Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài

Chương 192:

Chương trước Chương sau

Bên này, Thẩm Y Y cảm th cô Tiểu Ngô thật dễ gạt, mỉm cười đóng cửa lại, quay đầu liền th Đại Bảo.

Vừa nãy Tiểu Bối ngủ , Đại Bảo bèn bế cô bé về. th mẹ đang nói chuyện với cô Tiểu Ngô, kh tiến lên qu rầy, mà ôm Tiểu Bối vào phòng.

Chỗ Thẩm Y Y và cô Tiểu Ngô ngồi khá gần phòng ngủ của Đại Bảo và Tiểu Bối, cho nên ít nhiều gì Đại Bảo cũng nghe được một số lời mẹ nói với cô Tiểu Ngô.

bé tin là thật, bèn chần chừ nói: “Mẹ ơi, nếu mẹ kh muốn con đọc những quyển sách đó ở trường, con thể về nhà đọc, sẽ kh nổi tâm lý phản nghịch đâu ạ…”

“Kh chuyện đó.” Thẩm Y Y ngắt lời , dịu giọng nói: “Sở dĩ vừa nãy mẹ nói như vậy là vì cô Tiểu Ngô kh biết con đã học xong giáo trình tiểu học, giải thích với cô lại quá phiền phức, nên mẹ bèn tìm đại cái cớ qua loa. Con đừng để bụng, mẹ biết con như thế nào. Cho nên con muốn đọc thì cứ đọc, mẹ l nhiều sách như thế về chính là để cho con đọc đ thôi.”

Hơn nữa, kh đọc ở trường thì đọc buổi tối sau khi tan học về nhà. Tuy cô kh tiếc đèn pin cũng kh tiếc dầu đèn, nhưng dù ánh sáng buổi tối kh tốt bằng ban ngày, thể đọc ở trường vào ban ngày thì dĩ nhiên là tốt nhất.

Đại Bảo hiểu ý của mẹ , nghiêm túc gật đầu: “Con biết , mẹ.”

“Ngoan lắm.” Thẩm Y Y nói.

Từ đó trở , Đại Bảo đem sách tới trường đọc.

và Nhị Bảo bởi vì chiều cao mà được ngồi ở hàng cuối cùng. Tuy lên lớp sẽ kh quá nhiều chú ý đọc sách gì, nhưng dù cũng là ở nơi c cộng, đọc sách y học dĩ nhiên cũng kh giấu được khác.

Đại Bảo nghe giảng là giả vờ, cho nên chưa từng đeo kính học, chỉ lúc ở nhà đọc sách mới đeo. Bây giờ mang sách tới trường đọc, dĩ nhiên cũng đeo kính theo.

Thời này, cận thị vẫn còn ít, kính mắt đối với trẻ con n thôn mà nói càng là thứ hiếm lạ. th Đại Bảo đeo, dĩ nhiên đã gây nên một trận xôn xao nho nhỏ.

Nếu kh ấn tượng ềm tĩnh, ít nói thường ngày của Đại Bảo quá sâu sắc, cùng với bên cạnh còn một em trai “hung hăng” là Nhị Bảo, chắc c họ đã chen tới nghiên cứu hoặc bảo Đại Bảo cho mượn kính đeo thử .

Ở thời đại tivi, ện thoại, máy tính chưa phổ cập này, hóng chuyện chính là niềm vui lớn nhất sau bữa cơm chiều của mọi .

Chuyện Đại Bảo đọc sách y, đeo kính chẳng m chốc đã truyền khắp thôn, Đại Bảo trở thành “ nổi tiếng” trong thôn.

Giống như cô Tiểu Ngô, nhiều đều cảm th Đại Bảo muốn theo nghiệp thầy thuốc thôn bản.

Bây giờ, thầy thuốc thôn bản là một ngành nghề được trọng vọng, lại còn trải qua thi cử. Trong mắt các thôn dân, đó là một kỳ thi khó.

Nhưng năm học trước lần thi nào Đại Bảo cũng đạt ểm tuyệt đối, việc này cũng được truyền ra giống như việc “đọc sách y” hay “đeo kính”.

