Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài

Chương 191:

Chương trước Chương sau

Cô giáo Tiểu Ngô thầm cảm phục. Trong cái thời buổi này, thể sống một cuộc đời an nhàn, tự do tự tại, muốn làm gì thì làm, lại còn chồng hết mực yêu thương cùng những đứa con ngoan ngoãn, đáng yêu như thế, quả thực là sung sướng hơn đại đa số .

"Cô giáo Tiểu Ngô?" Thẩm Y Y th cô giáo cứ ngẩn ngơ, bèn vẫy vẫy tay.

Cô giáo Tiểu Ngô giật hoàn hồn, cười ngại ngùng một tiếng, mới vào vấn đề chính: "Ngại quá, thực ra hôm nay đến tìm chị là chuyện muốn nói."

" Yến Khải nhà chúng lại nghịch ngợm quá đà kh?" Thẩm Y Y hỏi, kh thể trách cô nghĩ ngay tới Nhị Bảo, chủ yếu là cô chẳng hình dung ra được Đại Bảo ểm nào thể khiến giáo viên đích thân tới nhà.

Nhưng, cô giáo Tiểu Ngô thật sự đến vì Đại Bảo.

Khi Thẩm Y Y biết chuyện, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô là – lẽ nào là bởi vì Đại Bảo nhà quá ngoan, thành tích quá xuất sắc, cho nên cô giáo Tiểu Ngô đặc biệt tới khen ngợi bé?

Thẩm Y Y kh khỏi bật cười thầm vì suy nghĩ của chính .

Sự thật đương nhiên kh hề giống như cô nghĩ. Thậm chí cô giáo Tiểu Ngô còn tỏ ra khó xử, ngập ngừng một lúc mới mở lời: "Mẹ Yến Th, muốn hỏi chị một chút, gia đình ý định bồi dưỡng em Yến Th trở thành... một thầy lang băm kh?"

"Trời ơi, tại cô lại nói như vậy?" Thẩm Y Y hoàn toàn kh ngờ lại là vì nguyên nhân này, cô ngạc nhiên thốt lên.

"Bởi vì học kỳ này, th em Yến Th kh chú tâm nghe giảng gì cả, cứ cầm quyển sách dược lý gì đó ra đọc." Cô giáo Tiểu Ngô nhíu mày giải thích.

Trong mắt cô giáo Tiểu Ngô, Đại Bảo luôn là một học sinh ưu tú, cả về học tập lẫn phẩm chất. bé ít nói, vô hình trung tạo nên một vẻ th lãnh, kh ồn ào như Nhị Bảo, khiến cô cũng kh biết nên làm thân với như thế nào.

Cộng thêm các lớp học bây giờ, chỉ cần giáo viên thể giảng tốt kiến thức trong sách giáo khoa đã là ều đáng quý lắm , nên cô giáo Tiểu Ngô kh liên hệ tới những kiến thức cao siêu hơn trong quá trình dạy học. Bởi vậy, cô kh hề hay biết rằng Đại Bảo đã sớm học xong toàn bộ kiến thức tiểu học từ lâu.

thể đạt một trăm ểm, chỉ là bởi vì bài thi chỉ b nhiêu ểm mà thôi!

Đan Đan

Mà Đại Bảo vẫn luôn học theo tiến độ mà mẹ sắp xếp.

Thẩm Y Y kh muốn Đại Bảo bị "đốt cháy giai đoạn" quá mức, cho nên năm học trước, Đại Bảo chủ yếu học tiếng và thư pháp.

Bởi vì bây giờ tiếng vẫn là một môn học khá nhạy cảm, Thẩm Y Y chỉ dạy bé ở nhà và dặn dò Đại Bảo tuyệt đối kh được mang sách vở lên trường.

Ở trường, Đại Bảo dành nhiều thời gian để luyện thư pháp, vừa học vừa luyện chữ. Thỉnh thoảng, mới ngẩng đầu lên một chút.

Cô giáo Tiểu Ngô cứ tưởng bé đang ghi chép bài, ều này đã vô tình tạo nên hình tượng một Đại Bảo luôn nghiêm túc lắng nghe giảng bài.

Những học sinh hình tượng "giả" như Đại Bảo thường được giáo viên yêu quý.

Cho nên, học kỳ này, khi th Đại Bảo kh học nghiêm túc, còn lôi một quyển sách phương thuốc gì đó ra đọc, cô dĩ nhiên sẽ nghĩ nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-191.html.]

kh nghĩ tới nguyên nhân thực sự. Trong quan niệm của cô , trong tình thế hiện nay, việc n thôn đọc sách y học chẳng khác nào muốn tham gia thi cử, làm một bác sĩ "lang băm" cả.

Mà bây giờ, hầu hết mọi đều cho rằng việc học hành là vô dụng, làm kiếm ểm c, kiếm sống, trợ cấp gia đình mới là con đường chính đạo. Vì vậy, họ càng cảm th Lý Thâm và Thẩm Y Y muốn bồi dưỡng Đại Bảo thành một bác sĩ lang băm.

Lần này, cô Tiểu Ngô tới nhà Thẩm Y Y để khuyên giải: “Mẹ Yến Th này, thực ra chị kh cần nôn nóng như thế. Chỉ cần Yến Th chịu khó đèn sách, thằng bé nhất định thể đỗ cấp ba, thậm chí việc được đề cử vào đại học c n binh cũng kh là kh khả năng…”

“Khoan đã.” Thẩm Y Y kh khỏi bật cười, vội vàng ngắt lời cô Tiểu Ngô: “ biết ý tốt của cô, nhưng chúng kh hề ý định để Yến Th trở thành bác sĩ lang băm. Nó đọc những quyển sách này là do tự bản thân nó yêu thích.”

