cách đọc báo cáo siêu âm.”
Nguyên nhân của nỗi sợ hãi một phần nằm ở tâm lý kh biết và kh thể kiểm soát của con . Trao tặng kiến thức để thay đổi nhận thức là một trong những biện pháp hữu hiệu để loại bỏ nỗi sợ hãi. Phan Thế Hoa vừa nói vậy, bệnh nhân dường như chút hứng thú.
Hồ Chấn Phàm nháy mắt cân nhắc trong lòng. Bạn gái ta làm kiểm tra cùng ta sẽ kh giải thích gì cho ta, ngược lại cứ cầm kết quả lên là phê bình ta. Nói trắng ra là, các bác sĩ lâm sàng đều là những uy tín, khiến ta mỗi lần làm kiểm tra đều cảm giác như đang chờ bị phê bình, khó chịu.
Nếu thật sự bác sĩ dành thời gian cùng ta và giải thích cặn kẽ tình trạng bệnh thì thật là tốt, coi như cho ta một viên thuốc an thần. Chỉ là loại bác sĩ này hầu như kh th. Bác sĩ bệnh viện lớn quá bận.
Bác sĩ trước mặt này thật sự thể làm những việc vụn vặt này cho ta ? Hồ Chấn Phàm sang.
Phan Thế Hoa với vẻ mặt ôn hòa như thánh mẫu Maria, đối xử với bệnh nhân ân cần như với trẻ nhỏ. Vì Tạ Uyển Oánh nói, bệnh nhân này giống như trẻ con.
Hồ Chấn Phàm gật đầu: “Làm phiền , bác sĩ Phan.”
Những khác th ta thay đổi thái độ thì mỉm cười.
Món ăn được mang lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1959.html.]
Vừa ăn cơm, Nhậm Sùng Đạt vừa hỏi Tạ Uyển Oánh: “Hôm nay lần đầu tiên tham gia phẫu thuật chỉnh hình, em cảm th thế nào?”
“Em học được nhiều thứ ạ.” Tạ Uyển Oánh nghiêm túc trả lời.
“ chỗ nào kh hiểu thì cứ hỏi sư Tào của em.” Nhậm Sùng Đạt nói với học trò, hãy nắm bắt cơ hội học hỏi.
Tào sư nghiên cứu khoa thần kinh, quả thực chút liên quan đến ca mổ hôm nay. Tạ Uyển Oánh quay sang hỏi Tào Dũng: “Phẫu thuật giải áp là một phương pháp phẫu thuật lớn của khoa thần kinh kh ạ?”
Tào Dũng đặt đũa xuống, ôn tồn nói với cô: “Hôm nay thầy Thường kh nói gì khi mổ, kh giải thích cho em, nhưng em tự tin vào bản thân. th em làm kh vấn đề gì. Kể cả việc ều chỉnh cột sống, cá nhân cho rằng là đúng chỗ, sẽ kh gây ra chèn ép tủy sống mới. Em thể lo lắng hướng giải phẫu học của tủy sống và cột sống thể kh hoàn toàn song song, sẽ sự lệch lạc. Về ểm này, thể sự khác biệt về cơ thể, nhưng theo th, trên bệnh nhân này thì kh tồn tại.”
Tào sư như đọc được suy nghĩ của cô, vừa nghe cô mở lời đã biết cô muốn hỏi gì. Đợi chút, Tạ Uyển Oánh đột nhiên nhận ra câu trả lời của sư chút kỳ lạ, liền hỏi: “Tào sư , xem ca mổ ạ?”
Tiểu sư cuối cùng cũng hỏi. Hoàng Chí Lỗi ngồi bên cạnh che miệng cười khoái trá.
Th Hoàng sư cười muốn đập bàn, Tạ Uyển Oánh ngạc nhiên nghĩ, Chuyện gì vậy?
“Em yên tâm. Lúc em kh th , em.” Tào Dũng nói.
Nếu cô thể phát hiện ra thì coi như cô giỏi. Tất cả những ngồi đó đều nghĩ vậy.
Phan Thế Hoa chủ động cung cấp th tin cho Tạ Uyển Oánh: “Oánh Oánh, tớ cũng ở trong phòng mổ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.