Cho nên mọi đều cảm th Đại Bảo th minh l lợi, ngoài một số g tỵ, hầu hết đều cho rằng Đại Bảo thể thi đỗ.

Nói gì thì nói, ta cũng mẹ là th niên trí thức, đó là văn hóa đ chứ!

Thế nên tất cả mọi bàn tán, đều nói Lý Thâm và Thẩm Y Y con mắt xa tr rộng, lúc Đại Bảo còn nhỏ như vậy đã chỉ lối cho một con đường tương lai tươi sáng.

<

Cũng đã kh hiểu còn vờ như hiểu biết, mà nói rằng, với gia cảnh của nhà cô Thẩm Y Y, kh chừng mai sau này thể nhờ vả, sắp xếp cho thằng Đại Bảo vào bệnh viện huyện làm thầy thuốc.

Ai n đều tấm tắc khen ngợi một phen, đây chính là tương lai xán lạn nhất mà tầm hạn hẹp của bà con thôn xóm lúc b giờ thể tưởng tượng ra!

Thẩm Y Y đã sớm đoán trước được, chẳng hề l làm ngạc nhiên, cứ thế mà bình thản đón nhận.

Bản thân cô ít khi ra ngoài, trong nhà lại Lang Nha, cho dù khác tò mò, xăm soi, cũng khó mà nghe ngóng được chuyện gì về cô.

Thằng Đại Bảo thì lại thường xuyên bị ta hỏi han, nó theo lời mẹ dặn, khi trả lời, lời nói tuy ngắn gọn nhưng vẫn giữ được lịch sự, nếu thể qua loa thì cứ thế mà qua loa cho xong chuyện.

Nhưng trong mắt khác, đó chính là sự ngầm thừa nhận.

Mỗi ngày mẹ Lý đều ra đồng làm việc, thời gian bà tụ tập cùng bà con lối xóm nhiều, nghe ta thay đổi cách mà khen cháu trai bà, nói cho hết sự hớn hở trong lòng bà.

Nhưng dưới sự ảnh hưởng của cha Lý, lòng mong mỏi của bà đã lớn hơn hẳn trong thôn bà muốn Đại Bảo thi đỗ đại học c n binh!

Bà bèn chạy ngay tới hỏi Thẩm Y Y: “Vợ thằng hai này, thằng Đại Bảo th minh thế cơ mà, kh cho nó thi đại học c n binh chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-192.html.]

“Cái này xem lòng mong muốn của thằng bé đã mẹ ạ.” Thẩm Y Y đáp.

Mẹ Lý chút tiếc rẻ, bà cũng giống như trong thôn, cảm th thằng Đại Bảo đọc m quyển sách đó là chỉ muốn làm thầy thuốc lang băm…

Nhưng thầy thuốc lang băm cũng tốt, dù thì cũng tốt hơn làm lụng ngoài đồng.

Mẹ Lý tự nhủ lòng , nh sau đó cũng chấp nhận được sự thật .

Sau hơn nửa tháng, Thẩm Y Y nhận được hai bức thư từ một quân khu xa xôi nào đó tận tỉnh Tân Cương, lần lượt là của trai cô và Ngô Tiểu Mạn gửi về.

Thẩm Y Y đọc thư của Ngô Tiểu Mạn trước, y như cô đã đoán trước, Ngô Tiểu Mạn đã thành đôi với trai !

Đọc thư, Thẩm Y Y cũng thể cảm nhận được niềm vui sướng hân hoan của Ngô Tiểu Mạn.

Thẩm Y Y lại mở bức thư của trai cô, vốn tưởng trai cô sẽ vì chuyện cô dạy Ngô Tiểu Mạn dùng mưu kế để “trói” mà tức giận đến nỗi nổi trận lôi đình, thế mà, kh hề!

Thư của toàn là những lời cảm ơn rối rít gửi tới cô!

