Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trộm Tình

Chương 7: Bên dòng nước (2)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

Tô Thanh Dao bước phòng, đến bên giường xuống, khẽ lắc cánh tay Từ Chí Hoài.

"Chí Hoài..." Cô khẽ gọi: "Chí Hoài?"

tiếng cô gọi, hình như Từ Chí Hoài tỉnh , nheo mắt cô hồi lâu thì mới nhận Tô Thanh Dao, bỗng nhiên nở một nụ nhàn nhạt.

" em đến đây?" hỏi, giọng như một tiếng thở dài: "Mưa to thế mà."

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

"Đàm tiểu thư gọi em đến đón về nhà." Tô Thanh Dao đỡ dậy: " còn nổi ?"

Từ Chí Hoài gật đầu, vịn thành giường dậy bước ngoài. Tô Thanh Dao sợ ngã, suốt dọc đường đều nắm chặt cánh tay .

Đàm Bích theo phía , tiễn hai vị khách quý đến tận cửa lớn, đó gọi giúp việc che ô lớn đưa họ lên xe, còn thì khoanh tay mái hiên.

Lúc chia tay, bỗng nhiên Đàm Bích tinh nghịch bông đùa một câu.

qua màn mưa dày đặc, với Tô Thanh Dao: "Tô tiểu thư, gặp cô, cô mặc màu trắng, mặc màu đen, hôm nay cô mặc màu xanh, mặc màu đỏ, quả ý trời mà, xem cô với một cặp đôi ăn ý đấy."

Tô Thanh Dao khẽ vuốt chiếc áo len đang nhỏ nước , mỉm : "Đàm tiểu thư, khi nào rảnh thì cùng uống nhé."

Đàm Bích mỉm đáp một tiếng "" giơ tay vẫy chào tạm biệt họ.

Vất vả lắm mới về đến nhà, bước cửa thì đồng hồ điểm hai giờ sáng.

Tô Thanh Dao cởi chiếc áo len ướt sũng đưa cho Tiểu A Thất, dặn cô mang giặt và chuẩn một chậu nước nóng mang lên. Cô gọi dì Ngô giúp dìu Tạ Chí Hoài phòng nghỉ, đó bảo đầu bếp nấu gừng, còn dặn giúp việc thưởng cho tài xế chở họ về.

Cô lên lầu, bước phòng.

Từ Chí Hoài tựa đầu gối, mệt mỏi : "Đau đầu quá."

Dì Ngô giúp cởi áo khoác và giày tất, Tô Thanh Dao bước lên tiếp tục tháo cà vạt và mở cúc áo sơ mi .

Từ Chí Hoài dang hai tay để mặc cô sắp xếp, đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt lên cô. 

Tô Thanh Dao đến rợn , trong lòng thấp thỏm, sợ đột nhiên nổi nóng, lúc Tiểu A Thất mang chậu nước nóng .

Tô Thanh Dao thở phào, vội đón lấy chậu nước, vắt chiếc khăn nóng đưa cho chồng.

Từ Chí Hoài đón lấy, cầm khăn trong tay còn sức để lau.

Tô Thanh Dao lấy chiếc khăn, xuống mép giường giúp lau mặt, cô dịu dàng : " bếp đang nấu gừng , lát nữa sẽ mang lên, uống chút giúp xua bớt khí lạnh."

"Còn giận ?" Từ Chí Hoài nắm chặt cánh tay cô, dùng sức mạnh.

"."

thở dài bất lực: "Chỉ vì hai quyển sách mà em nổi giận đến mức ?"

"Chí Hoài, em nhắc chuyện nữa." Tô Thanh Dao ném chiếc khăn chậu sứ: " nghỉ , em quần áo."

Từ Chí Hoài cô hồi lâu, cuối cùng cũng đành bất lực buông tay. 

Tô Thanh Dao né tránh ánh mắt , phòng tắm rửa mặt quần áo, nghĩ thêm về ẩn ý trong hành động .

khi cô váy ngủ xong , dường như Từ Chí Hoài ngủ , đèn trần tắt, bên giường vẫn còn một ngọn đèn lưu ly nhỏ, ánh sáng vàng dìu dịu một bát gừng vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Tô Thanh Dao bước chậm đến đầu giường, vặn tắt ánh sáng yếu ớt đó mò trong bóng tối trèo lên giường, lưng về phía . Giữa đêm khuya, tiếng mưa ào ào dứt, gần như làm đôi tay và đôi chân cô lạnh buốt.

lúc , phía truyền đến tiếng chăn gối sột soạt, cánh tay đàn ông vòng qua, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh cô.

"Tô Thanh Dao, rốt cuộc em coi chồng em ?" Giọng Từ Chí Hoài khàn đục.

