Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn
Chương 41:
Thư Ngọc Lan thong thả mà kiên định mà lắc lắc đầu:
“Chủ nhiệm, ở lại khoa Tây y học tập Đ y, rốt cuộc cũng chỉ thể học được chút ít bề ngoài, vĩnh viễn kh thể chạm đến cốt lõi của Đ y.”
“Cô lại nói kh nghe đâu?” Chủ nhiệm tại chỗ xoay một vòng, đột nhiên nhớ tới cái gì dường như, hỏi: “Cô hay kh còn đang để ý chuyện Diêu Phương? Nếu kh như vậy, theo lãnh đạo xin, cô trở về khoa Tây y, trực tiếp tiếp nhận vị trí bác sĩ chủ trị của Diêu Phương thế nào?”
Thư Ngọc Lan trầm mặc mà chủ nhiệm, ánh mắt kiên định mà sáng ngời.
Chủ nhiệm nguyên bản một bụng lời khuyên bảo đột nhiên tan thành mây khói.
Ông từ trong mắt Thư Ngọc Lan, thể ra nàng thật sự kh bởi vì cái gì khác, mà là phát ra từ sâu thẳm trái tim yêu thích Đ y.
Bất quá rốt cuộc là bởi vì chuyện Diêu Phương này, mới hoàn toàn làm nàng hạ quyết tâm đến khoa Đ y.
Chủ nhiệm trong khoảng thời gian ngắn kh biết nên cảm thán vẫn là nên thở dài, cuối cùng chỉ thể lắc đầu.
“Tốt, nếu cô đã hạ quyết tâm, liền kh hề khuyên. Tiểu Thư, cô là một thầy t.h.u.ố.c tốt, cánh cửa lớn của khoa Tây y vĩnh viễn rộng mở vì cô.”
“Cảm ơn ngài, chủ nhiệm.”
Chủ nhiệm vẫy vẫy tay, rời khoa Đ y.
Đồng nghiệp khoa Đ y lúc này mới sôi nổi mở miệng:
“Tiểu Thư a, cô chuyện như thế nào? Cơ hội tốt như thế cô kh quay về? Chủ nhiệm đều đáp ứng làm cô trở về làm bác sĩ chủ trị.”
“Chính là, khoa Tây y thật tốt? Cơ hội thăng tiến nhiều, khả năng được ều cũng lớn, chủ nhiệm đều tự tới khuyên cô, cô còn làm bộ làm tịch cái gì a?”
“Tuy rằng chúng ta đều là khoa Đ y, nhưng cũng nói thật, cô ở khoa Đ y nhưng cả đời đều kh cơ hội lên trên.”
Thư Ngọc Lan muốn giải thích vừa đã giải thích qua, kh hiểu mặc kệ nàng như thế nào nói, đều sẽ cảm th nàng là cái ngốc tử.
Nàng chỉ là cười cười, ngồi trở lại chỗ ngồi, một lần nữa lật xem sách y.
“Thật là đọc sách đọc choáng váng.” Đồng nghiệp th Thư Ngọc Lan cái dạng này, trợn trắng mắt đương trường chỉ trích nàng.
Một cái khác đồng nghiệp nói móc:
“Thôi, ai chí n, nói kh chừng chính là kh chí hướng gì, chỉ muốn ăn no chờ c.h.ế.t thôi?”
“Thiết, muốn nói, nàng chính là cố ý làm bộ làm tịch, muốn nhân cơ hội đòi thêm nhiều lợi ích kh?”
“Đi khoa Tây y còn chưa đủ tốt? Đều trực tiếp thăng bác sĩ chủ trị, này đều kh đủ? Còn muốn lên trời ?”
“Cho nên nói, vẫn là quý ở biết đủ a. Muốn cái gì cũng trước tự lượng sức , cẩn thận đừng quá trớn.”
Thư Ngọc Lan đối với lời chua ngoa của đồng nghiệp tai ếc mắt ngơ.
Nàng là tới làm, kh tới giao bằng hữu, chỗ đến tới liền xử, xử kh tới liền tính, nàng mới sẽ kh tự làm chịu thiệt để l lòng khác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thư Ngọc Lan đắm chìm trong sách y, thời gian trôi qua bay nh.
