Trộm Tình
Chương 14: Vô tâm không đau bằng đa tình
Edit: Hiểu Yên
Trường đua mà cô hẹn ở giao lộ giữa đường Tây Tạng và đường Tĩnh An Tự, mệnh danh Nhất Viễn Đông. Cổ đông phía phần lớn đều , ban đầu nơi chỉ phục vụ ngoại quốc, về vì để tăng lợi nhuận mới cho phép bản địa mua vé xem đua ngựa.
Ngoài tiền bán vé xem đua ngựa , nhuận lớn khác Tổng hội đua ngựa hoạt động cá cược. Loại vé họ bán gọi vé sâm banh, mỗi phiếu mười đồng, mỗi năm mở thưởng hai . Danh tiếng nó kém gì Quỹ tiết kiệm Vạn Quốc, bố Tô Thanh Dao cũng thích mua vé sâm banh, chỉ tiếc cũng lỗ như cổ phiếu mà ông từng mua, chỉ thấy tiền mà chẳng thấy tiền về.
Thượng Hải mà, đây chính một sòng bạc lớn, tiền thì đ.á.n.h bạc, kẻ tiền thì đặt cược bằng mạng sống.
Tài xế dừng xe tòa nhà cũ thấp lụp xụp. Tô Thanh Dao bước xuống xe, lời cảm ơn với tài xế, cô ngẩng đầu lên thì thấy Vu Cẩm Minh mặc áo khoác da, hai tay đút túi, chờ cô ở ngoài cửa.
cũng thấy cô, vội vàng vẫy tay chạy nhanh tới mặt cô.
“ đổi đấy.” Vu Cẩm Minh còn dừng hẳn thì buột miệng , giọng mang chút kinh ngạc: “ giống gặp cô nữa.”
xong, tủm tỉm vòng quanh cô một vòng.
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì? - Thời Noãn & Phó Triệu Sâm, truyện cực cập nhật chương mới.
Vì sợ lát nữa cưỡi ngựa nên Tô Thanh Dao chọn sườn xám mà sang váy kiểu Tây, đội thêm chiếc mũ chuông nhỏ. Sợ gió thổi, cô kéo cao cổ áo khoác che gần hết phần cổ. Gương mặt cô như viên trân châu bọc trong lớp lông mềm, trắng trong mà nhợt nhạt đến mức thấy chút huyết sắc.
Cô thoáng nghi ngờ, trong lòng thầm nghĩ thích bộ đồ Tây ? ngay đó cô hừ khẽ, mà dám nửa câu chê bai, cô sẽ lập tức bỏ , cho cơ hội nữa.
ngờ, Vu Cẩm Minh vòng quanh một lượt, cúi sâu mắt cô : “ gặp cô, Tô tiểu thư giống như trong tranh vẽ phụ nữ cuối cùng nhà Minh, còn hôm nay... Tô tiểu thư giống hệt Greta Garbo ở Hollywood.”
như , Tô Thanh Dao khẽ : “Vu tiên sinh, đừng nghĩ mấy chiêu lừa phụ nữ sẽ làm gì .”
Vu Cẩm Minh nghiêm mặt : “ thật, thật mà.”
cô với ánh mắt chân thành, màu hổ phách trong mắt như mật ong tan , ấm áp và ngọt ngào.
Tô Thanh Dao mặt , cô vội vàng : “Nhanh trong .”
Cô xong thì lướt qua , bước nhanh lên bậc thang, Vu Cẩm Minh chậm rãi theo phía . Ánh nắng nhàn nhạt như sữa ôm lấy từng đường cong cơ thể cô bước bậc đá, cô, miệng khẽ , trong lòng bỗng cảm thấy vui đến lạ, nương theo bóng dáng thon dài cô mà bước .
Cho đến khi bước đại sảnh, một cô bé mặc váy Tây chạy tới hét lên với : “Cẩm Minh, nhanh lên! Nếu còn chần chờ nữa thì thầy em sẽ mất đấy.”
Tiếng gọi như đ.á.n.h thức Vu Cẩm Minh.
“ , , Mục Thục Vân, em đừng hét nữa, hét to như dọa c.h.ế.t .” Vu Cẩm Minh xoa đầu cô bé, cô bé mắt con gái út bạn cũ ba Vu Cẩm Minh, tròn mười bốn tuổi, đang theo học tại một trường nữ sinh Trung Tây kết hợp.
