Trọn Đời Ước Nguyện Cùng Em
Chương 15
Chủ nhật tuần áp lực hiền yêu dấu, Cố Gia Ý một nữa xem mắt.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
Tình cờ ngày hôm qua tham gia hội khóa, đều chơi đến tận khuya mới về nên Đơn Đan Đan và Hạ Viện đều ngủ ở nhà Cố Gia Ý. Hiện tại, cả ba cô gái đang cùng đến tiệm “Hương Mang” đường Liên Hoa, tới nơi, Đơn Đan Đan và Hạ Viện chọn một chỗ ở phía Cố Gia Ý lén lút về phía cửa .
“Hương Mang” tiệm bánh ngọt chuyên vêc xoài núi mà Cố Gia Ý yêu thích. Cô từng vô hy vọng chủ tiệm sẽ mở thêm vài chi nhánh khác nữa, thế dù việc kinh doanh , chủ tiệm vẫn chỉ mở duy nhất một cửa tiệm , nên mỗi một đến đây, Cố Gia Ý đều tàu điện ngầm lâu, đôi khi chỉ uống một ly nước ép xoài thôi cô cũng thấy vô cùng mãn nguyện.
Lý do cuối cùng khiến Cố Gia Ý chấp nhận buổi xem mắt hôm nay cũng vì địa điểm mà cô sắp xếp chính cửa tiệm “Hương Mang” , hơn nữa, lúc khỏi nhà cô còn thần thần bí bí với cô: “ đảm bảo, đối tượng xem mắt ngày hôm nay vô cùng phù hợp với yêu cầu con.”
Cố Gia Ý uống một ngụm nước ép xoài lắc đầu khổ, trong lòng cô vốn luôn chống đối việc xem mắt thì chuyện khiến cô hài lòng chứ? Thật trong lòng cô cũng hiểu vì cớ gì luôn chống đối việc xem mắt đến thế, mặc kệ giới thiệu ai, mặc kệ đối phương ưu tú cỡ nào thì khi gặp cô cũng đều cảm thấy giống như một món hàng treo bán, tùy ý để khác lựa chọn.
Cố Gia Ý vốn thói quen đến sớm ở các cuộc hẹn nên đợi vài phút cô mới thấy một đàn ông mặc áo sơ mi trắng xuất hiện ở cửa . Giây phút đó cô mới nhớ một điều quan trọng, hình như cô vẫn cho cô tên gì, thậm chí ngoài câu “chắc chắn phù hợp với yêu cầu con”, một chút thông tin tối thiểu cần cũng .
Cố Gia Ý nên lời, cô lấy niềm tin mà nghĩ rằng cô và đối tượng xem mắt hôm nay thể đến với một gặp mặt mà quen gì về hết như chứ?
“Cố Gia Ý, lâu gặp.”
đàn ông mặc áo sơ mi trắng xuống đối diện với Cố Gia Ý khiến cô chút bối rối, đối tượng xem mắt cô ? nhận cô thế?
“Xin chào, ?”
“Ha ha.” đàn ông lớn, đôi mắt nhỏ chiếc kính đen khẽ nhíu : “Cố Gia Ý, nhiều năm gặp, vẫn đổi gì hết.”
Ô kìa, hình như quen cô thì , cô nhớ ai?
“Chúng quen ?” Xin hãy tha thứ cho cô, cô thật sự chút ấn tượng gì về đàn ông đang nở nụ dễ mến hết!
đàn ông ngừng , vẻ mặt chút tổn thương : “Cố Gia Ý, hai chúng học chung một lớp tận năm năm trời, mà nhớ ? lớp phó thể d.ụ.c đây.”
“Haha…” Cố Gia Ý , cô nghĩ cuối cùng cũng hiểu vì khi khỏi nhà mẫu hậu đại nhân cô bày bộ mặt thần bí thế : “Hóa , Hà Tỉ? cái mà lúc nào cũng tên, Hà Tỉ chứ? Nếu thì thật sự ngờ con trai bạn luôn.”
Hà Tỉ cũng theo, vẫy tay gọi một ly nước ép xoài, đó tiếp: “ cũng nghĩ chuyện trùng hợp như , đột nhiên đối tượng xem mắt quen cũ , thế nên tò mò, mười mấy năm gặp, cô nhóc nhè năm đó giờ .”
“, mà ? Cẩn thận gọi trai tới xử đấy nhé!”
Hai đều thấy ý trong mắt đối phương, dường như cả hai đều nhớ chuyện cũ. Hồi đó Hà Tỉ từng kéo b.í.m tóc Cố Gia Ý, đó cô liền mách lẻo với Lục Hách Nam để báo thù cho cô.
Hà Tỉ bạn cùng lớp tiểu học với Cố Gia Ý, lớp phó thể d.ụ.c lớp, từ nhỏ nổi tiếng một thằng nhóc nghịch ngợm thích gây sự. Hồi đó Cố Gia Ý ở hàng thứ ba lớp, còn Hà Tỉ thì ở phía cô, giống như những câu chuyện thời tiểu học trẻ con, Hà Tỉ thích nghịch tóc Cố Gia Ý, lúc còn cố ý nghịch cổ cô khiến cho cô sợ đến phát , tìm Lục Hách Nam đến chống lưng cho . đó Lục Hách Nam tới mặt đủ khiến trong lòng Cố Gia Ý thấy sảng khoái vô cùng. Ai mà ngờ mười mấy năm thằng nhóc luôn nghịch tóc cô giờ đây trở thành đối tượng xem mắt cô chứ?