Câu hỏi chạm chỗ mềm yếu nhất trong lòng khiến tim Tô Thanh Dao khẽ run lên, cô dịu dàng trả lời: "Chí Hoài, say ..."

đàn ông im lặng vài giây gì thêm nữa, lòng bàn tay khẽ vuốt ve bụng cô, đó mượn men say, xoay mặt cô hôn xuống.

Mùi rượu đắng lan giữa hai đôi môi, quấn lấy thở hai .

kéo cô gần, hai hình kề sát , hai tay chống bên cổ cô như những cành trúc đan chéo trong đêm, quấn quýt chẳng rời.

Trong bóng tối, mắt cô chỉ còn một bóng mờ chập chờn, tiếng mưa ngừng đập khung cửa sổ, âm thanh dày đặc như dội tai khiến cô chỉ cảm thấy ù đặc, giống như làn sóng vô hình ép xuống.

Tô Thanh Dao khó mà cảm giác , hẳn chống cự, cũng thể đón nhận, Nếu thì giống như đang giữa cơn mưa rào, để mặc cho từng đợt hôn lạnh lẽo và những cái vuốt ve hững hờ làm thấm ướt cả cơ thể. Một lớp mồ hôi mỏng rịn chỉ thoáng chốc nguội lạnh, ẩm rét, giống như một làn sương mỏng phủ lên cơ thể.

Ánh mắt cô khẽ d.a.o động, trân trân lên trần nhà tối om, trong lòng cô thầm nghĩ: Lạ thật, ai mới ban ngày còn đem vứt bỏ những thứ cô nâng niu, mà ban đêm thể thản nhiên cạnh cô, trơ trẽn chạm cơ thể cô như thế chứ?

Mưa rơi suốt một đêm, đến sáng vẫn dứt.

lẽ do tối qua dính mưa mà khi tỉnh dậy, trán Tô Thanh Dao nóng ran, cả phát sốt.

Cô gọi điện mời vị bác sĩ Tây dương trong khu tô giới đến khám, may mà gì nghiêm trọng, chỉ cần uống t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi sẽ khỏi.

Từ Chí Hoài cảm thấy áy náy nên cố ý ở nhà mấy hôm để chăm sóc cô, lúc rảnh còn Tạp chí họa báo Thượng Hải cho cô . Tô Thanh Dao bệnh nên cả yếu sức, thái độ đối với cũng dịu nhiều, hiểu tại nên chỉ cho rằng cô còn giận dỗi nữa.

lúc Họa báo Thượng Hải đăng bài "Thương tiếc Chí Ma" Hồ Thích Chi, mà ở trang đó hồi thứ tám tiểu thuyết Thiên Thượng Nhân Gian do Trương Hận Thủy sáng tác, hai bài kế tiếp , lên bi thương chút châm biếm.

"Bảo tờ Tân Nguyệt đặt mua tháng tạm ngừng phát hành, hóa đại thi hào gặp t.a.i n.ạ.n máy bay ." Từ Chí Hoài vốn thực tế, luôn khinh thường kiểu sầu cảm nửa vời nhóm Tân Nguyệt Phái.

xong, lo, sợ chọc giận Tô Thanh Dao, dù thì văn phong kiểu phong hoa tuyết nguyệt Từ Chí Ma dễ làm các cô gái xiêu lòng. Cô mới giận dỗi vì chuyện mất tạp chí, nếu cãi vì một thi nhân ủy mị thì đáng.

Cho nên Từ Chí Hoài ngượng ngập thêm một câu: "Ông cũng mấy bài thơ tệ lắm."

Tô Thanh Dao nghẹt mũi nên giọng cũng nghèn nghẹn: "Thơ ông si tình sáng tạo, cái và sự tự do chỉ lâu đài lơ lửng giữa trung mà thôi, dù thì em cũng thích."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-7-ben-dong-nuoc-2.html.]

"Cũng , con ông chính trực chẳng trách nhiệm." Từ Chí Hoài mỉm , cuộn cuốn tạp chí trong tay , nơi khóe mắt lộ một nụ nhạt. " xem cũng chẳng ."

Hiếm khi cả hai thể chuyện hòa hợp như thế nên Từ Chí Hoài bèn tiếp lời, trò chuyện về báo chí và điện ảnh với cô. Cuộc đối thoại cứ như dựng một cái khung gỗ cố định bằng đinh, mỗi câu mỗi từ đều thăm dò cẩn trọng, chỉ sợ lỡ một câu thì cái khung sẽ sụp đổ.

Bất tri bất giác cuộc trò chuyện kéo dài đến tận hoàng hôn, Tiểu A Thất đến gõ cửa phòng mời hai xuống dùng bữa tối.

Tô Thanh Dao chồng dìu xuống lầu, cùng ăn cơm tối, qua giống như hai làm hòa.