đến trường đua ngựa, theo lời Vu Cẩm Minh thì chủ yếu vì cô .
Cô nàng ngủ gật trong tiết học tiếng Latin, còn lỡ mớ, thầy nước ngoài bắt quả tang và ghi sổ. Về nhà dám thú thật với bố nên đành chạy đến nhờ Vu Cẩm Minh đóng vai phụ , lấy lòng vị thầy giáo Mỹ mê đua ngựa . Vu Cẩm Minh bối rối chẳng làm thế nào, cuối cùng đành miễn cưỡng đồng ý.
đó, thử gọi cho Tô Thanh Dao, thế bắt máy nữ giúp việc trong nhà.
Nữ giúp việc máy cất giọng hỏi: “ tìm phu nhân nhà chúng chuyện gì thế?”
Vu Cẩm Minh cũng hiểu hỏng dây thần kinh nào, trong lúc hoảng loạn, lôi cái cớ “trường đua ngựa vàng thau lẫn lộn, nhờ cô chăm sóc cô em gái nghịch ngợm” , còn tiện thể bịa thêm nhiều chuyện linh tinh.
cúp máy xong, lập tức hối hận.
Hẹn ở nơi nào mà , cứ nhất quyết ở trường đua ngựa. thế còn nhờ để ý đến con gái bạn ba . Giờ nghĩ quá ngốc mà.
Hà Thường Quân quả chẳng , gà non, ngoài mặt oai vệ khi gặp chuyện thì hóa mềm yếu.
từ khoảnh khắc đầu tiên thấy cô, Vu Cẩm Minh nghĩ dù chỉ cái khung gỗ vô tri thì cũng sẽ cố sức làm cho nó nở đầy hoa.
giới thiệu Mục Thục Vân với Tô Thanh Dao , định dặn dò thì Mục Thục Vân bướng bỉnh kêu lên: “Ôi trời, em còn chị Tô mà đường đến đây nhắc đến chị cả ngàn , cho dù ngốc thì em cũng hiểu , nhanh lên , gặp thầy xin cho em mà.”
Vu Cẩm Minh cảm thấy lồng n.g.ự.c nóng lên, ngẩng đầu, da đầu căng cứng Tô Thanh Dao, còn cô cúi mắt, dường như thấy lời quá mật .
vô thức chạm cổ, định với cô điều gì đó gì.
“Mục Thục Vân, em thật làm loạn mà.” Vu Cẩm Minh cáu kỉnh xong, đút tay túi bước bên trong.
Mục Thục Vân mặt mày đầy tự mãn, cô bé khoác tay Tô Thanh Dao, bước phòng nghỉ dành riêng cho hội viên, cô bé líu lo như chim sẻ, chuyện trò rôm rả với Tô Thanh Dao.
Cô bé với Tô Thanh Dao đầu tiên gặp Vu Cẩm Minh ở Thẩm Dương, khi đó mới mười bốn tuổi.
Hôm đó ở Đông Bắc tuyết rơi dày, cô cùng bố đang ở trong biệt thự kiểu Tây đợi Vu tướng. Khi cửa mở thì một đàn ông trung niên khỏe mạnh bước , ông để ria mép, bên tay trái dắt theo một thiếu niên tuấn tú, con trai cả Vu tướng, còn theo phía Vu Cẩm Minh. Khi đó màu tóc sáng hơn bây giờ nhiều, nước da trắng như điêu khắc, những hạt tuyết dính mí mắt, từ từ tan ánh mắt màu hổ phách.
Mục Thục Vân sợ hãi kéo lấy vạt áo bố: “Ôi, nước ngoài kìa bố.”
Vu Cẩm Minh mỉm , cố tình bắt chước giọng cô bé, nghiêng cổ : “Ôi một cô nhóc kìa.”
Tô Thanh Dao xong thì nhịn mà trêu Mục Thục Vân, cô hỏi: “Thế... em thích Cẩm Minh em ?”
“Lúc thì thích, bây giờ thì còn nữa.”
“Tại bây giờ thích nữa?” Tô Thanh Dao mỉm hỏi.
“ hợp , em với tương lai .” Mục Thục Vân chắc nịch: “Bố em , tính cách Cẩm Minh quá phóng khoáng, thích làm quan, chỉ lính, còn làm phi công nữa.”
