Trọn Đời Ước Nguyện Cùng Em
Chương 14
Cố Gia Ý mặc kệ ánh mắt hóng hớt đám bạn học mà đến căng tin ăn cơm, khi cơm nước xong xuôi cô tiếp tục mặc kệ sự trêu chọc bạn bè mà tranh thủ lúc hoạt động tự do kéo Hạ Viện và Đơn Đan Đan đến kí túc xá cũ ba các cô.
“ cô gái, hình như cô giấu chúng chuyện gì ?” Đơn Đan Đan càng nghĩ càng thấy gì đó : “ tao gì về đàn đó thế? Sinh viên Kiến trúc ? Lạ nha, một đàn em khoa Quản lý Tài chính như mày quen với đàn khoa Kiến trúc ? Hơn nữa xem tuổi tác thì hình như nghiệp lâu ?”
Cố Gia Ý về phía ký túc xá cũ đến những đôi tình nhân đang ngọt ngào nắm tay , bắt đầu cẩn thận suy nghĩ về câu hỏi Đơn Đan Đan. , cô và Nhậm Tô nhiều chuyện trùng hợp đến chứ? Cô cứ tưởng chỉ cháu trai dì Tần, trai Nhậm Kiều Sơ mà thôi, hiện tại phát hiện hai còn từng học chung một trường đại học.
Cố Gia Ý ngây , khổ: “Tao gì để cả, gì thì bọn mày cũng sẽ bán tín bán nghi thôi, thật ngay cả tao cũng hiểu chuyện như nữa.” Thật lòng mà , nếu chuyện hóng hớt thì Cố Gia Ý cũng điều hướng suy nghĩ tò mò nhiều về Nhậm Tô, cô thể chạm tới , huống gì cũng chẳng bất cứ tình cảm nào khác với cô.
Hạ Viện nghĩ đến điều gì mà đáy mắt chút phức tạp, nghĩ ngợi ôm lấy cánh tay Cố Gia Ý: “Ừm cũng , đàn ông nãy trai như thế, làm bạn gái chắc chắn sẽ nhiều tình địch. Tao vẫn cảm thấy bình thường định một chút mới .”
Cố Gia Ý khẽ , xem , khi thấy Nhậm Tô, phản ứng đầu tiên đều cảm thấy trai. Mà điều đó cũng , Nhậm Tô thực sự , ít nhất đối với Cố Gia Ý thì cô thích vẻ ngoài đó.
Ba cô gái ăn ý gì về đề tài nữa, bước khu ký túc xá cùng họ gắn bó suốt bốn năm đại học, ở nơi đây họ từng vui vẻ chuyện với xuyên đêm, từng chia xa hiện tại cùng trở về hội khóa tham gia các hoạt động buổi lễ nghiệp chiều nay. Thật thì lễ nghiệp trường kết thúc từ lâu , hôm nay tổ chức các hoạt động nghiệp mục đích chính tạo điều kiện cho các cựu sinh viên nghiệp dịp về trường cũ cùng ôn những kỉ niệm xưa, thế nên mới tổ chức ngày nghỉ thứ bảy.
Lúc ba Cố Gia Ý vội vàng chạy tới nơi tổ chức cho kịp giờ, nhận từ cô lễ tân xong thì Hạ Viện thấy lớp trưởng đang phía bên vẫy tay với bọn họ. chỗ mà lớp trưởng giữ cho các cô, Đơn Đan Đan nhịn mà trêu chọc bạn: “Lớp trưởng quả nhiên vẫn lớp trưởng mà, giữ tới mười mấy ghế , đỉnh nha! ông đổi sang phường phe vé , nhất định hiệu suất công việc sẽ đầu đó!”
“Phắn , bà làm phản , dám đối xử với lớp trưởng đại nhân như thế ?” Dư Hạo Dương vui vẻ , tuy rằng lời ý phản bác hề chút tức giận nào.
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn đang nhiều độc giả săn đón.
