Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 915:
“Sữa đậu nành, bánh mì, em ăn gì cũng được.” Tạ Uyển Oánh cảm ơn sư tỷ, dù cô cũng kh quan tâm ăn uống lắm, chỉ cần no bụng là được.
“Chị tìm sữa bò cho em.” Tiểu sư tối nay thể hiện xuất sắc, Khương Minh Châu quyết định bổ sung dinh dưỡng cho cô, vỗ vai cô m cái.
Chia tay mọi , Tạ Uyển Oánh và Khâu Thụy Vân đưa bệnh nhân sau mổ đến phòng bệnh khoa Ngoại.
Bác sĩ Chu trực đêm nay, sau khi mổ m tiếng đồng hồ mệt, ngáp một cái, đến sau Tạ Uyển Oánh nói: “ đã nói với các y tá , cô thể ngủ ở phòng trực của họ. Khoa chúng kh bác sĩ nữ nên kh phòng trực riêng cho nữ.”
“Cảm ơn , bác sĩ Chu.” Tạ Uyển Oánh cảm ơn.
“Bác sĩ Khâu thể đến phòng trực nam của chúng ngủ.” Bác sĩ Chu Khâu Thụy Vân với ánh mắt đầy mong đợi, hy vọng thể trò chuyện thêm với đồng nghiệp từ bệnh viện lớn ở thủ đô trong phòng trực.
Khâu Thụy Vân kh lo lắng chuyện khác, đang ngồi xổm xuống cẩn thận kiểm tra tình trạng ống dẫn lưu của bệnh nhân, đồng thời hỏi Tạ Uyển Oánh về tình trạng mất m.á.u của bệnh nhân trong khi mổ.
“Tổng cộng mất khoảng 1200ml máu, trong khi mổ hiện tượng nhịp tim bất thường.” Tạ Uyển Oánh kh phủ nhận tính nguy hiểm của ca mổ tối nay. Thực ra, nếu kh bậc thầy như thầy Nhϊếp, ca mổ này cơ bản là tìm chết.
Nghe vậy, Khâu Thụy Vân vẻ mặt nghiêm túc, chằm chằm vào máy ện tim, đồng thời nói với cô: “Cô ngủ . Sáng mai dù l máu, chắc ở đây cũng kh làm được hết các xét nghiệm chúng ta muốn làm cho bé. Chỉ thể đợi bé ổn định qua đêm, sáng mai nh chóng chuyển viện.”
“Vâng.” Tạ Uyển Oánh cũng kh dám lơ là tình trạng bệnh nhân.
Năng lực kỹ thuật của cơ sở y tế như bệnh viện huyện dù cũng hạn chế.
Văn Quý ló đầu vào phòng bệnh. Em gái mổ xong, một giáo sư ra nói với về tình hình của em gái, nói ca mổ thuận lợi, cần chú ý hậu phẫu.
Th bác sĩ chị ở đó, Văn Quý rón rén bước vào phòng bệnh, sợ đánh thức em gái, len lén em, nhỏ giọng hỏi bác sĩ chị: “Chị ơi, em gái em ?”
“Đừng lo, tối nay bác sĩ tr bé. Bác sĩ Nhϊếp chắc đã nói với em , ngày mai bé sẽ được chuyển đến bệnh viện lớn, kh đâu.” Tạ Uyển Oánh nói với .
“Mẹ em…” Văn Quý đến tìm bác sĩ chị chính là vì chuyện này, trong lòng lo lắng mẹ và em gái sẽ nằm ở hai bệnh viện khác nhau. Mẹ Văn Quý bị thương kh nặng, kh cần đến bệnh viện lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-915.html.]
“Chị cho em số ện thoại của chị. chuyện gì em cứ gọi cho chị.” Tạ Uyển Oánh viết số ện thoại của lên gi cho .
Văn Quý hai tay nhận tờ gi ghi số ện thoại, cẩn thận gấp lại cất vào túi quần, sau đó ra ngoài tìm cán bộ thôn bàn bạc. Bà nội đã dặn, việc gì thì hỏi cán bộ thôn.
“Tạ Uyển Oánh.” Khâu Thụy Vân cầm ện thoại đến đưa cho cô: “Ra ngoài nghe máy , thầy Đào gọi.”
Sư Đào gọi đến. Tạ Uyển Oánh nhận ện thoại ra ngoài cửa, tìm một góc yên tĩnh nghe chỉ thị của sư .
Sư Đào dễ tính, kh biết sẽ đánh giá chuyện tối nay như thế nào.
“Oánh Oánh.” Giọng nói ôn hòa của Đào Trí Kiệt vang lên từ đầu dây bên kia: “Khuya đ. Gần hai giờ .”
Tạ Uyển Oánh mới nhận ra đã muộn như vậy.
“Mổ với giáo sư Nhϊếp, cảm giác thế nào?”
“Cũng được.”
Đào Trí Kiệt chớp mắt nghĩ, chỉ hỏi thăm thôi, tiểu sư thẳng t nói ra luôn.
“Chứng tỏ em làm tốt kh?”
Giọng ệu của sư chút kỳ lạ, hình như đang khen cô ?
Tạ Uyển Oánh thận trọng nói: “Đều là làm dưới sự chỉ đạo của thầy Nhϊếp, đôi khi động tác hơi do dự.”
“Lần đầu làm, bình thường thôi.”
“Vâng, thầy Nhϊếp cũng nói bình thường, bảo em đừng sợ.”
Nhϊếp Gia Mẫn thật sự nói với cô như vậy ? Đào Trí Kiệt cầm ện thoại cúi đầu như đang suy nghĩ ều gì, trong mắt kh còn ý cười, nhưng Tạ Uyển Oánh bên này kh th.
Chưa có bình luận nào cho chương này.