Trộm Tình
Chương 6: Bên dòng nước (1)
Edit: Hiểu Yên
Ngay đó, lồng n.g.ự.c áp sát lưng cô, chừa một tấc trống nào.
Vốn dĩ vóc dáng Tô Thanh Dao mảnh mai, cao lớn, tay chân dài, nên chỉ cần nghiêng thể ôm trọn cô lòng, như tấm chăn dày quấn chặt nửa cô.
" về bên ngủ ." Giọng cô khàn khàn, chẳng hiểu cảm thấy bực dọc, cô xoay đẩy n.g.ự.c mấy cái: "Nóng c.h.ế.t ."
"Lúc thì kêu lạnh, lúc than nóng, thật khó chiều." Từ Chí Hoài bật , tiếng tan trong màn đêm sâu thẳm như mặt hồ, gợn lên những vòng sóng lăn tăn.
lùi về phía , cánh tay vẫn vắt ngang qua cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, giọng dỗ dành: "Ngủ , trêu em nữa."
Tô Thanh Dao hiểu tại đêm nay Từ Chí Hoài kiên nhẫn đến như ... lẽ vì cô Đàm chăng, vốn dĩ luôn xem trọng danh tiếng, sợ cô hiểu lầm chuyện gì mờ ám với cô kỹ nữ , đó rêu rao khắp nơi.
Tô Thanh Dao co chân co tay, để mặc ôm gọn cô lòng. Cô nhắm mắt cảm nhận bàn tây ấm nóng đang vỗ nhẹ thành từng nhịp dịu dàng lưng , trong cơn mơ hồ, cô cảm nhận thứ cảm xúc êm dịu chỉ riêng vợ chồng mới .
Cho dù sự dịu dàng chỉ giả vờ, cùng chung chăn gối suốt bốn năm, giả cũng hóa thành thật , Tô Thanh Dao thầm nghĩ.
Trong lúc mơ hồ, cô nghĩ giá như đêm đầu tiên chung chăn gối đó, cũng dỗ dành cô như bây giờ thì bao...
Từ Hàng Châu trở về Thượng Hải, loanh quanh lòng vòng gần nửa tháng, trong thời gian đó, hai cùng xem vài bộ phim, ăn mấy bữa cơm Tây. Những ngày trời oi bức, Tô Thanh Dao sẽ váy áo tân thời ngoài dạo phố cùng , những đêm khi Từ Chí Hoài trở về nhà, sẽ mang theo một ít bánh ngọt làm quà khuya, Tô Thanh Dao mặc đồ ngủ, bóc bánh quy giòn ăn.
Đến cuối tháng mười, cuối cùng thứ ẩm khó chịu đó cũng tan biến, Tô Thanh Dao nhớ mấy rương hành lý mang từ Hàng Châu về vẫn còn niêm phong kín trong tủ, hề động tới, sợ để lâu ẩm mốc nên cô cố ý chọn một ngày trời nắng , gọi giúp việc mang chăn đệm, t.h.ả.m len, áo da và mang cả sách vở phơi nắng, tiện thể kiểm kê đồ đạc xem khi mùa đông đến thì cần mua sắm thêm thứ gì .
Kiểm kê hết một lượt, thứ đều , chỉ riêng sách vở vấn đề.
Tô Thanh Dao sợ hoa mắt nhầm nên mới xổm xuống đống sách vở, lật lật bảy tám , ánh nắng chiếu lên mái tóc đen, cô đến chóng mặt vẫn thấy bộ tạp chí yêu quý nhất ở .
Trong lòng cô hoảng, cô vội bảo Tiểu A Thất mời quản gia tới, hỏi ông mấy cuốn tạp chí cô mang từ Hàng Châu về mất , quản gia nhớ, bảo tra danh sách hàng hóa mới . Tô Thanh Dao kiên nhẫn chờ suốt một giờ đồng hồ thì quản gia mới , ông trong danh sách món đồ nào tạp chí cả.
Tô Thanh Dao tin, tự lấy bảng kê hàng, dùng ngón tay dò kỹ lưỡng từng mục, quả thật tên tạp chí.
Tim cô đập dồn dập, cô hỏi: " chú ghi sót ?"
Quản gia : "Phu nhân, thể sót chứ, khi chất hàng hóa lên xe, chính Từ tiên sinh tự kiểm đếm , tuyệt đối sót gì ."
Xưa nay Từ Chí Hoài làm việc luôn đáng tin, thì chắc chắn .
Tô Thanh Dao hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì, cô chỉ đành chờ về hỏi .
Bạn thể thích: Cánh Đồng Hoang - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô chờ mãi, chờ mãi cho đến tối mịt, khó khăn lắm mới chờ về nhà.