Còn nửa tiếng nữa buổi lễ mới bắt đầu, nhà trường đang cho phát những bức ảnh tập thể các lớp và những đoạn video clip về các hoạt động chung trường những năm qua hai màn hình lớn ở cả và hội trường. Kỉ niệm ùa về làm cho bầu khí hội trường trầm xuống, ngay cả một cựu sinh viên nghiệp hai năm như Cố Gia Ý khi những kỉ niệm đó mắt cũng bắt đầu đỏ hoe. Cũng gì lạ, dù năm đó khi nghiệp, Cố Gia Ý cũng từng nín , còn Đơn Đan Đan trêu chọc túi nước mắt, chọc một cái nước mắt liền rơi ngừng.
Cố Gia Ý vô thức về phía các sinh viên xung quanh và những bạn học cũ cùng đến tham dự buổi lễ như cô, trong lòng cảm thấy may mắn, xem , chỉ cô đỏ mắt ! Cô âm thầm lau nước mắt, đột nhiên ba bóng đang bước cánh cửa bên trái thu hút sự chú ý. đàn ông cúi đầu mỉm gì đó với cô gái tiếp tân, ánh đèn màu vàng chiếu , từ xa đến như thể một vầng sáng ấm áp đang bao quanh .
lẽ cảm giác ánh mắt đang chăm chú nên Nhậm Tô từ từ đầu tìm kiếm xung quanh phía khán đài, chẳng mấy chốc xuyên qua đám đông cùng những chiếc ghế trống thấy Cố Gia Ý, cô gái nhỏ với khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt phiếm hồng.
Nhậm Tô phì , nụ mang theo chút an ủi, đó gật đầu chào cô. hiểu vì khi ghế Nhậm Tô từ xa, thấy khóe miệng ngày càng cong lên như thế, trong lòng Cố Gia Ý thấy chút thoải mái giống như nhận một sự an ủi kì lạ nào đó. Cảm giác thật kì diệu thể rõ đó cảm giác gì.
Cô cứ tưởng Nhậm Tô sẽ đến chào cô một tiếng, hóa cô nghĩ nhiều , gật đầu chào hỏi với cô xong liền cùng vài khác ở hàng ghế đầu phía bên trái, trong khi cô ở phía ngoài cùng bên . Một trái một , cách xa nhất trong hội trường. Cố Gia Ý đầu , bắt đầu về phía hai dẫn chương trình sân khấu.
“Hây, đồng chí Nhậm Tô, hôm nay lạ lắm đấy nhé.” Dương Trạch bên trái hiểu rõ chuyện nhất vẫn khích bác Triệu Úy Văn thêm dầu lửa: “Cô nhóc bên hình như đang đó! , Triệu Úy Văn?”
“, , ai đời lóc sướt mướt như thế khi đến dự lễ nghiệp cơ chứ? Chậc chậc chậc, hóa vì chuyện .”
Nhậm Tô mặt dần đen vài phần.
“ y da ông bạn, tức giận ? Triệu Úy Văn đùa cũng , nghĩ sẽ một ngày thích một nhiều đến , còn nhớ mãi quên lâu như thế nữa chứ.”
“ cũng ngạc nhiên giống đấy Dương Trạch, ai ngờ bông hoa cao quý mà bao mỹ nữ hái xuống chủ động rơi xuống như .”
Ở một góc ai thấy, khuôn mặt Nhậm Tô ngày càng tối nụ khóe miệng ngày càng dịu dàng.
Khi các hoạt động kết thúc, Cố Gia Ý lau nước mắt còn sót cùng các bạn học cũ đến một nhà hàng đặt chỗ từ . khi rời cô cũng tìm kiếm bóng dáng Nhậm Tô nữa, Cố Gia Ý hiểu bản đang giận dỗi vô cớ gây sự vì chuyện gì nữa, gì đáng tức giận chứ?
Cũng gần 5 giờ chiều, nhà hàng các cô định đến chuyên về các món cay Tứ Xuyên gần trường đại học, đếm đếm , cuối cùng bọn họ đặt tổng cộng ba bàn lớn. Bà chủ ở đây lẽ quen với việc đám sinh viên nghiệp tụ tập ăn với một bữa cơm nên thoải mái cho họ ba bàn lớn kế ngăn cách bằng các tấm kính pha lê trong suốt.
