Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trộm Tình

Chương 13: Bướm đen (2)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

Hai im lặng gì, cho đến khi Đàm Bích lảo đảo bước . Dáng vẻ uể oải khiến thể phân biệt đang tỉnh táo, say đến mức mất hết lý trí.

Những con bướm đen phủ kín cơ thể , tà sườn xám đung đưa theo từng nhịp bước, khiến những cánh bướm tung bay tán loạn.

Tương truyền, bướm thể hút m.á.u lẫn mồ hôi con , thậm chí còn ăn cả xác c.h.ế.t.

Đàm Bích bước thẳng tới mặt Hạ Trường Quân, đưa tấm séc ngân hàng Hòa Phong trị giá ba trăm đồng. Cô nhờ nghĩ cách lén mang penicillin về cứu cô gái , tiền còn thừa thì xem như thù lao.

Hạ Trường Quân từ chối nhận tấm séc, chỉ : “Cứ cứu , khỏi bệnh hãy chuyện tiền bạc.” Đàm Bích khựng , khẽ mỉm cảm ơn. Bàn tay mềm mại yếu ớt như xương chầm chậm đưa lên n.g.ự.c , Hạ Trường Quân giật như gặp đại địch, mặt mũi lạnh băng, vội vã bỏ chạy.

Đàm Bích lớn, đưa tay chỉ với theo bóng lưng với Tô Thanh Dao: “Sớm muộn gì cũng dạy cho con gà non một bài học.”

Nụ gần như phát cuồng, đến mức làm cho đạo lý đời đều trở nên vô nghĩa.

khi ngây ngô hồi lâu, Đàm Bích dần lấy bình tĩnh, cô khẽ hỏi Tô Thanh Dao: “Cô tìm chuyện gì thế?”

Tô Thanh Dao cụp mắt xuống, giọng nhỏ nhẹ, cô ý định .

Đàm Bích kẻ thấu hồng trần, từng qua tay cô còn nhiều hơn con đường mà Tô Thanh Dao từng bước quá.

đối phương vòng vo hỏi thăm chỗ ở Vu Cẩm Minh, cô chỉ khẽ nhướn mày, lấy giấy bút , thong thả địa chỉ cùng điện thoại .

“Khiến cô Tô chê .” Đàm Bích , giọng nhẹ như gió thoảng.

Tô Thanh Dao an ủi cô : “ gì mà chê chứ, từng một câu trong sách thế , nuôi thì chấp nhận càm ràm, thậm chí chịu cả những lời khó . Nếu thể cắt đứt chuyện nhờ khác nuôi và họ nuôi, thì chỉ đành c.ắ.n răng con đường khó khăn thôi.”

Đàm Bích khỏi ngưỡng mộ Tô Thanh Dao, nếu như cô cũng từng học, lẽ cô cũng sẽ những lời đầy hiểu như thế.

Tô Thanh Dao thêm một lúc mới chào tạm biệt Đàm Bích.

Bầu trời bên ngoài phủ một màu xám xịt, trong cơn gió lạnh ẩm ướt, những cành cây tiêu điều gió thổi kêu xào xạc, cũng thấy trống trải hoang hoác.

Chiếc xe lướt trong màn mây xám nặng nề, những con chim sẻ đồng bay vút lên cao đậu cột điện, đêm Thượng Hải bắt đầu chiếu sáng bởi ánh đèn neon, còn những kẻ lang bạt trong giá rét thì đang chìm những giấc mơ thật ồn ào.

Cô về đến nhà, Từ Chí Hoài vẫn về.

Tiểu A Thất hớt hải chạy đến, cô rằng chiều nay một đàn ông gọi điện đến tìm phu nhân. đó để tên, cũng việc gì, chỉ hỏi thứ sáu tuần , cô rảnh để cùng đến trường đua ngựa , xong thì đó chỉ để một điện thoại cúp máy.

Tô Thanh Dao xong thì thở phào nhẹ nhõm, may mà Tiểu A Thất nhận cuộc gọi đó.

Cô nhận lấy dãy mà A Thất ghi , nó giống hệt với mà Đàm Bích đưa cho cô. Môi cô khẽ mấp máy theo những con , trong lòng bất giác cảm thấy hoang mang.

