Trở Về Trong Cơn Mưa, Lật Ngược Cả Làng
Tôi âm thầm về quê, chỉ có nhà chú ba giữ tôi ăn ở còn đưa tiền, sáu ngày sau cả làng mới biết thân phận thật của tôi.
Hàng ghế cuối sát cửa sổ của chiếc xe khách có một thanh niên đang ngồi.
Anh mặc một chiếc áo khoác xanh đậm không rõ nhãn hiệu, cổ áo giặt đến bạc màu, đầu gối mòn nhẵn. Dưới chân là đôi giày vải đế dày, sạch sẽ nhưng cũ kỹ. Gương mặt bình thường đến mức ném vào đám đông sẽ chẳng ai nhìn lần thứ hai, chỉ có đôi mắt là khác, tĩnh lặng như hai giếng cổ sâu không thấy đáy, thỉnh thoảng lóe lên một tia sắc bén rồi nhanh chóng bị hàng mi rậm che khuất.
Anh tên Lục Viễn.
Năm đó, Lục Viễn hai mươi bốn tuổi.
Không ai biết anh từ đâu đến, sẽ đi đâu. Giống như chiếc xe cũ kỹ này, rời tỉnh thành lúc đầu còn đông người, dọc đường lên xuống, đến giờ chỉ còn lác đác vài hành khách đang gật gù ngủ.
“Bác tài, dừng ở ngã rẽ phía trước giúp tôi.”
Lục Viễn bất ngờ lên tiếng, giọng không lớn nhưng rất chắc.
Tài xế liếc qua gương chiếu hậu, càu nhàu:
“Chỗ này trước không làng sau không xóm, dừng làm gì, xuống cho muỗi đốt à?”
Lục Viễn không giải thích. Anh móc trong áo ra một phong bì giấy, rút một tờ tiền một trăm tệ, đưa lên phía trước.
Thời đó, một trăm tệ không hề nhẹ.
Tài xế sững lại, nhận tiền, tặc lưỡi rồi đạp phanh, chiếc xe nghiêng lệch dừng bên con dốc đất đầy sỏi.
Cửa xe “rầm” một tiếng mở ra, gió ẩm lạnh lập tức ùa vào.
Lục Viễn xách chiếc túi vải cũ bên chân, nhảy xuống.
Mưa rơi xuống đúng lúc đó.
Không phải lất phất mà là từng hạt lớn như hạt đậu, nện xuống đất bắn lên mùi bùn ngai ngái.
Anh không che ô, cũng không vội đi, chỉ đứng trong mưa, quay đầu nhìn về phía chiếc xe khách đang rời đi.
Phía đó là tỉnh thành phồn hoa nhưng xa lạ.
Còn trước mặt anh là một nơi bị núi non bao bọc.
Lục Gia Ổ.
Một nơi anh từng thề sẽ không bao giờ quay lại, nhưng cuối cùng vẫn phải trở về.
Chưa có bình luận nào.