Lớp trưởng Dư Hạo Dương lên kéo hai tấm cửa kính ngăn cách , xuống bàn ở giữa, đột nhiên giọng điệu vui vẻ lúc nãy còn nữa mà với sự buồn bã: “Thật hẹn đến chỉ vì để tham gia hoạt động nghiệp…”. Lời còn hết, hai mắt lớp trưởng bắt đầu đỏ hoe.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tron-doi-uoc-nguyen-cung-em/chuong-14.html.]
đều quen với việc thường ngày cùng đùa giỡn, cũng sớm quen việc bạn lớp trưởng bọn họ thoải mái, câu nệ điều gì, thế hiện tại, bạn dùng tiếng phổ thông một cách rõ ràng, cẩn thận với họ từng chữ một khiến đều ít nhiều cảm thấy sợ hãi. Việc Dư Hạo Dương đột nhiên buồn bã khiến cho tất cả họ đều sợ, sợ rằng bạn lớp trưởng với hai mắt đỏ hoe sẽ thông báo một “tin dữ” gì đó.
“ xin nhiều, thật cũng làm mất hứng , mà… hai tháng nữa về Vân Nam, về quê tìm việc mới.” Dù Dư Hạo Dương câu tiếp theo, ai cũng đều hiểu lẽ sẽ khó để mảnh đất Thượng Hải phồn hoa nữa.
Đây cũng từng chủ đề buồn bã nhất bữa cơm hôm chia tay nghiệp bọn họ hai năm , tuy rằng lớp 1 khoa Quản lý Tài chính đa phần đều địa phương, các bạn học đến từ nơi khác cũng ít. Năm đó, khi tạm biệt những bạn học cùng gắn bó suốt bốn năm trời tại mảnh đất Thượng Hải , ai nấy đều đến lạc giọng… Chỉ hiện tại bọn họ nghĩ đến lớp trưởng cũng sắp rời .
“ cái gì buồn , chúng cùng chúc lớp trưởng đại nhân ở quê nhà sẽ thăng quan tiến chức, lúc nào cũng hoạt bát vui vẻ, sớm ngày cưới vợ nào!”
“ , chúc lớp trưởng đại nhân sớm ngày tìm chị dâu.”
“Chúc lớp trưởng sớm ngày tìm vợ hiền nha, đến lúc đó bộ lớp 1 khoa Quản lý Tài chính chúng nhất định sẽ đến Vân Nam uống rượu mừng!”
“Một lời định, cho dù bỏ việc nhất định cũng đến Vân Nam uống rượu mừng lớp trưởng và chị dâu!”
“…”
ai bắt đầu mà đó ở ba bàn ăn liền kề hết câu đến câu khác đều chúc lớp trưởng sớm ngày cưới vợ, hẹn cùng đến Vân Nam uống rượu mừng. Cố Gia Ý lúc đầu cũng chút đau lòng cuối cùng những lời đám bạn học chọc cho lên.
Ly biệt mãi mãi đều sẽ tiếc nuối, đau thương và vấn vương, hiện tại, tất cả ở lớp 1 khoa Quản lý Tài chính đều đồng lòng lưu cho lớp trưởng yêu bọn họ nụ rạng rỡ nhất gặp gỡ cuối cùng .
Các món ăn lượt dọn lên, đám con trai bắt đầu khai vị hết các món hồng, trắng, vàng cùng uống rượu, đám con gái Cố Gia Ý thì tụ tập một chỗ, về phía những bạn đang ăn uống thả ga nhân cơ hội mà chuyện cũ và trêu chọc đám bạn mang theo nhà đến.
