Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 98: Sư huynh ra tay cứu giá (3)
Sư vừa xuất hiện, Hoàng Chí Lỗi lập tức vững tâm hơn hẳn. Lúc trước nghe tiểu sư nói đây là bệnh nhân đặc biệt được Chủ nhiệm Lữ đích thân chỉ đạo, kh dám tùy tiện nhúng tay. Dù thì trong ngành y, cấp bậc luôn là chuyện được coi trọng.
Đi theo hai sư phía trước, Tạ Uyển Oánh cũng lập tức cảm nhận được rõ ràng bầu kh khí đã thay đổi khác hẳn lúc nãy. Những sinh viên y khoa ban nãy còn xì xào bàn tán, dè bỉu cô, giờ đây kh ai nói thêm gì nữa.
Thậm chí họ còn tự giác né đường, nhường lối cho ba bọn họ qua.
Bên trong phòng thay băng, y tá đứng gác vừa th Tào Dũng thì kích động hẳn lên, gọi lớn:
“Bác sĩ Tào!”
Chủ nhiệm Lữ vừa khâu xong vết thương cho bệnh nhân, l mày liền nhíu chặt.
Vương bác sĩ – đang làm trợ thủ – cũng giật quay đầu lại, tròng mắt như muốn rớt ra khỏi tròng khi tr th Tào Dũng xuất hiện:
“ về từ bao giờ vậy?”
Rõ ràng là cả hai đều vô cùng bất ngờ, bởi trước đó kh hề nghe nói gì đến chuyện sẽ quay lại hôm nay.
“Chào Chủ nhiệm Lữ.”
Tào Dũng đút hai tay vào túi blouse trắng, mỉm cười chào hỏi các đồng nghiệp trong phòng.
“ về ?” Chủ nhiệm Lữ híp mắt , giọng kh mặn kh nhạt, quay lưng lại nói tiếp:
“Về từ bao giờ thế? Chủ nhiệm Trần kh nhắc gì cả, chuyện này là ?”
“Vì về nước đúng dịp Tết, vé máy bay khó đặt nên kh thể xác định chính xác ngày giờ, cũng kh kịp báo lại cho phòng.” – Tào Dũng bình thản giải thích.
“Vị bác sĩ này là…?”
Con trai nữ bệnh nhân th tấm bảng tên của Tào Dũng khác hẳn mọi , như thể cùng đẳng cấp với Chủ nhiệm Lữ, liền thắc mắc hỏi.
“ họ Tào. là con trai của Cục trưởng Trương đúng kh?” – Tào Dũng hỏi.
“ biết ba à?” – ta kinh ngạc hỏi lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-98-su--ra-tay-cuu-gia-3.html.]
Chủ nhiệm Lữ và Vương bác sĩ lập tức cảnh giác.
“Viện trưởng Ngô gọi cho . lẽ là ba đã liên hệ với viện trưởng, nhờ đến xem tình trạng vết thương cho mẹ .” – Tào Dũng đáp.
Nghe vậy, con trai lập tức hiểu rõ mọi chuyện. Thì ra là ba gọi cho viện trưởng, sau đó mới mời đích d bác sĩ này đến. Điều đó đồng nghĩa với việc tay bác sĩ họ Tào trước mặt đây chắc c còn y thuật cao hơn cả Chủ nhiệm Lữ. Nếu kh, viện trưởng kh gọi Chủ nhiệm Lữ mà lại gọi này?
“Làm phiền , bác sĩ Tào. Mẹ bị như vậy là do bà đột ngột gọi cho , nói rằng bị trượt chân ngã ở nhà…” – ta nói ra nguyên nhân đưa mẹ đến bệnh viện.
Tạ Uyển Oánh đứng bên trong lòng thầm bội phục:
Sư đúng là đỉnh thật. vừa hỏi m kia còn bị phớt lờ, vừa bước vào đã khác ngay. Là bác sĩ thật sự từng bước tích lũy thực lực như thế này đây.
“Ngã xuống à?”
Tào Dũng nhíu mày, nhớ lại những ều Hoàng Chí Lỗi vừa đoán được. Rõ ràng là vị tiểu sư giống như tiên nữ này lại đoán đúng.
Chủ nhiệm Lữ và Vương bác sĩ th tình hình như vậy liền cố chen lời.
“Bà bị vấp chân, đầu đập vào cạnh bàn, tạo thành vết thương ngoài.” – Vương bác sĩ thay Chủ nhiệm Lữ nh chóng chen vào, ngăn Tào Dũng tiếp tục hỏi han. – “Chỉ là vết rách da đầu, kh chạm tới xương, Chủ nhiệm Lữ đã xử lý – sát trùng, khâu lại, kh vấn đề gì nghiêm trọng.”
“Đầu đập vào cạnh bàn mà gây vết cắt?” – Giọng Tào Dũng tuy nói nhỏ nhưng mang theo ý cười nhàn nhạt đầy hàm ý.
Vương bác sĩ vội biện minh:
“Nếu cạnh bàn nhọn thì cũng thể gây rách da.”
“Cô th ?” – Tào Dũng xoay lại, hỏi thẳng tiểu sư .
Tất cả mọi lập tức sững sờ.
Hoàng Chí Lỗi thầm nghĩ: Chẳng lẽ sư cũng nhân cơ hội này khảo sát tiểu sư mới vào lâm sàng hôm nay?
Được ánh mắt của sư ra hiệu, Tạ Uyển Oánh kh cần suy nghĩ nhiều liền trả lời dứt khoát:
“ thể làm thêm các thí nghiệm liên quan đến rối loạn vận nhãn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.