Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 914:
“Chúng kh vất vả, thầy mới vất vả!” Giọng bác sĩ Chu chút phấn khích, tối nay đã được theo chân bậc thầy từ thủ đô làm phẫu thuật cấp cứu, sau này thể khoe khoang với khác .
Cởϊ áσ mổ và găng tay, tháo khẩu trang, Nhϊếp Gia Mẫn quay đầu lại th bốn đồng nghiệp xuất hiện trong phòng mổ, vẻ hơi bất ngờ: “Mọi lại ở đây?”
Hà Quang Hữu và ba kia nghe hỏi vậy, bỗng nhiên nhận ra vấn đề lớn nghĩ, Họ kh thể nói là lo lắng bậc thầy mổ kh tốt nên đến xem được.
“Cái này…” Bác sĩ Kim quay lại ba đồng nghiệp còn lại, làm bây giờ.
Khương Minh Châu trần nhà, đang suy nghĩ.
Khâu Thụy Vân Hà Quang Hữu.
Hà Quang Hữu đang bối rối.
Th các tiền bối đến, Tạ Uyển Oánh trên bàn mổ nh chóng nghĩ đến cuộc ện thoại lúc trước với các thầy, nói: “Thầy Nhϊếp, thầy Hà và mọi đang đợi xe đưa bệnh nhân đến đây. Bây giờ chắc c việc cũng gần xong , nên đến báo cáo với thầy.”
Lời tiểu sư nói đúng. Khương Minh Châu phản ứng lại đầu tiên, phụ họa: “Đúng vậy, là như thế.”
Bác sĩ Kim gãi đầu, kh giỏi nói dối trước mặt lãnh đạo.
Hà Quang Hữu và Khâu Thụy Vân thuận theo bậc thang Tạ Uyển Oánh đưa ra, nói: “ hai bệnh nhân nặng cần xe cứu thương hộ tống, nên vẫn đang ở trong thôn chờ xe.”
“Bây giờ tình hình thế nào?” Nhϊếp Gia Mẫn hỏi, đáy mắt ánh lên ý cười, rõ ràng là nghe ra học sinh đang giải vây cho họ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ở phòng cấp cứu. Bác sĩ Chu và bác sĩ Thường đang hỗ trợ cấp cứu.” Hà Quang Hữu nói, đồng thời nhận ra kh thể qua mặt được bậc thầy, vừa vừa nói nhỏ với Nhϊếp Gia Mẫn: “Giáo sư Nhϊếp, đã nói chuyện với thầy Đào, nhưng hình như trưởng khoa Ngoại của họ kh đến.”
Nghe vậy, Nhϊếp Gia Mẫn hiểu, nói: “Ca mổ tối qua cần làm ngay lập tức. Sau khi tình trạng bệnh nhi ổn định vào tối nay, ngày mai tìm cách chuyển đến khoa Ngoại Nhi của bệnh viện chúng ta. nghe nói tài xế gây tai nạn sẽ chi trả viện phí.”
“Vâng, cảnh sát đã bắt được tài xế gây tai nạn.” Hà Quang Hữu vừa trả lời vừa nghĩ giống Nhϊếp Gia Mẫn và Tạ Uyển Oánh, ít nhất trong thời gian ngắn, viện phí của bệnh nhân này đã lo.
Khi đưa bệnh nhi đến phòng bệnh, Tạ Uyển Oánh nghe bác sĩ Chu nói, bệnh viện huyện kh ICU.
“Thầy Nhϊếp.” Tạ Uyển Oánh vội vàng đuổi theo Nhϊếp Gia Mẫn ra khỏi phòng mổ: “Kh giường ICU, để bé nằm phòng bệnh thường một đêm. Tối nay em sẽ tr bé, việc gì thầy cứ gọi cho em.”
Tự nguyện xin tr bệnh nhân vào ban đêm, đây đúng là biểu hiện của một bác sĩ tốt. biết rằng bây giờ đừng nói bác sĩ, ngay cả sinh viên y khoa cần tích lũy kinh nghiệm lâm sàng cũng ít ai muốn làm vậy.
Vì làm vậy vất vả, mệt mỏi. Mệt mỏi, vất vả, kh sức khỏe tốt thì kh chịu nổi, nên đa số sinh viên y khoa đành từ bỏ, để ngày mai còn học, làm.
Quay đầu lại, Nhϊếp Gia Mẫn đôi mắt sáng ngời của cô, tuy khen ngợi nhưng kh đồng ý: “Cần tìm thêm , kh thể để cô được.”
Làm thầy chu toàn, kh thể chỉ nghĩ đến nhiệt huyết của sinh viên y khoa.
“Tối nay sẽ tr bé cùng cô .” Khâu Thụy Vân ra từ phía sau Tạ Uyển Oánh, tự nguyện xung phong.
Hà Quang Hữu giúp Nhϊếp Gia Mẫn quyết định, nói: “Thầy Nhϊếp, cứ để hai họ trực .”
Vì vậy, ngoài hai họ, các bác sĩ khác quay lại nhà khách nghỉ ngơi.
Lúc , Khương Minh Châu nhiệt tình hỏi tiểu sư : “Sáng mai chị mang bữa sáng đến cho em, em muốn ăn gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.