Suy cho cùng thì làm vợ chồng cũng giống như mơ những giấc mơ ngắt quãng, mơ hồ mà sống qua ngày, thỉnh thoảng cũng gặp ác mộng, cũng khi giấc mộng

Trong khoảnh khắc tỉnh táo đan xen giữa những giấc mộng , tự thu xếp tâm tình, học cách giả vờ như giấc mộng đó từng tồn tại, vội vã bước giấc mộng tiếp theo, đó đạo lý mà Tô Thanh Dao ngộ từ lâu.

Trong bữa ăn, quản gia đưa cho Từ Chí Hoài một phong thiệp mời màu tím sẫm, bên ngoài vài dòng chữ Tây bay bướm. Từ Chí Hoài liếc mắt qua chuyển sang cho Tô Thanh Dao đang đối diện bàn ăn.

"Gửi cho em đấy." .

Tô Thanh Dao ngạc nhiên nhận lấy, nhất thời đoán ai gửi thiệp mời cho . Mở kỹ thì mới , hóa Đàm Bích mang đến, mời cô tham dự buổi tiệc salon (*) mà cô sẽ tổ chức cuối tháng .

(*) "Tiệc salon" thể hiểu một buổi tụ tập xã hội, thường tổ chức trong một gian gọi "salon" để thảo luận về văn hóa, nghệ thuật, khoa học hoặc các chủ đề trí tuệ khác.

Tô Thanh Dao bất giác nhớ đến Đàm Bích trong chiếc sườn xám đỏ rực đêm hôm , cô màn mưa vẫy tay chào tạm biệt, dáng vẻ đó như một ngọn lửa lặng lẽ cháy giữa làn sương mờ.

Cô còn kịp mời ngoài uống thì đối phương chủ động gửi thiệp mời .

"Em định ?" Giọng Từ Chí Hoài đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ cô.

Tô Thanh Dao ngẩng đầu , mím môi đáp, lòng bàn tay khẽ che lấy tấm thiệp màu tím sẫm.

Từ Chí Hoài vốn coi trọng danh tiếng, nếu cô thiết quá mức với Đàm Bích, chắc chắn sẽ hài lòng.

Nào ngờ, một thoáng im lặng, Từ Chí Hoài khẽ thở dài : "Cứ , tuy Đàm Bích đó trong sạch lắm, những qua với cô đều những nhân vật địa vị. Tính cách em quá trầm lắng, nên ngoài học cách giao tiếp và ứng xử với các phu nhân khác, cũng thể bảo vệ em cả đời."

Tô Thanh Dao khẽ gật đầu, vội vàng gấp thiệp mời , đó bảo Tiểu A Thất đem cất cho cẩn thận.

Chẳng ngờ ngay đó, Từ Chí Hoài thêm: " cũng đừng để lòng bay xa quá, trong ngày thì về trong ngày, qua đêm."

"Em ." Tô Thanh Dao qua loa trả lời.

Từ khi nghiệp lấy chồng về Hàng Châu, bốn năm thấm thoát trôi qua, những cô quen đều bạn Từ Chí Hoài, ngay cả bản cô cũng dần gắn chặt quỹ đạo cuộc đời chồng , chẳng thể tự do cựa quậy.

Giờ đây bỗng nhiên cơ hội ngoài giao thiệp, Tô Thanh Dao háo hức mong đợi thấp thỏm lo sợ.

Cô cố ý đợi khi Từ Chí Hoài khỏi nhà mới lấy mấy bộ sườn xám mới may từng mặc , thử thử từng bộ một, phối thêm đôi hoa tai đính đá quý mua từ tay Pháp, cô đưa cho Tiểu A Thất xem, bảo cô chọn giúp cô một bộ thật nổi bật để dự bữa tiệc salon đó.

Đáng tiếc Tiểu A Thất mồm miệng lanh lợi, cô mặc gì thì cô cũng vỗ tay khen

Bất đắc dĩ, Tô Thanh Dao đành soi gương ngắm tới ngắm lui, cuối cùng miễn cưỡng chọn một bộ sườn xám bằng lụa mềm màu tím xà cừ, phối cùng đôi hoa tai nạm kim cương hồng lấp lánh. Áo choàng giữ ấm thì cô chọn tông xám ánh hồng trầm, khoác lên trông nhã nhặn ấm áp. 

Tiểu A Thất một lượt khen cô giống như một đóa hoa đào màu hồng nhạt ẩn hiện trong màn sương sớm đầu xuân.

Đến ngày dự tiệc, Tô Thanh Dao nhẹ nhàng phủ một lớp phấn mỏng, đôi mày tỉa cong mềm mại, tai thoa chút sáp thơm, một xe đến địa chỉ ghi thiệp mời Đàm Bích.

Chiếc Ford chạy thẳng đến cổng biệt thự, khi bước xuống xe, Tô Thanh Dao chậm rãi trong, thoát khỏi cơn gió lạnh căm mùa đông.

