Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 78: Ba năm nửa sau (4)
"So với lớp trưởng chúng ta thì thua xa, mặt đầy tàn nhang."
"Cao cũng kh bằng Phùng Nhất Th."
"Học hành chắc c kh giỏi bằng cô ."
Nam sinh mới chính là m nhiều chuyện nhất ?
bạn vừa tỏ tình bị sốc đến khó tin, quay đầu đám Triệu Triệu Vĩ.
" là ở đâu tới vậy?" – Triệu Triệu Vĩ bước lên hỏi.
"Còn các là ai?"
"Chúng học cùng lớp với cô ."
"Ra vậy." Nam sinh kia cười rộ lên: " biết , các chẳng qua kh theo đuổi nổi cô nên kh muốn khác theo, đúng kh?"
Nghe câu đó xong, m Triệu Triệu Vĩ lập tức nổi giận. Cả bốn cùng nhau vây l ta:
"Chỉ với cái dạng này mà cũng đòi theo đuổi cô á? Nói cho biết, muốn theo đuổi cô , ít nhất vượt qua bọn 49 trước đã!"
"Dựa vào đâu mà các ra ều kiện với ? theo đuổi cô chỉ cần cô đồng ý là được, mắc gì đến các ?"
" lại kh liên quan? là đàn kh? Đàn mà còn thua cả cô gái của ?"
" yếu vậy chắc là đàn bà quá!"
"Phân vi phân và tích phân thi được bao nhiêu ểm? giỏi bằng cô kh?"
"Lên xà đơn . Cô vừa làm được hai mươi cái, làm được hai mốt cái thì tính là tg."
Hít xà đơn 21 cái? Nam sinh đứng giữa gió lạnh, cây xà đơn như hung thần. Đến một cái còn khó nữa là hai mốt cái!
ta lập tức choáng váng, chân nhũn ra.
"Lên làm !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-78-ba-nam-nua-sau-4.html.]
"21 cái, bọn đếm giùm!"
Triệu Triệu Vĩ cùng ba kia đẩy ta về phía xà đơn.
Kết quả là, ngay khoảnh khắc tới gần xà đơn, nam sinh nọ đột nhiên quay đầu bỏ chạy, cắm đầu cắm cổ phóng ra khỏi sân thể dục, chạy mất hút.
"Đồ hèn!"
"Đúng là thứ vô dụng. Dáng vẻ đó mà cũng đòi theo đuổi c chúa lớp hả?"
"Nhậm giáo chủ nói , cô là tiểu c chúa lớp chúng , ai cũng kh được phép bắt nạt!"
Lúc này, cả 49 nam sinh đều khắc sâu trong lòng: kia chính là tiểu c chúa của lớp .
Chuyện xảy ra đến giờ mà bản thân vẫn chưa kịp mở lời gì thì đã bị giải quyết xong. Với việc này, Tạ Uyển Oánh kh cảm th gì đặc biệt. Dù thì cô cũng kh định nhận lời ai cả. Cô hoàn toàn kh ý định yêu đương khi đang học. Mà ngành cô theo là y học ngành học khắc nghiệt nhất thế giới, l đâu ra thời gian yêu đương?
Rèn luyện xong, cô mua bữa sáng quay về ký túc xá.
Hai sư tỷ trực đêm ở bệnh viện đã về, hình như lúc ngang sân thể dục đã th chuyện vừa xảy ra, giờ cô cười kh ngớt.
"Thảo nào. Trước đây chị cứ th lạ, tiểu sư gặp thích như em lại kh ai theo đuổi." – Hà Hương Du thì thầm bên tai Liễu Tĩnh Vân cười hì hì nói.
Liễu Tĩnh Vân mỉm cười gật đầu tán thành.
Hóa ra là vì 49 cái “tường đồng vách sắt” chặn đường theo đuổi, kh ai chen vào được. Đúng là cạn lời.
Tạ Uyển Oánh nghe xong liền chớp mắt hai sư tỷ: Hai chị chẳng cũng giống vậy ?
Hà Hương Du và Liễu Tĩnh Vân cũng đều là “tiểu c chúa” trong lớp, vì là nữ sinh duy nhất mà.
"Chúng đâu phụ đạo viên là Nhậm giáo chủ." – Hà Hương Du vội th minh – "Nhậm giáo chủ chỉ gọi em là tiểu c chúa thôi mà."
"Nghe th gọi tiểu c chúa, lòng em hụt hẫng lắm." – Tạ Uyển Oánh bộc bạch cảm xúc của khi xưa.
Hai sư tỷ hiểu ý trong lời cô, cùng nhau im lặng kh nói tiếp nữa.
Liễu Tĩnh Vân ngồi xuống ghế dài, chẳng nói lời nào. Trong lớp là nữ sinh duy nhất thì ích gì? Dù là bệnh viện hay trường học, cuối cùng việc được giữ lại làm việc phụ thuộc vào năng lực thực sự.
Giờ khoa gây mê đã đầy từ lâu, mỗi chỉ tiêu đều vô cùng khó giữ. Dù là lớp tám năm ưu thế, nhưng kh ều gì tuyệt đối. Còn nửa năm nữa cô tốt nghiệp, vậy mà đến giờ khoa gây mê của Bệnh viện Quốc Hiệp vẫn chưa chắc giữ lại cô hay kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.