Tô Thanh Dao : “Em thích lính ?”
“ thích, nếu làm lính bộ binh thì còn đỡ, dù c.h.ế.t trận thì ít nhất cũng còn tìm xác. phi công thì lúc nào cũng bay lơ lửng trời. Em mà lấy , lỡ trong chiến tranh nổ “ầm” một cái, máy bay rơi xuống... thì em chẳng còn gì hết!” Cô bé vẫn còn giọng trẻ con: “Nguy hiểm như , em .”
Tô Thanh Dao sững , cô trầm ngâm hồi lâu dịu dàng : “ thể gặp yêu chuyện dễ dàng gì, những cả đời cũng tìm thấy... Giống như trong Romeo và Juliet, bữa tiệc dễ tàn, duyên lành khó gặp...”
“Thế thì chắc em cũng quá thích .” Mục Thục Vân : “Chỉ thấy trai nên mới chút suy nghĩ lung tung thôi.”
Tô Thanh Dao khẽ mỉm , cô nghĩ thầm quả thật điển trai, khiến khỏi để tâm.
Chốc lát , Vu Cẩm Minh xử lý xong việc trở , hỏi hai vị tiểu thư mặt cưỡi ngựa , Mục Thục Vân lắc đầu liên hồi, cô bé ăn ở khách sạn Kim Môn đường Tĩnh An Tự. Tô Thanh Dao cũng chiều theo ý trẻ con mà đói bụng, Vu Cẩm Minh nhướng mày gọi xe.
Xe tới, Mục Thục Vân trở mặt, chê ba chen chúc xe quá bí bách, khăng khăng tách riêng. Vu Cẩm Minh còn cách nào khác, đành gọi thêm một xe khác cho cô bé, còn bản thì đưa Tô Thanh Dao về khách sạn .
Hai lên xe, mỗi một bên.
Lúc đầu, Vu Cẩm Minh nhàn nhã vắt chéo chân, tay trái chống lên khung cửa xe, tay tùy ý đặt đầu gối. Thế đường Tĩnh An Tự còn đang tu sửa dang dở, chỗ chỗ đầy ổ gà ổ voi khiến yên quá một giây. đành hạ chân xuống, thẳng cho đoan chính, chỉ chốc lát đổi sang vắt chân còn lên, vô thức để lộ vài phần bồn chồn.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-14-vo-tam-khong-dau-bang-da-tinh.html.]
“Cô ngại khi hút t.h.u.ố.c ? Một điếu thôi.” Vu Cẩm Minh hỏi.
Tô Thanh Dao đầu , ánh mắt dần rơi xuống hộp thuốc, cô khẽ : “Cho một điếu nữa.”
Vu Cẩm Minh bật một điếu thuốc, kẹp giữa các đầu ngón tay, Tô Thanh Dao đặt bàn tay chống lên ghế da tiến gần. Cô cúi đầu thở ẩm, khiến đầu ngón tay thoáng cảm nhận nhịp thở ngọt ngào, thở run rẩy, điếu t.h.u.ố.c rung nhẹ theo từng chuyển động.
Ngoài cửa sổ xe, những rặng hoa nở rộ lướt qua, màu hoa đỏ rực, nổi bật như lớp son dày.
Tô Thanh Dao đưa tay, đầu ngón tay lướt qua làn da khô , nhận lấy điếu t.h.u.ố.c trắng mảnh giữ chặt giữa các đầu ngón tay, đó cô , hỏi bật lửa .
Vu Cẩm Minh lục trong áo khoác, rút bật lửa nhẹ nhàng đưa tới mặt cô.
Ánh mắt dán chặt cô, hút thuốc, chỉ chăm chú đôi môi hồng nhạt mím lấy điếu thuốc. Một tiếng “tạch” nhỏ vang lên, tia lửa lóe lên biến mất, làn khói mỏng uốn lượn giữa đôi môi hồng tan , xoắn xuýt trong khí.
Tô Thanh Dao nở nụ , cô khẽ mở lời kể về những câu chuyện nhỏ nhặt với Mục Thục Vân.
“Vu tiên sinh, nếu một ngày gặp cô gái thật lòng yêu thương, sẽ tiếp tục làm phi công ?”
“Tô tiểu thư, cuộc đời con chỉ một cơ thể, một trái tim thôi.” Giọng Vu Cẩm Minh trầm ấm kiên định.
