Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 22: 【2】Trở Lại Năm 90 (Phần 2)
Tào Dũng rút chiếc bút máy trong túi áo blouse ra, định viết lời dặn của bác sĩ thì ngẩng đầu lên, ánh mắt nh chóng dừng lại trên sắc mặt và huyết áp của bệnh nhân, lại lướt qua các chỉ số khác – càng càng th lạ.
“ cần đo ện tâm đồ kh, bác sĩ Tào?” Một bác sĩ thực tập đẩy máy đo ện tâm đồ tới, chờ ra chỉ thị.
“Kh cần. Đẩy thẳng tới phòng CT. Gọi ện thoại cho bên đó trước, báo tình hình bệnh nhân là ca cấp cứu, nghi khả năng vỡ phình động mạch chủ gây mất m.á.u nghiêm trọng, cần xác định gấp để chuẩn bị phẫu thuật.” Tào Dũng vừa nói dứt câu thì sững , chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ – ên ?
Thế mà lại kh theo phán đoán ban đầu về nhồi m.á.u cơ tim để tiến hành chẩn đoán theo trình tự, mà lại nghe theo lời một học sinh cấp ba, đưa bệnh nhân chụp CT?
Bác sĩ thực tập nghe vậy thì kinh ngạc: “Bác sĩ Tào, nghi ngờ bệnh nhân kh bị nhồi m.á.u cơ tim ạ?”
Rõ ràng triệu chứng của bệnh nhân giống với nhồi m.á.u cơ tim mà…
“Đi làm CT trước!” Tào Dũng quả quyết. Dù thế nào nữa, những lúc bác sĩ buộc tin vào trực giác của – đặc biệt là khi cấp cứu, đâu thời gian mà phân tích từng bước một?
________________________________________
Tạ Uyển Oánh đứng bên giường cấp cứu, bệnh nhân đang được đẩy về phía phòng CT, chớp mắt một cái – vị bác sĩ kia… đổi hướng chẩn đoán ? đột nhiên lại giống với suy đoán ban đầu của cô?
________________________________________
Cùng lúc đó, ở cổng chính bệnh viện, một bảo vệ đang tr cãi với một phụ nữ trung niên.
“ đến tìm con gái , nó đang đứng trong đó. Chúng tới thăm thân sống ở ký túc xá dành cho cán bộ nhân viên bệnh viện. Nó tên là Chu Nhược Mai, là bác sĩ khoa sản của bệnh viện các , là chị họ .” phụ nữ sốt ruột nói.
“Ký túc xá nhân viên của bệnh viện chúng kh lối trong này đâu, đồng chí à. Chị lối bên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-22tro-lai-nam-90-phan-2.html.]
“ biết, ý là con gái nhầm đường! Nó lạc vào trong bệnh viện .” phụ nữ cuống đến dậm chân, đành gọi lớn: “Oánh Oánh! Oánh Oánh!”
Nghe th tiếng mẹ quen thuộc gọi , Tạ Uyển Oánh quay đầu lại: “Mẹ?”
“Con tan học xong mẹ đã dặn là chờ ở cổng bệnh viện cùng nhà dì. Con lại chạy lung tung đâu đ hả?” Tôn Dung Phương vừa trách vừa giơ tay chỉ vào con gái.
Tạ Uyển Oánh sững khi nghe từ “tan học” trong miệng mẹ . Tan học? Cô đã tốt nghiệp và làm từ lâu mà.
Kh đúng, mẹ cô bây giờ… Dù trời đã tối, nhưng kỹ thì tóc vẫn đen nhánh, chưa bạc như già, da mặt cũng mịn màng, ít nếp nhăn, chẳng th dấu vết thời gian.
Cô cúi đầu xuống chân – đôi giày bata vải cô đang mang là loại giày cô từng hồi còn học sinh. Lại tay áo – đồng phục cấp ba quen thuộc. Vai còn đeo một chiếc cặp nặng trĩu – cô tháo xuống, mở khóa ra, bên trong là sách giáo khoa lớp 12 và cả đống đề thi thử.
“Mẹ… năm nay là năm bao nhiêu?” Tạ Uyển Oánh khó tin mọi thứ xung qu, nghi hoặc hỏi.
Tôn Dung Phương gạt bảo vệ sang một bên, tới, giơ tay gõ nhẹ lên trán con gái: “Con học hành đến mụ cả đầu à? M hôm nữa thi đại học đến nơi, còn hỏi mẹ cái gì mà năm bao nhiêu?”
“Năm nay là năm 1996.” Một bác bảo vệ gần đó th vậy thì giúp xác nhận.
Năm 1996?
Đồng tử Tạ Uyển Oánh co lại.
Trời ạ, cô trọng sinh . Trở về năm 1996, ngay trước ngày thi đại học!
“Đi nh lên, gọi ện cho dì con . Chắc ta đợi ở nhà sốt ruột lắm .” Tôn Dung Phương kéo tay con gái về phía cổng bệnh viện, vừa vừa nhắc: “À mà tiện thể ghé mua túi trái cây mang lên, kh lại tay kh thì ngại.”
Tạ Uyển Oánh xách theo cặp sách, tai vẫn còn nghe vang vang tiếng mẹ lải nhải quen thuộc, lại quay đầu tấm biển của Bệnh viện Nhân dân số Ba, trong lòng kh ngừng dâng lên cảm xúc – đời cô, chăng sẽ thật sự rẽ sang một bước ngoặt từ đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.