Bỗng nhiên cô cảm thấy dường như một định mệnh nào đó đang sắp đặt, lẽ chính cái lý lẽ quái đản Vu Cẩm Minh phát huy tác dụng. Dường như giữa họ định sẵn, Thượng Hải sẽ trở nên chật hẹp hơn cả Tây Hồ.

“Tiểu A Thất, chuyện tuyệt đối với ông chủ. nếu gọi thì cũng tiết lộ cho .” Tô Thanh Dao .

Tiểu A Thất ngây ngô hỏi: “Tại ạ?”

“Bởi vì... bạn chị, thích.”

Tiểu A Thất gật đầu, cô hiểu hiểu, cũng đồng ý.

Tô Thanh Dao vẫn yên tâm, cô cứ liên tục dặn dò, đến nỗi Tiểu A Thất cũng cảm thấy bực bội, cô bĩu môi, lấy cớ bếp phụ giúp việc vội vàng chạy mất.

“Phu nhân ơi, phu nhân mà nữa môi em sắp mòn luôn đấy.” Tiểu A Thất lắc đầu.

Tô Thanh Dao theo bóng dáng nhỏ bé như chim thoát khỏi lồng , cô mỉm thở dài phòng đồ ngủ.

Cô mở túi xách, thấy chiếc cà vạt gấp gọn gàng bên trong thì chợt bừng tỉnh nhận , đơn giản, cứ nhờ Đàm Bích chuyển cho Vu Cẩm Minh xong thôi mà, cứng đầu, nhất định hỏi tận nơi ở cơ chứ?

khi tự chất vấn bản như , trong lòng cô chợt nhận mối nguy cơ, cô dám tiếp tục dò hỏi nữa.

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

Hôm nay Từ Chí Hoài về nhà muộn hơn thường lệ, Tô Thanh Dao chịu nổi, đành ở bàn nhỏ trong bếp uống một bát cháo gà. Khi về, trong đầu cô đang lo nghĩ tìm lý do gì để giấu Từ Chí Hoài để đến trường đua ngựa, cho nên cô cũng tạm quên chuyện hai vợ chồng họ vẫn còn chút giận , cô bước đến nhận áo khoác chồng như thói quen.

Cô ngẩng đầu lên, đàn ông hạ mắt cô, dường như khẽ mỉm , đó cúi xuống hôn lên gò má hồng hồng cô.

Lúc cãi thì tỉnh táo lắm, lúc hàn gắn thì mù quáng, nếu thì tại các lớn tuổi cứ thường lập lập câu: “Sống với , sống với cả đời mà...”

“Sống với ” mang ý nghĩa nhẫn nhịn và chịu đựng, nếu quá tỉnh táo thì sẽ chịu nổi, sẽ lên phản kháng. May mà những chân đạp bùn như họ giỏi tính toán theo kiểu mù quáng, trải qua những ngày tháng cuối triều Thanh quằn quại giữa lằn ranh sống c.h.ế.t, cũng để làm chuyện gì khác, hóa để giúp các vương công quý tộc giả vờ mù quáng.

ngủ một đêm ở phòng khách, về bên gối cô.

“Hôm nay em tìm Đàm Bích ?” Từ Chí Hoài tháo cà vạt hỏi.

Tô Thanh Dao gật đầu trả lời.

phản đối chuyện em ngoài kết bạn, với Đàm Bích thì em cẩn thận hơn. Cô trong sạch, từng làm nhiều chuyện bẩn thỉu, dụ dỗ nữ sinh con đường mại dâm. Em thật lòng với cô , chắc cô cũng thật lòng với em...” Từ Chí Hoài thêm ngập ngừng, cố gắng dùng giọng dịu dàng nhất để dỗ cô: “ chỉ sợ em sẽ chịu tổn thương thôi.”

Tô Thanh Dao trong gương, nhẹ nhàng mỉm với , cô dùng hai tay tháo búi tóc cuộn gọn gáy xuống, từng sợi tóc đen xoắn rủ xuống vai.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-13-buom-den-2.html.]

chừng em cũng dụ dỗ mất .” Cô .

Đột nhiên sắc mặt Từ Chí Hoài đổi, bước mấy bước đến phía cô, ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên, ôm ngang đặt cô lên bàn trang điểm, để cô đối diện với .