“Hà Tỉ, thật sự ngờ đối tượng xem mắt của ngày hôm nay .” Cố Gia Ý tự thấy buồn : “ thực sự tưởng tượng thằng nhóc mà lúc nào cũng tên năm đó sẽ một ngày trở thành đối tượng xem mắt với . Thật trớ trêu mà!”
Hà Tỉ sâu mắt Cố Gia Ý, dường như để ý lắm đến lời cô, “ bao giờ nghĩ đó thể cả, Cố Gia Ý. xem, khi chỉ mới sách, ở phía , tới khi trưởng thành cùng đối diện như hôm nay, hợp lý , đây duyên phận thì gì?”
Cố Gia Ý ngây , duyên phận ? Trong đầu cô thoáng hiện lên khuôn mặt yêu nghiệt , việc hai tình cờ ba bốn lượt gặp cũng khiến cô ngạc nhiên. Thế , dù duyên phận đến mấy cũng chỉ lướt qua , quen xã giao thôi .
Cố Gia Ý bình tĩnh chuyển sang đề tài khác với hy vọng hai cô nương phía đừng hóng hớt quá: “Hiện tại đang làm gì?”
“, nghiệp nghiên cứu sinh, hiện tại đang làm việc ở một công ty d.ư.ợ.c phẩm.”
“Công ty d.ư.ợ.c phẩm? Dữ thế ? sản xuất t.h.u.ố.c gì thế?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tron-doi-uoc-nguyen-cung-em/chuong-15.html.]
“ Cố Gia Ý, quả thực hề đổi gì cả.” Hà Tỉ lắc đầu thở dài, thuận theo Cố Gia Ý chuyển sang đề tài khác: “ vì khi bước cửa, liền nhận ? vì vẫn dáng vẻ ngu ngốc giống như , nghĩ dù ba mươi năm nữa trôi qua thì chắc chắn cũng sẽ đổi gì !”
“Hà Tỉ, vì đến khi xuống đối diện mà vẫn nhận ?” ánh mắt chút chờ mong Hà Tỉ, Cố Gia Ý cong môi : “Nhiều năm như , đừng tưởng đeo cái cặp mắt kính đó lên thì bản thể trông hơn, mở miệng , ai da, liền lộ rõ lòng ác độc như , thích gây sự mà.”
“Ha ha, Cố Gia Ý, cũng làm gì quá đáng , ghi thù lâu đến thế nhỉ?”
Cố Gia Ý trợn mắt đàn ông đối diện, thật , cái tên Hà Tỉ lớn lên thật mặt tính chó, mới thì chắc sẽ ai ngờ đến cái tên khi xưa từng quậy phá cỡ nào .
“ còn dám ? hồi đó trong tay bao nhiêu sợi tóc nữa? Còn châu chấu mà thả hộp bút hình như cũng ít nhỉ?”
“Chậc chậc chậc, Cố Gia Ý, trẻ con đều ngây thơ ? Thằng nhóc nào cũng sẽ giống như , thích ai thì liền trêu chọc đó, thể giả vờ im lặng mà nghĩ rằng hồi nhỏ thích thầm đến tận bây giờ vẫn nhớ mãi quên ?”
Một câu Hà Tỉ nửa thật nửa giả, thế nên đương nhiên Cố Gia Ý thể nào tin tưởng , cô lắc đầu than thở: “Đừng làm bộ làm tịch nữa, đại ma vương mà cũng lúc ngây thơ ? tin.”
“Ai da, thật đau lòng mà!” Hà Tỉ ôm tim, như cũ khiến cho khác lời ban nãy thật đùa.
Cố Gia Ý im lặng , hiệu cho Đơn Đan Đan và Hạ Viện phía gọi điện thoại cho để kết thúc buổi xem mắt . Tuy rằng cô kinh ngạc khi bất ngờ gặp bạn học thời tiểu học, điều đồng nghĩa với việc cô chấp nhận cách thức hẹn hò bằng việc xem mắt .
Bạn thể thích: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đáng tiếc khi Cố Gia Ý hiệu thì hai cô bạn cô quyết đoán sang chỗ khác, trở mặt vờ như quen khiến cô tức nghiến răng nghiến lợi.
đó nữa thì câu Cố Gia Ý nhất cuối cùng cũng đến: “Cố Gia Ý, nếu cả hai chúng đều thúc giục chuyện tình cảm thì bằng hợp tác cùng ?”
