Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 913:
“Trưởng khoa Tề? Tối nay chưa th .” Y tá nói.
Chưa đến ? Thầy Đào liên hệ mà kh gọi được về ? Hà Quang Hữu giật .
Khâu Thụy Vân, Khương Minh Châu và bác sĩ Kim nghe vậy mặt mày sa sầm.
Cũng dễ hiểu, chuyện này lớn, đám này chắc là kh dám chịu trách nhiệm, cứ để bác sĩ Quốc Hiệp tự cứu, l cớ trốn sang một bên. Chờ xem kết quả phẫu thuật thế nào tính.
“Kỳ lạ thật, bệnh viện của họ tiếp nhận bệnh nhân mà kh cần ra mặt ?” Khương Minh Châu tức tối nói: “Bác sĩ bệnh viện chúng vô tư hỗ trợ cứu , kh l một đồng thù lao, họ thể như vậy?”
“Chắc c bác sĩ ra mặt, nhưng là bác sĩ ít năm kinh nghiệm thôi.” Bác sĩ Kim là từng trải, rõ ràng một số đồng nghiệp nhân phẩm kém thích nhất là khi chuyện gì thì đẩy bác sĩ ít năm kinh nghiệm ra chịu trách nhiệm, còn thì trốn phía sau. Những này thường làm đến cuối cùng cũng vậy, chắc c kh thể trở thành bậc thầy, mất lòng , nhưng kh ai cản được họ làm ở vị trí này cả đời.
Ngành y là vậy, s.ú.n.g b.ắ.n chim đầu đàn, kh chữa bệnh cho bệnh nhân thì coi như kh việc gì. Đương nhiên, d tiếng của loại bác sĩ này sẽ luôn kém, sống kh yên ổn.
Nghĩ lại, bác sĩ mà kh dám chữa bệnh cho bệnh nhân, thể gọi là bác sĩ ?
Vì vậy, tuy mọi lo lắng, nhưng trong lòng đều hiểu rõ Nhϊếp Gia Mẫn đang làm ều mà một bác sĩ nên làm, gánh vác trách nhiệm của một bác sĩ, xứng đáng với d xưng bậc thầy.
M nặng nề bước đến cửa phòng mổ, nhau, hơi e dè kh dám vào.
“Bên trong kh cấp cứu đ chứ?” Khương Minh Châu áp tai vào cửa phòng mổ nghe ngóng.
Bác sĩ Kim vỗ vai cô.
Hà Quang Hữu l hết can đảm đẩy cửa bước vào, tiếp theo là Khâu Thụy Vân, hai kia theo sau. Thực ra phòng mổ truyền thống kiểu này, tường cửa sổ, nếu kh ban đêm, qua khe hở của rèm cửa lẽ thể th được tình hình bên trong.
Bên trong yên tĩnh, chỉ tiếng máy móc hoạt động. Màn hình theo dõi kh báo động, đường cong nhịp tim của bé ổn định, nhịp tim hơi nh là bình thường. Huyết áp lần đo gần nhất nằm trong phạm vi giá trị bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-913.html.]
Bác sĩ gây mê đang đứng.
Y tá lưu động mở cửa cho họ ra ngoài, trước đó đã cùng y tá dụng cụ trên bàn mổ kiểm kê dụng cụ phẫu thuật xong, chuẩn bị đẩy giường bệnh ra khỏi phòng mổ.
Y tá dụng cụ đang đợi bác sĩ khâu mũi cuối cùng.
Bốn lên, th bác sĩ đang khâu da cho bệnh nhân dưới ánh đèn mổ nghĩ, Kh Nhϊếp Gia Mẫn, cũng kh bác sĩ nào của bệnh viện huyện, mà là Tạ Uyển Oánh.
Tiểu sư oai phong lẫm liệt trên bàn mổ. Khương Minh Châu thầm nghĩ, trong mắt tràn đầy sự tán thưởng.
“Xem ra kh vấn đề gì.” Bác sĩ Kim thở phào nhẹ nhõm, gật đầu cười, lo lắng thì vẫn lo lắng, nhưng vì đã từng chứng kiến thao tác của Tạ Uyển Oánh nên cũng kh lo lắng lắm.
Phù! Hà Quang Hữu và Khâu Thụy Vân thở phào nhẹ nhõm, kh biết diễn tả cảm xúc này như thế nào.
Tạ Uyển Oánh đã từng mổ với họ, bây giờ xem cô khâu thì th cô đang thể hiện bình thường.
Tuy nhiên, nếu cô đang khâu da cho bé ở giai đoạn cuối của ca mổ, thì chỉ thể chứng minh một ều!
Nhϊếp Gia Mẫn để cô làm phụ mổ một?
Thật vậy .
Nhϊếp Gia Mẫn học sinh khâu xong mũi cuối cùng, gật đầu nhẹ, nói: “Được .”
Tạ Uyển Oánh đưa dụng cụ khâu cho y tá dụng cụ, cẩn thận dán băng gạc lên vết mổ đã được khâu lại cho bệnh nhân.
Ca mổ kết thúc, Nhϊếp Gia Mẫn nói với tất cả nhân viên tham gia phẫu thuật: “Vất vả cho mọi .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.