“Vậy lẽ nào…” Cô Tiểu Ngô mở mang suy nghĩ, lại nảy ra một khả năng khác: “Bạn học Yến Th muốn giảm bớt gánh nặng cho chị, nên mới muốn trở thành bác sĩ lang băm?”

???

Thẩm Y Y kh nhịn được cười thành tiếng.

Nhưng cô kh thể tiết lộ chuyện sau này sẽ khôi phục kỳ thi đại học cho cô Tiểu Ngô, cũng kh tiện nói quá nhiều về tiến độ học tập của Đại Bảo. Ở thời ểm này, một đứa trẻ thiên tài kh những kh ều kiện phát triển tốt, mà còn dễ gặp nhiều ều tiếng phiền phức – ví dụ như bị bàn tán. Dù những lời bàn tán này chưa chắc đã là ác ý, thậm chí thể là khen ngợi, nhưng đôi lúc, lời khen cũng tựa gươm hai lưỡi.

Thẩm Y Y kh muốn đặt Đại Bảo vào tình cảnh như vậy, đây cũng là lý do tại dù Đại Bảo đã sớm học xong kiến thức tiểu học, cô cũng kh cho thằng bé nhảy cấp. Chuyện bé học giỏi đã sớm truyền ra ngoài, nhưng chỉ cần giữ chừng mực, đó vẫn là chuyện tốt.

Thẩm Y Y bèn nói: “Cô Tiểu Ngô, những ều cô nói đều hiểu. Lát nữa sẽ nói chuyện với Yến Th.”

Cô ngừng một chút, dở giọng than thở: “Nhưng cô cũng biết đ, trẻ con ở tuổi này là nghịch ngợm nhất, hơn nữa Yến Th lại là một đứa bé th minh và chủ kiến. sợ nếu quản thúc quá nhiều, nó sẽ sinh ra tính bướng bỉnh, đến lúc đó thì lại kh hay. Cho nên nếu nó vẫn kiên trì muốn đọc những quyển sách đó, cũng chỉ thể chiều theo ý nó. Vậy nên muốn nhờ cô Tiểu Ngô, đến lúc đó cũng đừng xen vào nhiều quá, được kh ạ? Dù thì số sách đó cũng đâu sách xấu gì, kh? Đương nhiên, cô Tiểu Ngô cứ yên tâm, vẫn sẽ đôn đốc nó học hành, tuyệt đối sẽ kh để thành tích của nó giảm sút. Dù thì cô cũng biết, ở nhà vẫn thường xuyên kèm cặp chúng học tập mà…”

Những lời tâm huyết này đã khiến hình ảnh một mẹ tận tâm vì con hiện rõ mồn một trong tâm trí cô Tiểu Ngô, cảm động đến mức vành mắt cô rưng rưng. Chẳng trách lũ trẻ nhà chị lại ngoan ngoãn như vậy, một mẹ hết lòng vì con cái như thế, con cái thể kh hiểu chuyện được?

Lúc này, cô Tiểu Ngô hoàn toàn tin tưởng lời của Thẩm Y Y. Ngoài việc cảm th Thẩm Y Y nói lý, còn là vì cô tín nhiệm Thẩm Y Y. Dù thì trước mắt còn một ví dụ là Nhị Bảo – cô nghe lời Thẩm Y Y mới thể dạy dỗ được Nhị Bảo nên .

lập tức đảm bảo nói: “Được, biết , mẹ Yến Th. Chị yên tâm, chỉ cần thể khiến Yến Th trở nên tốt hơn, sẽ kh can dự nhiều vào chuyện của em !”

“Ừm!” Thẩm Y Y gật đầu lia lịa, chân thành nói: “Cảm ơn cô đã hiểu cho, cô Tiểu Ngô.”

“Ôi chao, gì đâu mà.” Dẫu lòng ngập tràn niềm phấn khởi, miệng cô Tiểu Ngô lại khiêm nhường đáp: “Đều là vì bọn trẻ mà… Mẹ Yến Th này, nếu đã kh còn chuyện gì nữa, vậy xin phép về trước nhé?”

“Ở lại ăn cơm về?” Thẩm Y Y nấn ná giữ lại: “Yến Khải đã nấu cơm xong , sẽ cơm ngay thôi.”

“Kh kh kh.” Cô Tiểu Ngô vội vàng từ chối, xã giao vài ba câu, nhất quyết từ chối vội vã cáo từ.

“Vậy cô Tiểu Ngô lần sau ghé chơi nhé.” Thẩm Y Y tiễn cô ra tới cổng.

“Uầy, được thôi.” Cô Tiểu Ngô đáp lời, được m mét, xác nhận Thẩm Y Y đã vào nhà, bèn sờ bụng lẩm bẩm: “Đúng là nhà ều kiện tốt thật, thế mà lại nấu thịt! Mùi này thơm lừng, suýt chút nữa là kh nhịn nổi, chao ôi, đói c.h.ế.t được.”

“Nhưng tay nghề nấu nướng của thằng bé Yến Khải này đúng là khéo thật.” Cô Tiểu Ngô lại cảm thán một tiếng. Một đứa trẻ như thế nào, phần lớn thực sự phụ thuộc vào sự dạy dỗ của cha mẹ chúng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...