“Tấm cao bảy thước hứa hẹn với trời cao, còn trái tim trong lồng n.g.ự.c thì...”
Tô Thanh Dao nghiêng mặt sang, cô khẽ liếc . Chiếc mũ chuông ôm trọn mái tóc dài, khiến từng đường nét cô càng thêm rõ ràng, môi cô ngậm điếu thuốc, chậm rãi rít một . Khoảnh khắc rơi mắt Vu Cẩm Minh, dù từng chạm môi cảm giác như cô hôn.
Tim siết , khô khốc và đắng nghét, như hóa thành bó cỏ khô đốm lửa môi cô thiêu rụi.
“Còn trái tim ... e cô gái đó tu từ kiếp thì mới .” đưa mắt ngoài cửa sổ, giọng trở nên mơ hồ nặng nề.
Thật nguy hiểm, Vu Cẩm Minh tê rần, chỉ chút nữa thôi cúi xuống hôn cô.
Đôi môi Tô Thanh Dao chậm rãi nhả một làn khói trắng.
“Chắc chắn cô một cô gái .” Cô mỉm , khẽ búng rơi tàn t.h.u.ố.c mặt . Thuốc lá cháy dở, đốm lửa đỏ hồng lúc sáng lúc mờ, Tô Thanh Dao buông thõng cánh tay, ánh lửa nhỏ rơi xuống, làm cháy một lỗ chiếc váy . Giống như con kiến đen c.ắ.n nuốt qua, để một dấu vết thể bù đắp đùi cô.
ai gì nữa.
Trong bầu khí im lặng đó, bánh xe lăn qua đoạn đường gồ ghề, xe khẽ chao nghiêng. Hai cũng theo đó mà lay động, như cùng chung một chiếc thuyền nhỏ trôi giữa mặt nước.
Vu Cẩm Minh dựa cửa sổ, chợt nhớ câu lúc đầu gặp mặt: “Trăm năm mới cùng thuyền.” Ánh nắng ấm áp ùa chiếu thẳng lên mặt . hít một thật sâu, đó liếc cô một cúi đầu ngoài, tay đặt đùi, lặng lẽ trượt về chỗ trống giữa hai ghế.
Tô Thanh Dao kẹp điếu t.h.u.ố.c bằng tay , đầu t.h.u.ố.c gần cháy đến ngón tay. Tay trái đặt ghế da bên cạnh, cảm nhận bàn tay đang tiến gần, cô khẽ co tay , e dè và ngại ngùng.
Chiếc xe xóc nảy, bàn tay theo chuyển động xe mà khẽ chạm tay cô, làn da khẽ tiếp xúc với .
Chẳng bao lâu , đoạn đường lầy lội cũng kết thúc, bàn tay vẫn đặt yên ở đó. Ngón út chạm tay cô khẽ cong , từ từ đặt lên làn da mềm mại cô. Ngón áp út theo đó lướt lên , khẽ chạm nhẹ từ xuống, đủ để khiến cô cảm thấy ngại ngùng.
Tô Thanh Dao giữ nguyên hướng , mắt dõi về phía . Trái tim cô như một chú chim trắng thả khỏi lồng.
Cô nhớ rõ hình dáng bàn tay , bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài, khớp ngón tay như những cành mai khẳng khiu.
khoảnh khắc , tiếng còi xe inh ỏi vang lên bên tai.
Vu Cẩm Minh vội theo tiếng còi, hoá vài đứa trẻ ăn xin nhân lúc xe qua ngã tư, chạy tới bám cửa sổ xe, mong xin tiền. Những đứa trẻ chỉ tầm bảy, tám tuổi, trong đó một đứa bé còn mù. rõ mù bẩm sinh cố tình làm mù mắt bỏ đường ăn xin, hoặc cùng xảy cả hai chuyện.
Tài xế tức giận nhấn còi mấy , đạp ga, giả vờ như chạy lướt qua bọn trẻ. thấy như , lũ trẻ nhăn mặt, nhổ một ngụm nước bọt về phía xe vội tản như đàn chim, đàn thú.