Tô Thanh Dao bước nhanh cửa, đón lấy áo khoác ngoài chồng, vội vàng hỏi chỗ cất đống sách vở .
"Sách gì cơ?" Từ Chí Hoài khó hiểu hỏi .
"Những quyển sách trong thư phòng ở Hàng Châu đấy, em để trong chiếc rương gỗ thông sơn đỏ." Cô đưa tay mô tả hình dáng chiếc rương: "Bên ngoài rương còn vẽ tranh mỹ nhân bằng sơn vàng, cao đến đầu gối."
Vốn dĩ chiếc rương đó sính lễ ruột để cho cô, thoe cô từ quê nhà ở Hợp Phì đến Thượng Hải, từ Thượng Hải theo cô đến Hàng Châu.
Từ Chí Hoài bước trong phòng : "Lúc dọn nhà cho vứt , em bao giờ , để đó chỉ chiếm chỗ."
" hỏi em hả?" Tô Thanh Dao ôm chiếc áo khoác , theo phía , giọng gấp gáp.
Từ Chí Hoài chỉ coi đó cơn giận dỗi vặt vãnh phụ nữ, cho nên chỉ qua loa cho xong: "Em cũng với mang..."
"Em ." Hiếm khi Tô Thanh Dao ngắt lời như thế: " cái hôm chúng ăn tối bên bờ Tây Hồ, hình như mùng sáu mùng bảy gì đó, hỏi em mang thứ gì về Thượng Hải , em em đem hết sách vở trong nhà theo. Lúc đó còn để A Thất lo, em nặng quá sợ A Thất khiêng nổi, còn sẽ dặn chở chung với đồ lớn, thuê xe hàng vận chuyển ."
Từ Chí Hoài khẽ nhướng mày, vì sự cứng rắn cô mà sững , suy nghĩ một chút : "Những quyển tạp chí đó tên gì? Ngày mai đến nhà xuất bản Thương Mại mua cho em."
"Từ Chí Hoài, hơn chục cuốn Lễ Bái Lục đó hồi học em chắt chiu từng đồng ăn sáng mới mua , ngừng xuất bản từ lâu , định mua hả? thể mua ." hiếm hoi cô thật sự nổi giận, chân mày cô nhíu chặt, cô nhét mạnh áo khoác n.g.ự.c .
Từ Chí Hoài giữ lấy áo khoác, đồng thời cũng giữ chặt cổ tay cô, kéo cô về phía .
Tô Thanh Dao lảo đảo, suýt ngã lòng .
"Quan trọng đến thế ? từng thấy em nào mà." cô, nửa nửa , ánh mắt từ cao xuống, lời nhẹ tênh như lưỡi d.a.o khiến Tô Thanh Dao c.h.ế.t lặng.
Tim cô chợt lạnh vài phần, đôi môi cô mấp máy câu nào.
Cô thầm nghĩ cho dù em thì đó cũng đồ em, Từ Chí Hoài vứt vứt, dựa cái gì chứ? cuối cùng biến thành em?
"Thôi nào, vứt thì cũng vứt , chẳng lẽ em còn định chạy về Hàng Châu bới bãi rác tìm ? Mất thì mua cái mới cho em, em đừng bướng bỉnh nữa." Từ Chí Hoài thấy vẻ uất ức cô thì ôm cô lòng, khẽ hôn lên mái tóc trán cô, dịu giọng dỗ dành: "Ngoan nào, mang bánh Napoleon cho em đấy, ăn sớm thì kem sẽ tan mất."
Tô Thanh Dao gắng sức đẩy , ánh mắt u tối: "Thôi, em đói, ăn ."
xong, cô xoay , tránh mà lên lầu.
Bao nhiêu dịu dàng vun đắp suốt mấy ngày qua, trong phút chốc tan biến sạch sẽ.
Cô cứ nghĩ rằng giả vờ đủ lâu cuối cùng cũng thể biến thành thật lòng, hóa giả vẫn mãi giả, chỉ cần một chuyện vặt vãnh thôi cũng đủ khiến tất cả về nguyên trạng như ban đầu.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-6-ben-dong-nuoc-1.html.]
Tô Thanh Dao im lặng suốt mấy ngày liền.
Buổi sáng cô vẫn giúp thắt cà vạt, tiễn cửa như thường lệ, ban đêm vẫn để đèn sáng chờ về, vẫn chăm lo việc nhà như bình thường, chỉ cô chuyện với nữa.
Từ Chí Hoài trong lòng cô đang giận, lúc đầu còn nhẫn nhịn mấy câu dịu dàng để dỗ dành cô, đó thấy cô quá cứng đầu, chẳng qua chỉ mấy quyển tạp chí thôi mà, thế mà cô giận dỗi suốt hai ngày chịu nguôi, cảm thấy cô hiểu chuyện.