Thẩm Y Y chỉ chực bật cười thành tiếng, một cái liền biết là Ngô Tiểu Mạn đã bắt viết như vậy, nếu trai cô tự viết, dẫu kh đến nỗi mắng mỏ cô té tát, thì cũng chẳng thiếu những lời tra hỏi, chất vấn!

Thẩm Vũ Hoành và Ngô Tiểu Mạn, chính vì mánh lới của Thẩm Y Y, kiếp này họ đã nên duyên sớm hơn một năm rưỡi, và cũng thành vợ thành chồng sớm hơn ngần thời gian.

Giữa tháng chín, họ bày tỏ lòng , Thẩm Vũ Hoành gửi thư về cho mẹ Thẩm.

Mẹ Thẩm vui mừng khôn xiết, cứ thế mà sướng rơn cả , lúc trả lời thư, bà hỏi thẳng khi nào thì hai đứa định cưới xin.

Thư từ qua lại, về như vậy cũng tốn ngót nghét hơn một tháng trời.

Thẩm Vũ Hoành trách nhiệm thực hiện báo cáo tình yêu, chuyện nên duyên với Ngô Tiểu Mạn, cả do trại đều đã hay biết.

Cha của Ngô Tiểu Mạn là do trưởng, dĩ nhiên chuyện này cũng kh giấu được , nhưng Do trưởng Ngô xưa nay vẫn ưng bụng trai Thẩm Vũ Hoành, sau khi biết họ yêu đương, bèn gọi họ tới, sau đó bàn chuyện cưới gả.

Cả Thẩm Vũ Hoành và Ngô Tiểu Mạn đều đã kh còn trẻ nữa, Thẩm Vũ Hoành vừa bước sang tuổi hai mươi chín, còn Ngô Tiểu Mạn, bằng tuổi với Thẩm Y Y, cũng đã hai mươi bảy .

Cái tuổi này ở thời đó mà chưa yên bề gia thất thì đã là muộn, chẳng trách gì hai bên gia đình lại sốt ruột giục giã đến thế.

Thế là, chuyện trăm năm của đôi trẻ cứ thế mà được định đoạt.

Tiệc vui được tổ chức ngay tại do trại quân khu, sau khi gi báo kết hôn được gửi , mẹ Thẩm liền xuất phát tới tỉnh Tân Cương.

Thẩm Y Y kh được, nhưng cô vui, định lát nữa sẽ vào thành phố một chuyến, l chút đồ dùng cho đám cưới từ trong chiếc kh gian riêng của gửi biếu trai và chị dâu cô, cầm bút bắt đầu viết thư.

Thằng Nhị Bảo nấu cơm xong xuôi, bèn gõ cửa phòng cô, í ới gọi: “Mẹ ơi, ra ăn cơm ạ!”

“Mẹ ra ngay đây.” Thẩm Y Y cất lời đáp, gấp gọn lá thư vừa viết xong bỏ vào phong bì.

Nhị Bảo th vậy, tò mò hỏi: “Mẹ ơi, mẹ lại viết thư cho bà ngoại đ ạ?”

“Kh đâu con. Mẹ đang viết thư cho cả của con đ!”

cả?” Nhị Bảo mắt sáng rực, thằng bé luôn mơ ước được lính, từ khi biết cả chính là quân nhân, nó vẫn luôn thần tượng vô cùng.

“Mẹ ơi, con cũng muốn nói vài câu với cả.” Nhị Bảo hớn hở bước tới, giọng nói tràn đầy mong đợi.

Thẩm Y Y nghe vậy, l một tờ gi viết thư ra, mỉm cười nói: “Con đã biết chữ , mẹ kh viết giúp con đâu, con tự viết .”

“Dạ được ạ!” Nhị Bảo phấn khích ra mặt, vội vàng xoa xoa hai bàn tay, ngồi ngay ngắn vào bàn, bắt đầu viết – ‘ cả, con là Nhị Bảo đây, lẽ vẫn chưa biết con là ai, để con tự giới thiệu một chút nhé. Con là đứa con trai thứ hai của mẹ con, à , mẹ con chính là em gái của đó ạ…”

Đan Đan

Thẩm Y Y: “…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...