Vu Cẩm Minh căng cứng, nỗ lực kiềm chế hành động vượt giới hạn bản .
trong khoảnh khắc , Tô Thanh Dao lặng lẽ xoay bàn tay nhỏ, năm ngón áp sát lòng bàn tay , giống như bông hoa ngược thời gian, từ lúc nở rộ thời điểm hé nụ, bàn tay siết chặt, từng ngón tay nhỏ len , ngón út khẽ móc lấy ngón tay .
bất động.
thể thấy tòa nhà Hoa An sừng sững mắt.
Vu Cẩm Minh vô thức siết chặt tay, mười ngón tay đan tay cô, cùng ấn mạnh xuống, lún sâu ghế da bên cạnh.
Tô Thanh Dao mềm nhũn ngã , đầu óc trống rỗng, như đang lơ lửng giữa hồ sen. Cô hướng mắt ngoài, ánh nắng nóng rực chiếu xe ấm áp, khiến vành tai cô cũng ửng đỏ.
Cả hai đều nhớ ăn món gì ở tòa Hoa An, chắc cũng chỉ vài chuyện phiếm đầu cuối. Mục Thục Vân giữa họ, cô bé cứ líu lo suốt, cứ như một chú chim sẻ tinh nghịch.
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá!, truyện cực cập nhật chương mới.
Khi bước khỏi nhà hàng thì trời ngả về chiều, gió đêm bắt đầu thổi đến, bóng cây bên đường đung đưa, rải rác khắp mặt đất những mảnh bóng vụn vặt.
Vu Cẩm Minh gọi xe đưa cô về nhà , đó mới đưa Mục Thục Vân về.
Khi chờ bên ngoài khách sạn Kim Môn, chiếc mũ Tô Thanh Dao bỗng gió cuốn bay, mái tóc dài buộc gọn tung bay mặt. Vu Cẩm Minh chạy theo, vì từng học quân trường sự, nên chỉ cần vài bước đuổi kịp, với tay dài lấy mũ và trao cho cô.
Tô Thanh Dao tới mặt Vu Cẩm Minh, hai tay nắm lấy vành mũ lông chồn, cách giữa họ chỉ nửa bước.
cúi xuống, hàng mi cong vút, ánh nắng vàng mỏng phủ lên đó, đôi mắt như vàng chảy làn da trắng mịn. Tô Thanh Dao phần nào hiểu cảm giác Mục Thục Vân khi đầu gặp : “Ôi, nước ngoài!”... Ánh mắt ... thở cô run lên, giống như một tiếng thở dài phiền muộn, mà ấm trong lồng n.g.ự.c như trào .
Thực lúc đó thể hôn cô, cô sẽ giả vờ ngượng ngùng như một sự tình cờ, làm như .
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Cứ như , Tô Thanh Dao về nhà, suốt đường tay cô vẫn cầm chiếc mũ, đội lên.
Đêm đó, Từ Chí Hoài về nhà, cô bước đón lấy áo khoác, cùng xuống ăn cơm. khi rửa mặt xong, Từ Chí Hoài hỏi cô: “Hội trường đua ngựa thế nào, vui ?”
Tô Thanh Dao nhón chân, tháo cà vạt và cúc áo chồng, mỉm nhẹ nhàng: “ thú vị, em cưỡi một con ngựa con, chỉ tiếc lỡ mất giải đua mùa thu tháng mười một, chúng thể chờ giải mùa xuân tháng năm, đến lúc đó thì cùng xem.”
Từ Chí Hoài nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi cô, dịu dàng : “, mùa xuân chúng cùng nhé.”
Tô Thanh Dao gật đầu, giúp treo áo xong thì cô bộ váy ngủ, xuống bên cạnh gối .
Trăng tròn dần lên, cô quấn chăn giường, trong tai vẫn vang vọng tiếng xe lắc nhẹ. Da mặt cô mỏng, cũng cảm thấy sợ, vì chuyện quá mức trái. Cô vợ khác, kết hôn bốn năm , trong bốn năm đó Từ Chí Hoài luôn đối xử với cô lịch sự, chu đáo, làm chuyện gì với cô. Hơn nữa, coi trọng thể diện, cô thể làm chuyện gây tổn hại cho .
Thế ... thế ...
Tô Thanh Dao nín thở, cuối cùng cô quyết định thôi nghĩ về chuyện đó nữa.
Cô lẩm nhẩm những con , nhanh cơn buồn ngủ ập đến, cô lưng về phía chồng , cuộn và chìm giấc ngủ sâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.