Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 79: Ba Năm Nửa Sau (5)
Điều đáng sợ hơn cả là năm 1999, hệ tám năm của khóa tuyển sinh kh những kh mở rộng mà còn giảm chỉ tiêu. Nhà trường tuyên bố rằng đang tiến hành cải cách chương trình đào tạo hệ tám năm – ai mà biết cải cách đó là tốt hay xấu. Sự thật là, kể từ sau khóa của Tạ Uyển Oánh, suốt m năm liền kh còn nữ sinh nào được tuyển vào hệ lâm sàng tám năm. Nữ sinh muốn vào làm ở bệnh viện tốt, thật sự kh chuyện dễ dàng.
Như Liễu Tĩnh Vân chẳng hạn, bản thân tốt nghiệp từ Quốc Hiệp đã là một ểm cộng lớn . Ngoài những bệnh viện trực thuộc Quốc Hiệp, nếu muốn vào các bệnh viện khác, đáng lý kh khó. Nhưng đã học ở Quốc Hiệp thì đương nhiên ai cũng muốn ở lại Quốc Hiệp làm việc.
“Bây giờ sinh viên hệ tám năm tốt nghiệp còn chẳng bằng thạc sĩ hay tiến sĩ hệ thường, vì ta nói sinh viên hệ tám năm chẳng bao nhiêu cơ hội thực hành.”
Nhị sư tỷ Hà Hương Du tỏ ra lo lắng thật sự, bởi vì chính chị cũng từng trải qua những vướng mắc như vậy khi tìm việc làm năm ngoái.
Liễu Tĩnh Vân chỉ im lặng kh nói một lời, cũng chẳng biết nói gì nữa.
“Nếu kh thì thế này,” Hà Hương Du đề xuất, “Tào sư chẳng sắp về nước ? Đợi khi trở về, em hỏi thử tình hình bên phía . Nếu chịu đứng ra giúp, lẽ thể giúp em ở lại bệnh viện.”
Tào sư – cái tên này hình như đã lâu kh được nhắc đến. Nhưng khi nghe lại, Tạ Uyển Oánh liền nhớ ra ngay đó là ai – chỉ vậy thôi cũng đủ th ta sức hút thế nào.
“Vậy đợi đến lúc đó hỏi thử xem .” – Liễu Tĩnh Vân gật đầu, kh còn cách nào khác.
Dù đều là sinh viên hệ tám năm, các chị khóa trên đều tốt bụng và sẵn sàng giúp đỡ.
Sau đó, hai chị bắt đầu hỏi han tình hình học tập của cô em khóa dưới:
“Các em sắp bắt đầu giai đoạn kiến tập . Trường sắp xếp thế nào vậy?”
“Vừa học vừa kiến tập. Thời khóa biểu do trợ giảng sắp xếp, nghe nói sang năm mới c bố. Lớp trưởng chắc là biết .” – Tạ Uyển Oánh đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-79-ba-nam-nua-sau-5.html.]
“Tết Âm lịch này được nghỉ kh? Em tính ?” – Hai chị lại hỏi, giọng nói lộ rõ chút ghen tị. Kh trách được, đã bước vào giai đoạn thực tập lâm sàng thì chuyện trực dịp Tết là ều kh thể tránh khỏi. Bệnh viện còn ngụy biện rằng đây là “cơ hội để sinh viên y được rèn luyện nhiều hơn”.
Vài năm trước, Tạ Uyển Oánh từng đón Tết một , thậm chí còn làm thêm ở McDonald’s. Nhưng năm nay lẽ sẽ khác.
Thầy Trang – thầy mà cô kính trọng – đã được con trai mời về sống cùng và căn nhà mới. Thầy còn định mời cô đến tân gia ăn cơm. Sư trò thể nhân dịp gặp lại nhau.
Còn một chuyện nữa là: bạn thân thời thơ ấu của cô sắp lên kinh thành chơi.
Tạ Uyển Oánh dĩ nhiên kh thể kh bạn bè ở quê nhà. thân thiết nhất với cô tên là Ngô Lệ Toàn – hai từng học cùng lớp suốt hai năm tiểu học.
Ngô Lệ Toàn khác cô ở chỗ sau tiểu học thì kh học tiếp nữa, vì hoàn cảnh kinh tế khó khăn nên ở nhà phụ giúp gia đình. Sau này, theo nhà làm ăn buôn bán, cuối cùng tự mở một c ty nhỏ chuyên bán trà – trở thành bà chủ thật sự.
Hai chị khóa trên nghe Tạ Uyển Oánh nói bạn thân bằng tuổi mà đã làm bà chủ thì vô cùng kinh ngạc.
Nữ giới tự lập làm chủ vốn kh dễ, nhất là trong một xã hội trọng nam khinh nữ nặng nề như quê của Tạ Uyển Oánh. Bản thân cô cũng nghĩ bạn đúng là một “cây cờ riêng” – mạnh mẽ đến mức chẳng giống những cô gái khác.
M năm trước, khi Tạ Uyển Oánh thi đỗ đại học, Ngô Lệ Toàn đang theo gia đình chuyển đến nơi khác. Sau đó họ lại liên lạc được với nhau. Ngô Lệ Toàn thường xuyên thay cô đến thăm mẹ cô – bà Tôn Dung Phương. Thực tế, bà Tôn luôn coi Ngô Lệ Toàn như con gái .
Năm nay bà Tôn kh đến được, nên Ngô Lệ Toàn sẽ thay bà mang theo đặc sản quê nhà, vượt nghìn dặm đường lên thủ đô thăm bạn.
“Ban ngày em thường đến đâu tự học?” – Hai chị lại hỏi.
“Phòng giải phẫu.” – Tạ Uyển Oánh đáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.