Chờ nàng cuối cùng bị cơn đói đ.á.n.h thức, thời gian tan tầm đều đã qua hơn một giờ, các đồng nghiệp xung qu cũng sớm đã hết sạch.
Trước kia, mỗi khi họ đâu đều sẽ gọi cô một tiếng, nhưng giờ thì dứt khoát kh thèm để ý đến cô nữa.
Thư Ngọc Lan lắc đầu, căn bản kh thèm bận tâm đến những thủ đoạn nhỏ nhặt này, cô thu dọn đồ đạc bắt đầu trở về nhà.
Kh ngờ, chỉ vì cô về nhà muộn một tiếng đồng hồ mà trong phòng, Thư Hồng Mai đã bắt đầu giở trò.
Một giờ trước, Thư Hồng Mai đang thoa dầu vỏ sò mới mua, nghe th tiếng cửa mở liền ra xem thử, kh ngờ về nhà trước hôm nay lại chính là Thẩm Diên Trọng.
Thư Hồng Mai mừng rỡ khôn xiết, nhưng vẫn giả bộ vẻ mặt nghi hoặc.
“Tỷ phu, hôm nay lại là về trước? Tỷ tỷ đâu? Bình thường chị tan tầm là về thẳng nhà, đều về sớm hơn mà.”
Thẩm Diên Trọng vì phép lịch sự, vẫn đáp một câu: “Ngọc Lan ở bệnh viện bận, thời gian về kh cố định là chuyện bình thường.”
“Ai nha, tỷ tỷ lại như vậy chứ? Tỷ phu làm việc cả ngày chắc c vừa mệt vừa đói, tỷ tỷ còn kh về nhà nấu cơm, vậy ăn gì đây?”
Thẩm Diên Trọng khẽ nhíu mày, ngữ khí lạnh xuống: “Ngọc Lan là vợ , cưới nàng về kh để nhốt nàng trong nhà nấu cơm.”
Trong mắt Thư Hồng Mai lóe lên một tia ghen ghét.
Cũng kh biết tiện nhân Thư Ngọc Lan kia vì vận khí lại tốt đến thế, gả cho thiếu tá kh nói, đối phương còn kh yêu cầu nàng làm việc nhà.
Cuộc sống tốt đẹp như vậy đáng lẽ thuộc về nàng Thư Hồng Mai mới !
Thư Hồng Mai giả vờ thẹn thùng cúi đầu: “Ai nha tỷ phu, xin lỗi nhé, suy nghĩ của em hơi truyền thống quá kh? Mẹ em vẫn luôn dạy em rằng, phụ nữ sau khi kết hôn, chuyện quan trọng nhất là chăm sóc tốt cho chồng , cho nên em mới cảm th tỷ tỷ nên về sớm một chút để nấu cơm.”
Thẩm Diên Trọng chỉ cảm th bộ dạng này của Thư Hồng Mai thật sự quá mức nũng nịu, kh muốn nói chuyện với nàng nữa, liền về phía nhà bếp.
“Tỷ phu, vào nhà bếp làm gì vậy? là thiếu tá, thể làm m việc nấu cơm này chứ? Cứ để em làm cho.”
Thư Hồng Mai cố gắng hết sức để thể hiện sự hiền thục của , tr thủ trước Thẩm Diên Trọng vào nhà bếp.
Bước chân Thẩm Diên Trọng dừng lại.
Nếu Thư Hồng Mai đã vào nhà bếp, lại vào thì kh thích hợp.
Thẩm Diên Trọng đơn giản xoay vào phòng ngủ.
Thư Hồng Mai đợi trong nhà bếp một lát, kh th Thẩm Diên Trọng theo vào, vẻ mặt thẹn thùng lập tức âm trầm xuống.
Ngày thường Thư Ngọc Lan làm gì trong nhà bếp, Thẩm Diên Trọng kh đều sẽ theo vào ? Vì hôm nay lại kh vào giúp đỡ?
Nàng căn bản sẽ kh nấu cơm a!
Việc nặng như nấu cơm này nên để tiện nhân Thư Ngọc Lan làm! Nếu kh vì muốn để lại ấn tượng tốt cho Thẩm Diên Trọng, nàng mới sẽ kh vào đâu!
Chưa có bình luận nào cho chương này.