…
Đến cuối cùng, Cố Gia Ý im lặng đáp lời đề nghị Hà Tỉ, thật cô lời cũng lý, nếu bây giờ bọn họ giả vờ hẹn hò thì ít nhất cả hai sẽ gia đình hối thúc nữa. vì trong lòng Cố Gia Ý vang lên một giọng yếu ớt bảo với cô rằng nhất định đồng ý, cảm giác bất đắc dĩ đó cứ tràn ngập trong lòng khiến cô thể hiểu rõ lòng .
thêm một lúc nữa, Hà Tỉ để câu cuối cùng rời : “ sẽ chờ câu trả lời .”
Cố Gia Ý một trong tiệm “Hương Mang”, uống món nước ép xoài yêu thích , trong lòng bắt đầu chút do dự và hoang mang. Bỗng nhiên cô hiểu nổi chính nữa, Cố Gia Ý, rốt cuộc mày đang điều gì?
từ khi nào, Đơn Đan Đan và Hà Viện xuống đối diện với cô. Hạ Viện hình như chút cô đơn, cô mang theo giọng vẫn còn mang theo men rượu dư âm bữa tiệc đêm qua: “Nghi Gia, tao cảm thấy đàn ông tên Hà Tỉ cũng khá .”
Cố Gia Ý sửng sốt một lúc mới : “Bạn học Tiểu Hạ, đó do mày hồi nhỏ cái tên Hà Tỉ nghịch ngợm thế nào thôi.”
“Như cũng mà, từ nhỏ quen sẽ nhiều kỷ niệm chung, lớn lên còn trùng hợp xem mắt. Đây duyên phận thì gì?” đến hai chữ “duyên phận” , Hạ Viện tự chế giễu chính , cố gắng che đậy nỗi lòng cô đơn.
“ mà Hạ Viện, mày đang giấu bọn tao chuyện gì , tới Thượng Hải, tao thấy mày lạ lắm nhé.” Sự chú ý Đơn Đan Đan sớm còn Cố Gia Ý và Hà Tỉ nữa, từ tối hôm qua Đơn Đan Đan hỏi Hạ Viện, hà cớ gì cô vui vẻ như ngày nữa.
Ánh mắt Hạ Viện khẽ đổi, cô dường như điều gì đó cuối cùng nuốt xuống: “Nghi Gia, tao thật đó. Cuộc sống chỉ tình yêu, hôn nhân cũng thế, chỉ xây dựng nên bởi tình yêu. Tao cũng từng nghĩ rằng chỉ cần hai đều yêu đủ, thế tao mới phát hiện cuộc sống thực tế, chỉ cần tình yêu, chỉ cần sự lãng mạn thể mãi mãi bên .”
Hạ Viện còn thiếu nữ đại học mới lớn năm xưa nữa Cố Gia Ý mặt dường như vẫn đổi gì nhiều, giống như câu Hà Tỉ, sự ngu ngốc cô lẽ ba mươi năm nữa cũng sẽ đổi.
Hạ Viện chua xót, bất lực : “Tao mày thích bắt đầu tình cảm bằng việc xem mắt như , mà Nghi Gia, mày thử cẩn thận suy nghĩ một chút xem, tình yêu như sẽ khiến cha hài lòng hơn . Cha mày chắc chắn sẽ phản đối việc xem mắt, huống hồ gì đối tượng còn do chính cha mày chọn nữa, thế nên sẽ xuất hiện kiểu lừa gạt xa. Cô chú đều kiểm tra điều kiện đầu cho mày, vì mày mà loại những phù hợp với tiêu chuẩn, cuối cùng những mà mày gặp đều những phù hợp nhất với mày. Mày đừng cứ mãi suy nghĩ rằng việc xem mắt chỉ vẻ ngoài, chọn đối tượng phù hợp với điều kiện mới nhất. Chẳng lẽ mày nghĩ một cuộc hôn nhân chỉ cần tình yêu sẽ hạnh phúc ? Dù nưac, còn gì hơn việc nhận sự ủng hộ cả hai bên gia đình chứ?”
“Hạ Viện, mày chuyện gì ?” Tuy rằng Cố Gia Ý ngốc nghếch cũng nhanh chóng nhận Hạ Viện chỗ khác thường, “ bọn mày xảy chuyện gì ?”
“ , thật đó, cũng chuyện to tát , chỉ , tao đột nhiên cảm thấy chút mệt mỏi thôi.” Hạ Viện chút suy sụp, cô đơn dài bàn, lấy hai bàn tay che mặt , “Chỉ tao tự nhiên cảm thấy hồi ngây thơ thật, bây giờ hối hận . Lời cha bao giờ cũng cả, thế nên Nghi Gia, tao chỉ hy vọng chuyện tình cảm mày, xa hơn cuộc sống hôn nhân mày thể thuận lợi hơn một chút. Hiện tại tao mới nhận cuộc sống bình thường bao, chỉ đơn giản cùng qua gian khổ thôi, đó mới thật hạnh phúc!”
Cố Gia Ý im lặng, chỉ cùng Đơn Đan Đan ôm chặt lấy Hạ Viện. Bảo bối đừng sợ, dù cho bất cứ chuyện gì bọn tao đều sẽ ở đây, dù cái giá cho sự trưởng thành đau đớn thế nào, bọn tao vẫn sẽ như cũ ở bên mày!
Chưa có bình luận nào cho chương này.