Cũng ai đề nghị chơi trò Thật Thách, lấy chiếc thìa trong nồi súp làm vật chỉ định, tới ai thì đó chấp nhận “thẩm vấn” trả lời câu hỏi hoặc “mạo hiểm” làm việc gì đó. Đây trò chơi mà nào liên hoan lớp 1 khoa Quản lý Tài chính cũng đều chơi, Cố Gia Ý còn nhớ lúc mỗi cô trở thành đối tượng “thẩm vấn”, xung quanh đều sẽ lấy những chuyện liên quan đến Vệ Thanh Lãng để trêu chọc cô.
Hiện tại, mấy bạn học xui xẻo trúng đều chọn thách, tới phòng kế bên mượn điện thoại, tỏ tình với một vị khách bất kỳ trong nhà hàng, khí ngày càng náo nhiệt hơn, bọn con trai càng uống càng hăng, chơi trò chơi cũng sung hơn. Chơi vài ván, những kém may mắn tiếp theo lượt gọi tên Hạ Viện, lớp trưởng Dư Hạo Dương và Lương Mẫn. ai lên tiếng thách thức, bắt lớp trưởng tỏ tình với Hạ Viện khiến cho tình thế xung quanh càng trở nên mất khống chế hơn.
Cố Gia Ý , ai cũng rõ thi đại học xong, Hạ Viện cùng bạn cùng bàn thời cấp ba ở bên , tuy cũng lúc trắc trở tính đến hiện tại hai cùng sáu năm trời. Bây giờ đột nhiên yêu cầu lớp trưởng tỏ tình với Hạ Viện nhẹ nhàng quá ?
Mấy bạn học gì bắt đầu xúi bậy đưa chủ ý cho Dư Hạo Dương, nào bế kiểu công chúa, nào tặng một đóa hoa lòe loẹt, … làm cho Hạ Viện đang bên thấy mặt đều đỏ hết cả lên. Cuối cùng Dư Hạo Dương quyết định lấy khăn giấy bàn gấp thành một bó hoa, tới chỗ Hạ Viên quỳ một chân xuống đất, hai mắt sâu thẳm chăm chú cô .
giây phút đó, Cố Gia Ý đột nhiên nữa, đơn giản vì dáng vẻ Dư Hạo Dương quá mức nghiêm túc, một tia đùa giỡn nào trong mắt. Nếu như cô rõ bọn họ đang chơi Thật Thách thì lẽ cô tin rằng lớp trưởng thật sự tỏ tình với Hạ Viện.
trong phòng đều ăn ý ngầm im lặng, Dư Hạo Dương Hạ Viện, khóe miệng nở lên nụ rạng rỡ, “Bạn học Hạ Viện, thích , lời nghiêm túc.” Một câu tiếng phổ thông , mỗi chữ đều vô cùng rõ ràng, pha lẫn chút khẩu âm nào.
Hạ Viện tính nhận lấy đóa hoa làm bằng giấy tay đột nhiên dừng giữa trung, trong lòng bỗng chút sợ hãi, lớp trưởng đang ngẩng đầu, trong ánh mắt dường như chỉ chứa mỗi cô . Hạ Viện nghĩ, dường như cô hiểu điều gì đó cũng giống như hiểu rõ.
Đột nhiên Dư Hạo Dương nở nụ thoải mái như cũ, giọng điệu gian xảo pha lẫn một chút trêu chọc: “Hehe, mỹ nữ Hạ Viện, lời tỏ tình làm cho cảm động ?”
Một câu đùa làm cho trong phòng đang hình chợt nhốn nháo cả lên, bắt đầu huýt sáo trêu chọc lớp trưởng thâm tình. Hạ Viện cũng theo nhận lấy bó hoa giấy, tươi : “Lớp trưởng, làm sợ c.h.ế.t khiếp.”
Dư Hạo Dương thêm gì nữa, dậy trở chỗ , cầm ly rượu lên lớn: “Nào , cùng cạn ly vì tuổi trẻ qua chúng !”
Xem thêm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cố Gia Ý đột nhiên cảm thấy chút buồn, vì lớp trưởng, vì Hạ Viện và vì chính cô, cuối cùng cũng phá lệ mà rót nửa ly rượu vang đỏ, một uống cạn.
, cạn ly vì tuổi trẻ qua bọn họ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.