Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn

Chương 40:

Chương trước Chương sau

Diêu Phương hai mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung mà lắc đầu:

“Kh , thật sự kh ... là bị oan uổng, chủ nhiệm ngài tin tưởng a.”

“Bệnh viện đã đem những việc cô đã làm đều đã ều tra xong, cũng tương ứng chứng cứ. Hiện tại còn chỉ là khai trừ cô nhớ nhập hồ sơ mà thôi, nếu cô muốn tiếp tục làm loạn, cũng chỉ thể đem chứng cứ liên quan chuyển giao cấp Cục Cảnh Sát! Chính cô ngẫm lại rõ ràng!”

Diêu Phương ngẩn ra, như là cả sức lực lập tức đều bị rút ra giống nhau, lập tức xụi lơ.

Sau một lúc lâu, nàng thù hận mà về phía Thư Ngọc Lan:

“Đều tại cô, là cô đem hại thành như vậy, thành quỷ cũng sẽ kh bỏ qua cô!”

Thư Ngọc Lan lắc đầu:

“Ác giả ác báo, cô kết cục hôm nay, đều là bởi vì cô tâm địa bất chính, sau này cô vẫn là tự lo liệu cho .”

Thư Ngọc Lan mắt lạnh Diêu Phương bị bảo vệ kéo ra ngoài, trong lòng ngắn ngủi cảm thán hai giây.

Diêu Phương thể trở thành bác sĩ bệnh viện quân khu, bản thân cũng là nhất định năng lực, chỉ cần hảo hảo c tác kh làm yêu, thể nói là tiền đồ một mảnh quang minh. Cố tình nàng lòng kh đủ, rắn nuốt voi, một hai dùng ra loại thủ đoạn bỉ ổi này, cuối cùng hại hại .

Chẳng qua hai giây sau, Thư Ngọc Lan liền đem Diêu Phương hoàn toàn quên bẵng , như vậy, kh đáng để cô nhớ kỹ.

Nàng quay đầu cùng chủ nhiệm chào hỏi, liền trở về khoa Đ y.

Thư Ngọc Lan ngồi xuống một lát sách, một cái đồng nghiệp đột nhiên thấu lại đây.

“Ngọc Lan, nghe nói cô trị khỏi một cái bệnh nhân mà Tây y cũng chưa thể trị được, việc này là thật vậy chăng?”

Cái gọi là cây cao gió lớn, Thư Ngọc Lan kh muốn quá mức nổi bật.

Nàng lộ ra một cái nụ cười thẹn thùng:

“Chỉ là trước kia vừa lúc gặp được qua tình huống giống nhau như đúc, phương pháp trị liệu đều là từ một cái lão Đ y nơi đó học được.”

“Tốt .” Đồng nghiệp bĩu môi, ngồi trở lại chỗ ngồi của , “Còn tưởng rằng chúng ta chính là tới cái Đ y đại lão đâu, nguyên lai là mèo mù vớ cá rán.”

Đang xem báo bác sĩ Vương đột nhiên hừ một tiếng:

“Đ y xem chính là thâm niên, cô gái trẻ như vậy, còn nhiều ều học hỏi đâu.”

Thư Ngọc Lan chỉ là cười cười:

“Là, cũng biết còn nhiều yêu cầu học tập địa phương, sau này liền nhờ cậy các vị.”

Khoa Đ y lại khôi phục ngày xưa tĩnh mịch, phảng phất kh ai nghe được Thư Ngọc Lan nói chuyện.

Thư Ngọc Lan bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu, đang muốn tiếp tục đọc sách, chủ nhiệm đến.

“Tiểu Thư, chuyện Diêu Phương hãm hại cô đã hoàn toàn giải quyết, vừa đã cùng lãnh đạo bệnh viện báo cáo qua, sau này Diêu Phương vĩnh viễn sẽ kh quay lại bệnh viện chúng ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-l-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-40.html.]

Thư Ngọc Lan vội vàng đứng lên:

“Cảm ơn ngài chủ nhiệm, liền biết tổ chức nhất định sẽ xử lý c bằng, cho một c đạo.”

