Trời Xanh Trừng Trị Ác Nhân
Năm mười bảy tuổi, Tạ Thục Nghiên sống trong cảnh mơ hồ mông muội, gầy gò héo hon như một bóng ma.
Kể từ ngày mẹ mất, cô không chỉ mất đi mái ấm mà ngay cả hương vị của món sủi cảo cũng chẳng còn nhớ rõ.
Mãi cho đến khi gặp được Thời Dự An và Ôn Tình, cô mới được giải cứu khỏi cuộc sống tăm tối đó.
Chiếc sủi cảo đầu tiên cô được ăn vào sinh nhật năm mười tám tuổi là do chính tay Ôn Tình gói.
Bộ váy Lolita trên người cô là Ôn Tình mua tặng.
Đến cả đôi giày cao gót dưới chân cũng là do Thời Dự An đích thân đi vào cho cô.
Vào cái ngày mà tất cả mọi người đều mỉa mai Tạ Thục Nghiên là kẻ thấp hèn, không xứng đáng đứng cùng hàng ngũ với người thừa kế của hai nhà Thời - Ôn.
Chính Ôn Tình đã hết lần này đến lần khác tuyên bố với bên ngoài rằng, Tạ Thục Nghiên là cô bạn thân nhất của mình.
Thời Dự An cũng kiên định ôm vai cô và nói, Tạ Thục Nghiên là người anh yêu nhất đời này.
Thế nhưng tất cả mọi chuyện đã thay đổi vào đúng một tuần trước khi hôn lễ của Tạ Thục Nghiên và Thời Dự An diễn ra.
Vào đúng ngày sinh nhật tuổi hai mươi tư, cô định bí mật về nhà sớm để tạo cho bọn họ một sự bất ngờ.
Nào ngờ, cô lại vô tình bắt gặp cảnh Ôn Tình đang kh ỏa thân, c ưỡi trên người Thời Dự An mà c uồng nhiệt.
Ánh mắt Thời Dự An tràn đầy d ục v ọng, đôi tay b óp ch ặt e o Ôn Tình mà đi ên cuồng thúc mạnh.
"Tình Tình, em mềm quá... Anh nhớ em ch ết mất..."
Ôn Tình ngửa đầu ra sau, miệng phát ra những tiếng r ên r ỉ đứt quãng.
Chưa có bình luận nào.