Trong sảnh hoa, khắp nơi phảng phất hương thơm ngọt ngào mang dấu ấn riêng Đàm Bích.

Những phục vụ nam mặc âu phục chỉnh tề, ai nấy đều thanh niên trẻ trung khỏe mạnh, đeo găng tay trắng, giữa các vị khách với dáng vẻ lịch thiệp. 

Các tiểu thư đến dự tiệc cũng ăn mặc vô cùng sang trọng bắt mắt, học theo phong cách Mỹ, tay cầm những chiếc quạt lông đà điểu dài thướt tha, khẽ phe phẩy, đong đưa trêu ghẹo mặt các quý ông.

Máy phát nhạc cổ vang lên khúc nhạc jazz du dương, nhịp điệu như cuốn lấy trong phòng, khiến ai nấy cũng chao nghiêng theo tiếng nhạc. 

chuyện, đùa, khiêu vũ, đ.á.n.h bài... Từng nhóm nhỏ tụ giống như đang trong chiếc nôi sự nhàn nhã và phồn hoa.

Tô Thanh Dao phần e dè, cô nên hướng nào. May , dường như Đàm Bích ngửi thở cô, tiếng giày cao gót cộp cộp vang lên, cô mỉm bước gần.

"Tô tiểu thư đến ?" Đàm Bích mỉm bước tới.

Dáng hình đầy đặn như sữa nóng bọc căng trong một chiếc sườn xám mỏng bằng voan đen xuyên thấu, bên trong lớp váy lụa màu lam bảo thạch. thoáng qua lớp áo bên ngoài gần như ẩn mất, ánh mắt khác chỉ thể dừng ở lớp váy lụa bên trong và đường cong phập phồng nơi n.g.ự.c áo.

Dường như Đàm Bích sự đối nghịch phận riêng cho Tô Thanh Dao, đường nét đều tương phản, thế như hòa thành một đôi tuyệt sắc.

Trắng và đỏ, Dao và Bích, vợ hiền chốn khuê phòng và kỹ nữ chốn phong trần, cổ điển cổ điển và tân thời tân thời.

khoác tay Tô Thanh Dao cùng trong, bàn tay khẽ vén một góc rèm nhung rủ xuống, những tua rua màu vàng sẫm khẽ lay động theo nhịp bước chân, hòa cùng điệu jazz quyến rũ như bàn chân mèo vờn, cuốn lấy hai họ bước một thế giới khác.

Mùi hương nồng nàn dần tan loãng, căn phòng nhỏ phía bên trong bày trí theo phong cách Pháp, tinh tế với gam màu trắng lạnh.

Thảm trải sàn họa tiết hoa văn phức tạp, giày cao gót giẫm xuống gần như lún sâu lớp nhung mềm mại. Trong bình hoa lớn cắm đầy những cành tùng xanh biếc mới cắt, mùi gỗ thoang thoảng tỏa , thanh lạnh nồng nàn.

Chính giữa phòng đặt mấy chiếc ghế sofa, quanh đó mấy thanh niên đang ăn bánh ngọt trò chuyện cùng . nổi bật nhất trong đó đang lưng về phía hai họ, đang dùng tay diễn tả, vẻ như đang kể chuyện, mấy xung quanh tụ chăm chú lắng .

Hai bước khẽ, dường như trong phòng họ phòng.

"Tô tiểu thư, cô hận thì đương nhiên cũng sẽ hại cô. Trong phòng phần lớn đều các công t.ử tiểu thư tiếng ở Thượng Hải, quen họ, đối với cô và Từ thiếu đều lợi." Đàm Bích ghé sát , đôi môi đỏ mọng khẽ chạm bên tai Tô Thanh Dao, khẽ thì thầm: "Trong đó vài mấy đắn, lát nữa chỉ cho cô , cô chú ý một chút. Còn cũng mượn cô để chống đỡ thể diện cho , chứ một chữ Hán thông, chữ Tây chẳng sõi như , thật sự chỗ trong chốn ."

xong, cô đưa Tô Thanh Dao đến bên cạnh trai nổi bật đang lưng .

"Vu thiếu, đây chính Tô tiểu thư mà kể với đấy." Đàm Bích khẽ vỗ mấy cái lên lưng ghế sofa.

Giọng kể chuyện đàn ông khựng .

Một giây , ngẩng đầu lên, mỉm về phía Tô Thanh Dao.

"Chào Tô tiểu thư, Vu Cẩm Minh, trốn khỏi Trường Hàng Kiển Kiều." ngả tựa ghế sofa, ngẩng mặt lên, giữa hàng chân mày ẩn hiện một luồng sinh khí rạng rỡ, phóng khoáng đầy nhiệt huyết tuổi trẻ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...