Thực Tô Thanh Dao hết giận từ tối hôm đó , chỉ cô cố gắng học cách dáng vẻ , dáng vẻ như thuở mới gà nhà họ Từ.
Khi Từ Chí Hoài để tâm nên đương nhiên cũng nhận , đến bây giờ để tâm thì tưởng cô đang làm làm mẩy.
Tiểu A Thất phu nhân nhà vui nên cứ quấn quýt bên cạnh, lúc thì bưng bánh kem hạt dẻ lên, lúc cầm quạt nan phe phẩy quạt gió cho cô.
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
"Phu nhân, chị đừng giận nữa, mấy quyển tạp chí vẫn thể mua mà, hơn nữa cũng tiên sinh cố ý vứt ." Giọng trong trẻo cô vang lên: "Cơ thể chị vốn yếu nhược , nếu lỡ như giận quá mà sinh bệnh thì đáng ."
"Chị ... chị chỉ nghĩ giữa chị và ... lẽ vẫn ..." Tô Thanh Dao thôi, cô khẽ thở dài một tiếng thêm nữa.
Cứ thế cho đến tháng mười một.
một đêm trời mưa tầm tã, quá nửa đêm mà Từ Chí Hoài vẫn về nhà. Tô Thanh Dao để đèn sáng đợi mãi, đợi đến lúc đợi nỗi nữa, cô đang định rửa mặt thì bỗng ngoài cửa vang lên mấy tiếng còi xe "bíp bíp" dồn dập. Cô tưởng về nên vội vàng chạy mở cửa, ai ngờ một đàn ông ăn mặc như giúp việc.
đó Từ tiên sinh say rượu ở Lư Nguyệt Lâu, nhờ phu nhân đến đón.
Tô Thanh Dao như thì vội khoác tạm một chiếc áo len màu xanh coban, cầm theo ô lên xe tìm .
Mưa trút xuống khiến trời đất mù mịt, tiếng gió rít lạnh buốt, chiếc xe kéo chẳng khác nào một chiếc thuyền nan, bốn bánh xe như bốn mái chèo, vật lộn con đường ngập nước lênh láng.
Xe rẽ trái rẽ , quanh co vòng vèo, cuối cùng cũng đến Lư Nguyệt Lâu.
Mưa lớn như trút nước, Tô Thanh Dao che ô , từ chỗ xuống xe đến cửa Lư Nguyệt Lâu chỉ mấy bước chân mà cô ướt hết nửa .
Cửa mở , hương thơm nồng nàn xộc thẳng mũi.
Tô Thanh Dao gấp ô , một bước trong, chân tấm t.h.ả.m đỏ dày mấy tấc, êm đến mức phát bất cứ tiếng động nào.
"Ôi chao, Tô tiểu thư, cuối cùng cô cũng đến ." Một giọng nữ lảnh lót vang từ tầng hai xuống.
Xem thêm: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tô Thanh Dao ngẩng đầu lên lầu hai, quả nhiên hương thơm mê hoặc , ngoài Đàm Bích thì còn thể ai khác chứ.
Cô mặc một chiếc sườn xám bằng lụa mỏng màu đỏ thạch lựu, còn dứt khoát thèm mặc thêm áo lót bên trong, cơ thể căng đầy lấp ló bên trong lớp vải mỏng, ánh đèn hắt xuống khiến cơ thể cô càng thêm ám . Hai cánh tay vắt ngang thành lan can ở hành lang, điếu t.h.u.ố.c vẫn kẹp giữa hai ngón tay, cô cúi đầu xuống Tô Thanh Dao, khóe môi nở nụ như như .
"Chí Hoài ?" Tô Thanh Dao dừng bước, ngẩng đầu hỏi.
"Từ tiên sinh ở gian phòng phía đấy." Đàm Bích mỉm ngọt ngào, giọng mềm mại như tơ: "Cô lên đó , đưa cô đến tìm ."
"Đàm tiểu thư, ở biệt thự nhà họ Hoàng, một câu kịp với cô." Tô Thanh Dao ngẩng đầu về phía Đàm Bích đang dựa lan ca, giọng bình thản: "Cô xem, nếu thật lòng tìm đến cô mua vui, cản nổi ? Còn cô, cô cản ?"
Đàm Bích sững , nụ đông cứng gò má, trong lòng lặng lẽ lặp lặp mấy chữ... cản nổi.
