Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 21: Công bố điểm thi (3)
“À đúng , Triệu Văn T thi ?” – Hồ Hạo tò mò hỏi tiếp.
Tại hai đứa này cứ chăm chăm hỏi hai cái tên đó chứ? Gương mặt Lưu Tuệ lập tức sa sầm.
Th vẻ mặt kh vui của cô giáo, Trương Vi và Hồ Hạo liếc nhau: Chẳng lẽ cả hai ngồi cùng bàn kia đều trượt nên chọc giận cô Lưu?
“Xong , cô Lưu kh biết sẽ nói với Triệu Văn T và Tạ Uyển Oánh kiểu gì đây.” – Hồ Hạo ghé tai Trương Vi nói nhỏ.
Trương Vi đáp:
“Nói thật là được . Dù thì tớ cũng biết rõ, Oánh Oánh sớm muộn gì cũng rớt Học viện Y mà. Cô kh chịu nghe lời thì tự chịu thiệt thôi.”
Nghe vậy, Hồ Hạo càng thêm đắc ý, kho tay nói:
“Triệu Văn T cũng thế. Kh biết ăn nhầm gan báo gì, cuối cùng lại sửa nguyện vọng thành ngành máy tính của Đại học C nghệ Quốc Tây. Đó là ngành ểm chuẩn cao nhất toàn tỉnh đ! Ai mà hiểu nổi đầu óc ta nghĩ gì, y hệt như Tạ Uyển Oánh, chắc bệnh.”
Bỗng nhiên, Lưu Tuệ như sực tỉnh khi nghe Hồ Hạo nói tới đó, giật hỏi lớn:
“Em nói gì? Nó ền ngành nào cơ?”
Hồ Hạo bị cô giáo quát đến giật b.ắ.n , lắp bắp:
“Cô Lưu... Triệu Văn T sau cùng sửa nguyện vọng thành ngành máy tính của Đại học C nghệ Quốc Tây mà. Kh chính cô bảo sửa ?”
“Cô thể bảo nó sửa cái đó được!” – Lưu Tuệ nổi trận lôi đình, vung tay đập mạnh lên bàn.
“Với ểm số ban đầu, nó căn bản kh thể đậu nổi Quốc Tây lý c, ai mà ngờ được giờ lại thể đậu ngành máy tính chứ…”
“Khoan đã… ý cô là…” – Hồ Hạo nghe ra ẩn ý trong lời của cô giáo, lạnh toát sống lưng –
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-21-cong-bo-diem-thi-3.html.]
“Cô Lưu, ý cô là… ểm của Triệu Văn T hiện giờ đủ để đậu ngành máy tính Đại học C nghệ Quốc Tây ạ?”
Nhận ra đã lỡ lời, Lưu Tuệ vội bịt miệng lại.
Kh ngờ, m giáo viên khác tình cờ ngang nghe được câu chuyện, lập tức vây lại hỏi:
“ , cô Lưu, chúng nghe trưởng phòng Giáo vụ nói… lớp cô học sinh sắp giành thủ khoa khối tự nhiên thì ? Kh lẽ là em Triệu Văn T?”
Được ểm vào ngành máy tính của Quốc Tây lý c , kh thủ khoa thì là gì?
“Kh… kh !” – Lưu Tuệ vội phủ nhận, mồ hôi lạnh túa đầy lưng. Trong đầu cô lúc này lại hiện lên bóng dáng Tạ Uyển Oánh ở cửa lớp.
“Kh ? Chẳng lẽ lớp cô còn học sinh nào thi vào trường top hơn cả Quốc Tây lý c? em nào đậu được đại học ở thủ đô à?” – M giáo viên tiếp tục truy hỏi.
Trương Vi và Hồ Hạo ngơ ngác như gà mắc tóc. cô Lưu ú ớ mãi kh trả lời, họ cũng kh hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trương Vi quay đầu lại, bỗng th bạn cùng bàn của – Tạ Uyển Oánh – đang đứng ở cửa, liền gọi to:
“Oánh Oánh, mau vào! Cô Lưu tìm kìa!”
Tạ Uyển Oánh mỉm cười. Cô biết rõ, bạn cùng bàn của và cả Hồ Hạo đều đang chờ xem cô bị bẽ mặt. Cô chỉ cười tươi, thản nhiên bước vào.
Lưu Tuệ vừa nghe Trương Vi gọi Tạ Uyển Oánh liền tái mặt, hận kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t Trương Vi tại chỗ. Cô đâu muốn tìm cái đứa học sinh từng cãi nhau tay đôi với đâu – thậm chí còn ước gì Tạ Uyển Oánh biến mất luôn khỏi mắt thì hơn.
Tạ Uyển Oánh tới trước mặt cô giáo, quay đầu hỏi bạn cùng bàn:
“Chỉ hai các tới thôi à?”
“Ừ, lớp trưởng vẫn chưa tới. Cô Lưu bảo lớp trưởng th báo mà. Chắc là lớp trưởng thi tốt nên để mai mới tới l phiếu ểm.” – Trương Vi trả lời.
Nhắc tới lớp trưởng Vu, Tạ Uyển Oánh lại nhớ đến hôm cô bị Lưu Tuệ mắng. Chính cái lớp trưởng này đã hùa theo cô giáo, hận kh thể xé xác cô ra ngay lúc đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.