“Nếu em tức giận thì cứ trút lên đầu , còn cố tình mấy câu đó nữa, em cảm thấy xui xẻo ?”

em thể giận chứ?” Tô Thanh Dao ngẩng đầu , làn da trắng như làn khói, đôi mắt đen như bóng đêm, đôi môi hồng phớt, mỉm nhè nhẹ, dịu dàng đến mức gần như tĩnh lặng: “Giả sử một ngày nào đó em làm tức giận, giận bỏ em, chẳng em cũng sẽ sa đường đời, Đàm Bích dụ dỗ ? Mỗi đêm bán nụ .”

Từ Chí Hoài chăm chú cô, cảm thấy nụ nhẹ nhàng chói mắt đến mức chịu nổi.

“Em vẫn còn giận ?”

“Những gì em đều thật...”

kịp hết câu, Từ Chí Hoài đột ngột đưa tay lên bịt miệng cô, cho cô tiếp. Khuôn mặt cô nhỏ xíu, lòng bàn tay che trọn, trông khác gì đang kẻ bắt cóc khống chế.

Tô Thanh Dao mở to mắt

“Đừng linh tinh nữa.” Giọng Từ Chí Hoài nóng nảy: “ cưới em chuyện đăng báo, tổ chức tiệc cưới, quỳ bố , báo cáo tổ tiên, thậm chí c.h.ế.t cũng sẽ chôn cùng, cả đời cũng thể tách rời.”

“Một đời, một kiếp... mấy lời quá nặng nề .”

Tô Thanh Dao bật khẽ, hai tay chống lên n.g.ự.c , cô đẩy , Từ Chí Hoài cho. Trong lúc đôi bên giằng co, son môi cô còn tẩy hết, khiến lòng bàn tay loang đỏ một mảng.

“Em , em .” Tô Thanh Dao thở dài, lắp bắp : “ ngủ thôi.”

Từ Chí Hoài buông tay, mảng đỏ lòng bàn tay , đó đặt tay lên mép bàn, tay trái vẫn ôm lấy cô. lạnh mặt, cúi xuống hôn lên cổ cô, thở ấm áp phả da, nụ hôn như như . Tô Thanh Dao đoán gì, cô ngoan ngoãn nhấc chân quấn quanh eo .

đàn ông hôn lên cổ cô, nhẹ nhàng c.ắ.n xương quai xanh, cổ tay chạm bên trong đùi cô. Bộ đồ ngủ Tô Thanh Dao kiểu váy ngủ điển hình, cổ áo mở rộng, chân váy xếp thành từng tầng. Đầu ngón tay khẽ tách hai phần mềm mại, xương cổ tay luồn lách giữa lớp vải voan trắng tinh chân váy, khiến cô giống như đang vững nhờ những đầu ngón tay .

Cô khẽ rên lên, cánh tay chống bàn trang điểm thể giữ nổi cơ thể đang run rẩy, bèn vô thức vòng tay ôm lấy cổ , trán tựa vai , cả uốn éo rối loạn.

gần một chút.” Từ Chí Hoài thì thầm, vòng tay ôm cô chặt hơn.

Ngón trỏ váy luồn sâu thêm một khớp, kịch liệt chạm , móng tay ngắn quẹt qua quẹt , lực tay mạnh khiến Tô Thanh Dao run rẩy, môi răng cũng ê ẩm, hai bắp chân cô kẹp chặt lấy eo , cọ tới cọ lui, giống như ngọn lửa đang bùng lên da thịt.

“Đau....” Tô Thanh Dao run rẩy .

“Chỉ khi đau thì em mới nhớ.” Từ Chí Hoài .

ôm ngang cô, giữ chặt cô trong lòng , đó chậm rãi di chuyển. hình cô nhỏ nhắn, dáng vẻ mảnh mai mỏng manh như cành liễu rũ, lồng n.g.ự.c nhẹ nhàng phập phồng, thở cũng nhẹ tênh. Tô Thanh Dao thở khẽ qua mũi, lưng ướt mồ hôi, cơ thể còn sức lực, cô chỉ còn bám chặt , như một món trang sức móc chặt eo đàn ông.

Từ Chí Hoài thở hổn hển, ôm cô lên giường, giữ cô thật chặt trong vòng tay . cúi xuống hôn lên vai và n.g.ự.c cô, nhịp điệu chậm rãi, khiến Tô Thanh Dao cảm nhận trọn vẹn sự gần gũi và gắn bó, trong lòng cô rối bời theo từng nhịp điệu ân cần .