"Cô xem, nếu chuyện mà cô và đều ngăn cản , thì oán hận cô làm gì?" Tô Thanh Dao đưa tay khẽ vuốt mấy sợi tóc ướt bết dính bên thái dương, giọng nhẹ như tiếng thở dài: "Cho nên cô cần thử nữa, cho dù làm thật thì cũng ở cô, Đàm Bích thì sẽ Vương Bích, Lý Bích... kỹ nữ ở Thượng Hải cả ngàn cả vạn, sa ngã thì kiểu gì cũng tìm một để ngã ."
Nụ môi Đàm Bích như cơn mưa trút nước ngoài dội tắt, tan dần theo tiếng mưa xối xả, khi cô mở miệng nữa, giọng mất sự ngọt ngào thường thấy, chỉ còn bình thản và lạnh nhạt: "Tô tiểu thư, loại đàn bà cướp chồng khác."
" chứ." Tô Thanh Dao , cô bước lên lầu hai: "Nếu cô thật sự sống chỉ để cướp chồng , thì cô gả nhà ai đó làm vợ lẽ từ lâu , làm gì còn ở đây hầu rượu cho chứ."
Đàm Bích vẫn nguyên tại chỗ, dõi mắt theo Tô Thanh Dao bước như một đóa sen nở giữa cơn mưa đêm, đó cô rít mạnh một thuốc.
"Từ tiên sinh mấy bạn đưa đến đây, đây chỗ , bạn bè dạo gần đây tâm trạng , đến vung tay thương mấy chục đồng đại dương, dặn chúng tiếp đãi chu đáo." Cô giải thích: "Mấy cô gái tay đều đầu tiên gặp mối làm ăn lớn như thế, rót rượu quá đà mời thành như thế . Những khác đều mấy bạn Từ tiên sinh kéo phòng riêng , cũng tiện để một ngoài sảnh, cho nên đành sắp xếp cho một gian phòng."
"Câu cô thật khiến giận đấy." Tô Thanh Dao khẽ : "Nếu nóng tính, chắc mắng cô một trận ."
Hai sóng vai sâu trong, men theo hành lang quanh co tầng hai.
Phía những cánh cửa gỗ mỏng manh vang lên đừng đợt âm thanh mơ hồ, tiếng rên rỉ những cô gái, ngọt ngào giả tạo như bản nhạc lạc điệu, xen lẫn tiếng va chạm nặng nề đàn ông, tiếng khàn giọng hỏi hỏi : "Thế nào? sướng ?"
Tiếng phụ nữ nũng nịu trả lời: "Thích lắm, nữa ."
Một hỏi một đáp, âm thanh đồng loạt vang vọng từ tám cánh cửa gỗ, hòa thành một khúc nhạc dâm loạn.
" làm ? lẽ làm trong nghề lâu , mong đàn bà đến hận , càng nhiều nghiến răng c.h.ử.i rủa thì kỹ nữ thấy càng đáng giá. Họ càng ghét thì càng thấy bán giá đắt, dù thì làm kỹ nữ bao nhiêu năm , còn mong gì giữ tấm biển tiết hạnh nữa?"
Điếu t.h.u.ố.c trong tay Đàm Bích cháy gần hết, cô búng tắt ném xuống thảm: "Tô tiểu thư, đôi lúc cảm thấy làm vợ mới thật sự đáng thương, còn đáng thương hơn làm kỹ nữ nữa. bao nhiêu đàn ông qua tay , cũng bao nhiêu vợ từng tìm đến mắng , đ.á.n.h , thậm chí quỳ gối cầu xin tha cho chồng họ . Hừ, như thế thì ích gì chứ? Chuyện cứ mỗi quyết định ?"
Tô Thanh Dao lặng lẽ lắng .
Đàm Bích bật , tiếng lạnh lẽo: " giải quyết chuyện thì để bố ruột ông ngoại, hoặc bố vợ họ mặt, để họ tự thấy hổ với dòng họ tổ tiên nhà , như mới thể kéo họ về. về nhà yên vài ngày, ha... cô đoán xem? mò đến ôm n.g.ự.c một đàn bà khác mà mút thôi."
Đàm Bích thản nhiên đưa Tô Thanh Dao qua những dãy phòng đầy tiếng rên rỉ ân ái nam nữ, giống như đang thong dong bước qua một đàn lễ tế sống, nơi con đang quằn quại giữa xác thịt và linh hồn.
Hai băng qua hành lang, bỏ lưng mùi hương ngọt ngào hòa lẫn tanh tưởi, cho đến khi căn phòng trong cùng.
"Tô tiểu thư, cô phụ nữ đầu tiên đến gặp mà mang theo thù hận đấy." Đàm Bích đẩy cửa cho Tô Thanh Dao bước nhẹ nhàng cất giọng: "Chỉ cần mắt cô ngay thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.