Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 97: Sư huynh cứu giá (2)
Nghe th nói vậy, cô hộ sĩ mừng rỡ như bắt được vàng, cười kh ngớt:
“Lúc làm đám cưới, đầu tiên vợ chồng em nghĩ đến để mời là bác sĩ Tào, nhưng bác sĩ nước ngoài nên kh về được. Em còn nói với chồng là nhất định mời bác sĩ Tào đến nhà ăn cơm! Món quà gửi, vợ chồng em thích cực luôn. Bác sĩ Tào, bộ đồ hôm nay của thật sự quá đẹp trai luôn !”
Đẹp đến sững sờ.
Áo khoác da lót nhung, bên trong là áo len l dê màu x biển tinh tế, thời thượng chẳng khác gì minh tinh. Trong khi đó, mùa đ ở trong nước, phần lớn vẫn mặc áo phao hay áo b to sụ nặng nề.
Phong cách Tây, đúng chất Tây, thật sự Tây.
Vừa dứt lời, nhóm sinh viên đang đứng ở cửa phòng thay băng bên kia đã bị thu hút, dõi mắt về phía này. th thân hình Tào soái ca, nam nữ sinh viên y khoa đều đồng loạt ánh lên sắc hồng fanboy-fangirl trong mắt.
Nói thật, y học hiện đại trong nước vốn đã xu hướng Tây hóa. Kh ít sinh viên y mê mệt các bác sĩ nước ngoài, xem phim truyền hình y khoa Mỹ đã trở thành trào lưu. Hình mẫu lý tưởng trong lòng họ chính là những bác sĩ trong phim Mỹ: y thuật giỏi, ăn mặc đẹp, khí chất tiêu sái.
Mà bác sĩ như Tào Dũng chỉ cần xuất hiện ngoài đời thật bất kể là sinh viên y, hộ sĩ hay bệnh nhân, nhà bệnh nhân, ai mà kh hóa fan hồng?
Tào Dũng thăm hỏi cô hộ sĩ xong thì đến chỗ trực ban hỏi sư đệ Hoàng Chí Lỗi:
“ chuyện gì à? Khi nãy gọi ?”
“Dạ đúng , sư ! Là thế này, tiểu sư nói một bệnh nhân…” Hoàng Chí Lỗi đang báo cáo thì th sư đột nhiên quay đầu.
Bốn mắt chạm nhau.
Tạ Uyển Oánh theo phản xạ lễ phép mỉm cười, nhưng trong lòng kh tránh khỏi khẩn trương. M năm kh gặp, vừa th , cô lập tức cảm giác Tào soái ca bây giờ chắc c còn lợi hại hơn xưa.
Tào Dũng bắt gặp nụ cười hơi gượng nơi khóe miệng cô, kh nhịn được khẽ mỉm cười.
Là bác sĩ, chỉ cần liếc mắt là đã ra được sự hồi hộp trong lòng tiểu sư .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-97-su--cuu-gia-2.html.]
“Em nói là bệnh nhân do Chủ nhiệm Lữ phụ trách?” Vừa hỏi, Tào Dũng vừa lắng nghe sư đệ báo cáo c việc.
Lúc này, Tiểu Đỗ bỗng nhận được một cuộc ện thoại, liền đưa di động cho :
“Viện trưởng gọi , bác sĩ Tào.”
Tào Dũng nhận máy, nghe bên kia là giọng của Ngô viện trưởng:
“Vâng, thưa viện trưởng Ngô, đang ở phòng . Phu nhân của Cục trưởng Trương hiện đang nằm ở phòng chúng ? Muốn tiện thể xem giúp tình hình đúng kh? Được, sẽ kiểm tra xem ở đây kh.”
“Phu nhân của Cục trưởng Trương?” Hoàng Chí Lỗi nhẩm lại, ngạc nhiên đẩy gọng kính: Chẳng lẽ chính là bệnh nhân của Chủ nhiệm Lữ?
“ đâu ?” Tào Dũng hỏi.
“Ở trong phòng thay băng.” Hoàng Chí Lỗi đáp.
“Đi cùng .” Tào Dũng phất tay.
Hoàng Chí Lỗi và Tạ Uyển Oánh lập tức theo.
Tào Dũng bước vào phòng bác sĩ thay đồ, cởi áo khoác ngoài, thay blouse trắng, cài thẻ tên bác sĩ lên áo.
Khi thay đồ bước ra, cả một dãy sinh viên y khoa liền rộ lên tiếng trầm trồ kinh ngạc.
“Kh thể nào! Là phó chủ nhiệm bác sĩ đó!”
Mọi học y đều biết: chức d “phó chủ nhiệm bác sĩ” khó thăng đến mức nào. cả đời làm bác sĩ mà vẫn chưa lên được chức này. Vậy mà Tào Dũng tuổi chỉ hơn hai mươi đã là phó chủ nhiệm khoa Ngoại Thần Kinh, một trong những chuyên khoa đỉnh nhất của ngành ngoại khoa. Cả nước thể đếm trên đầu ngón tay.
Đối với nhóm sinh viên y khoa, khoảnh khắc như thể trong mơ bước ra hiện thực.
lại vị Chủ nhiệm Lữ năm mươi m tuổi phía sau, ai cũng ngỡ ngàng: hóa ra chức d chẳng liên quan gì đến tuổi tác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.