Chủ nhiệm quét khoa Đ y một vòng:

“Cô m ngày nay ở khoa Đ y, cảm th thế nào a?”

cảm th khá tốt, mọi đối với đều tốt, tuy rằng bệnh nhân sẽ so bên khoa Tây y thiếu một chút, nhưng chúng ta đều kh chậm trễ, vẫn luôn ở phong phú chính , tùy thời ứng đối bất luận cái gì tình huống.”

Đồng nghiệp khoa Đ y nghe được Thư Ngọc Lan trả lời, rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, *“Còn hảo là cái hiểu chuyện, kh dẫm lên bọn họ hướng khoa Tây y bò.”*

“Tốt, tốt, tốt,” chủ nhiệm liên tục gật đầu, “Là vàng thì ở đâu cũng sẽ tỏa sáng, bất quá...” Chủ nhiệm đột nhiên chuyện vừa chuyển, “Tiểu Thư a, y thuật của cô rõ ràng, khoa Tây y mới là nơi phù hợp nhất với cô, đã cùng lãnh đạo xin chỉ thị qua, nếu hiểu lầm được giải tỏa, cô liền về khoa Tây y làm việc .”

Lời chủ nhiệm nói kỳ thật ở trong dự đoán của Thư Ngọc Lan.

Nàng trầm tư một lát, nói ra ý nghĩ của :

“Chủ nhiệm, kh nói gạt ngài, vấn đề này kỳ thật ở đem lời khai giao cho ngài thời ểm liền suy xét qua...”

“Vậy cô tính toán khi nào trở về?”

Thư Ngọc Lan chậm rãi thở ra một hơi:

kh tính toán trở về.”

“Cái gì?”

Kh chỉ là chủ nhiệm, các đồng nghiệp khác cũng đều mở to hai mắt về phía Thư Ngọc Lan.

*“Nàng ngu ngốc ? thể về khoa Tây y vậy mà kh quay về?”*

“Chủ nhiệm,” Thư Ngọc Lan giải thích nói, “ là thật sự nhiệt tình yêu thích Đ y, trước kia còn ở khoa Tây y thời ểm, liền thường xuyên sẽ nghiên cứu một ít sách Đ y. lẽ hiện tại bộ phận đối với Đ y tồn tại hiểu lầm, nhưng vẫn cứ hy vọng thể vì việc kế thừa Đ y góp một phần sức lực.”

Chủ nhiệm về phía trước một bước, l mày nhíu lại:

“Tiểu Thư, cô chí hướng như vậy là tốt, nhưng là tình hình hiện tại là như thế, chỉ ở khoa Tây y, cô mới nhiều hơn cơ hội phát triển.”

Thư Ngọc Lan gật gật đầu:

“Chủ nhiệm, biết ngài đều là vì tốt, bất quá cho rằng Đ y cùng Tây y đều là thủ đoạn trị bệnh cứu , kỳ thật chẳng phân biệt cao thấp, Đ y cũng nhiều bộ phận là Tây y thể mượn tiện, chẳng sợ ở khoa Đ y, cũng sẽ nỗ lực cứu trị bệnh.”

“Tiểu Thư, cô còn trẻ, cô kh biết lợi hại trong đó.”

Đ y cùng Tây y đâu là vấn đề trị bệnh cứu như thế nào, Tây y là ngôi mới đang dần vươn lên, Đ y chính là hoàng hôn đang dần lụi tàn a!

Ở lại khoa Đ y, dù tài năng thiên phú đến đâu cũng chỉ khả năng bị mai một.

Chủ nhiệm là thật sự đem Thư Ngọc Lan coi thành hậu bối của , hết lòng khuyên nhủ:

“Tiểu Thư, cô nghe , cô về trước khoa Tây y, cô thích Đ y, giống như trước như vậy tiếp tục học là được, chỉ ở lại khoa Tây y, cô mới sân khấu lớn hơn, mới nhiều hơn cơ hội đem Đ y mà cô nhiệt tình yêu thích mang tiến vào tầm của đại chúng a.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...