Tô Thanh Dao cũng c.h.ế.t, Từ Chí Hoài như , đương nhiên cô cũng cảm giác.

Bốn năm hôn nhân, họ quen thuộc với cơ thể , thỉnh thoảng cũng trêu đùa cô bằng những câu đầy tinh nghịch giường.

Bình thường Tô Thanh Dao dám những lời trêu đùa đó.

nuôi dưỡng theo tiêu chuẩn một vợ thuần khiết nhất.

Chỉ như , tiêu chuẩn trong thời loạn thì mỗi năm mỗi khác, khiến cho đôi khi những nuôi dạy cô cũng theo kịp.

Chẳng hạn như đôi chân cô, năm đó khi cô lấy những dải vải trắng , những phụ nữ trong nhà ai cũng vui mừng, bà cô cũng tới xem, như đang đón lễ hội, đang mong chờ cô bó chân. Bởi đó bước quan trọng nhất trong cuộc đời cô, đôi “gót sen vàng” đó, cô sẽ tách khỏi những phụ nữ bình thường trong cuộc đời tầm thường, trở thành một cô tiểu thư danh giá tương lai.

đáng tiếc, tập tục cũ tồn tại cả trăm năm cuối cùng cũng sụp đổ, đôi chân bó trở thành thứ còn lối thoát. Học sách Tây, theo đạo Cơ đốc giáo mới con đường mở tương lai, cho nên cô quyết tâm đổi, học trường Nữ học Khải Minh, chăm chỉ học đến khi nghiệp trung học, từng tiếp xúc với bất cứ trai nào. Khi xuất hiện mặt khác, cô luôn một cô gái trong trẻo đầy tinh khiết, giống như tượng Quan Âm bằng ngọc thờ trong đền.

làm nhanh hơn khi, khi xong chuyện thì bế cô rửa mặt và vệ sinh cá nhân.

những phút giây đó, Tô Thanh Dao chỉ mơ mơ màng màng, co ro trong áo choàng tắm xuống giường.

“Ngủ .” Từ Chí Hoài vòng tay qua cúi xuống hôn lên má cô: “Ngủ ngon.”

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Tô Thanh Dao như , cô cảm thấy thứ mắt mơ hồ đến mức gần như còn phân biệt sáng tối.

, Tô Thanh Dao hiểu rõ điều đó. Nếu nhổ bỏ loại cảm xúc, nghĩ đến tình cảm thì thậm chí thể coi một chồng , kiểu thể tương kính như tân cả đời. Hơn nữa vốn dĩ chuyện tình cảm chuyện ngốc nghếch, cho nên cô cũng rõ, đều do những mai mối áp sát bên tai, do đối phương hôn lên tóc mai, trong miệng liên tục yêu em, thể sống thiếu em”, kết cục thì ? Thường thì chẳng kết cục gì cả.

rõ ràng chuyện khiến cô hài lòng, cô nhất định làm rõ. Cô cảm thấy như phản bội chính bản , hình như từng thật sự sở hữu bản .

Đây mới điều đáng ghét nhất, việc với Từ Chí Hoài thì chẳng liên quan gì.

Tô Thanh Dao trằn trọc suy nghĩ m.ô.n.g lung hồi lâu, cho đến khi trăng mùa đông lạnh lẽo treo giữa bầu trời, thì cô mới sinh chút buồn ngủ muộn màng.

Sáng hôm , cô vẫn tiễn Từ Chí Hoài cửa như thường lệ. nhà, cô trong vườn phơi nắng, lặng lẽ thất thần, ánh nắng ấm áp phủ lên gò má nóng rực, mái tóc dài thoang thoảng mùi dầu hoa hồng, cả cô như một bức tượng sáp nhỏ, chỉ chực chờ tan chảy.

Tô Thanh Dao buồn bực vò nhẹ hai mảnh giấy trong tay, đó đều cùng một dãy .

Cô tự nhủ chỉ một thôi, gặp thêm một nữa, trả đồ cho , một lời cảm ơn, khi xong xuôi thì ý nghĩ vẩn vơ cũng sẽ dừng ở đó.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...