Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Sau Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều

Chương 11:

Chương trước Chương sau

Nhưng ta ngàn vạn lần kh lường trước được, kẻ xuất hiện lại là mẫu thân của Bạch Hạc.

Ngay lúc ta đang gắp miếng đùi gà khoái khẩu nhất của bỏ sang bát Bạch Hạc, với hi vọng dùng chút chân tình làm cảm động , thì một bóng sừng sững hiện ra trước mặt.

"Chẳng con đã nói sẽ về nhà ăn cơm ?" Giọng nói của mẫu thân Bạch Hạc trầm đục, đè nén cơn thịnh nộ rõ mồn một.

Bạch Hạc đang ngồi đối diện ta rũ mắt xuống, nụ cười vụt tắt trên môi.

Ta vội bu đũa, ấp úng giải thích: "Dì à, là do ta nằng nặc đòi Bạch Hạc ca ca ăn cùng, dì đừng trách ."

Mẫu thân Bạch Hạc ném cho ta một cái sắc lẹm.

Ánh mắt oán độc khiến ta c.h.ế.t sững ngay tại chỗ.

Bà ta chẳng thèm đáp lời ta, chỉ chăm chăm kéo tay Bạch Hạc định rời .

Nhưng Bạch Hạc vẫn ngồi trơ như phỗng.

dán mắt vào phần ăn trước mặt, kh hề chớp l một lần.

" cài định vị vào ện thoại của ta." nói, chẳng mang ngữ khí nghi vấn.

Th âm trầm khàn đến mức rợn .

lẽ mẫu thân Bạch Hạc cũng chưa từng chứng kiến nói chuyện với thái độ này bao giờ, đứng sững một bên, lúng túng kh biết xoay xở ra .

Còn ta thì lập tức mường tượng ngay đến những t.h.ả.m kịch diễn ra vài năm sau đó.

"Chắc c là dì vì quá lo lắng cho thôi. Nếu biết định về nhà ăn cơm, ta đã chẳng cản đường ." Ta cũng đ.â.m ra cuống cuồng, chẳng biết làm .

Chính vì câu nói vô thưởng vô phạt này của ta, mà mẫu thân Bạch Hạc vốn đang luống cuống như vớ được cớ để trút giận.

Bà ta trừng mắt ta, ánh chan chứa sự chán ghét tột độ kh buồn che giấu: "Tất cả là tại ngươi! Tiểu Hạc trước nay chưa từng thái độ này! Kể từ khi ngươi xuất hiện, nó đã thay đổi hoàn toàn!"

Giọng bà ta the thé, rít lên từng chữ, thấm đẫm oán hận dành cho ta.

Lúc này, mọi ánh mắt trong nhà ăn đều đổ dồn về phía chúng ta.

Sống trên đời hơn hai mươi năm, ta chưa từng bị ai làm cho mất mặt, nhục nhã ê chề đến mức này. Nỗi uất ức trào dâng nghẹn đắng cuống họng.

Lúc tầm của ta bị nhòa bởi dòng lệ nóng, Bạch Hạc bất ngờ đứng phắt dậy.

ném mạnh ện thoại xuống khay thức ăn đ.á.n.h "xoảng" một tiếng, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, dứt khoát kéo ta rời khỏi nhà ăn.

Chẳng rõ đã được bao xa.

Chỉ biết mãi đến mức nước mắt ta khô cạn, đến mức khung cảnh trước mắt trở nên hoàn toàn xa lạ.

Bạch Hạc dẫn ta tới một tiểu đình vắng vẻ, khuất nẻo, dường như chẳng m ai biết đến sự tồn tại của nó.

Chi ít nếu kh đưa ta tới đây, ta vĩnh viễn kh bao giờ phát hiện ra chốn này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-11.html.]

"Thật xin lỗi." Ngón tay lạnh lẽo của khẽ lau khóe mắt vẫn còn vương chút hơi nóng của ta.

Mọi cảm xúc buồn tủi trước đó đã bị ta vứt tít ra sau đầu. Ta lắc nhẹ, đưa mắt quan sát xung qu.

Bốn phía tiểu đình là những tán cây cổ thụ cao chót vót. Lớp lá khô mục nát rải kín mặt đất chứng tỏ nơi này quả thực đã bị lãng quên từ lâu.

" lại biết nơi này?"

"Vô tình phát hiện thôi." Bạch Hạc ngồi xuống một chiếc ghế đá bên cạnh.

Chiếc ghế sạch sẽ lạ thường, hẳn là thường xuyên lui tới đây và quét dọn.

Ta cũng mon men ngồi xuống cạnh .

Kh gian tĩnh lặng bao trùm.

Bạch Hạc bất ngờ lên tiếng hỏi: "Quân Quân, nàng nói xem, con ta tồn tại trên cõi đời này là vì cái gì?"

Ta ngẩn .

Câu hỏi này chẳng khác nào câu hỏi mà ta đã từng tự vấn khi nằm thoi thóp trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU năm xưa.

Chịu đựng muôn vàn đau đớn, thống khổ để cố bấu víu l sự sống này rốt cuộc là vì lẽ gì?

Ta nghiêng đầu , nở một nụ cười: "Là vì những yêu thương ."

Là vì những đã dốc cạn sức lực, quên vì ta.

12

Gió luồn qua kẽ lá, mang theo tiếng xạc xào.

Bạch Hạc cúi đầu đám lá khô dưới chân, nét mặt chẳng lộ chút cảm xúc.

" yêu ta ?" Giọng nói của tan vào trong gió.

quay sang ta, đôi mắt u ám kh chút ánh sáng, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười.

"Nàng nói xem, ái tình là gì?"

Khoảnh khắc , lòng ta bỗng quặn thắt vì thương xót cho .

Gạt mọi chuyện, ta chợt đau lòng khôn xiết cho thiếu niên trước mắt - tựa hồ thể tan biến vào hư kh bất cứ lúc nào.

Ma xui quỷ khiến thế nào, ta lại vươn tay nắm chặt l tay .

Bàn tay lạnh toát, lạnh đến mức ta cảm tưởng cái nắng gay gắt của ngày hè này chẳng hề chạm tới .

"Bạch Hạc, tình yêu là sự hy sinh cam tâm tình nguyện, là dốc cạn tâm can để trao ." Ta thẳng vào mắt , gằn từng chữ.

"Nhưng vì cớ gì, luôn miệng nói yêu ta lại chỉ hận kh thể đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng?" Bạch Hạc nói những lời này, ánh mắt chất chứa đầy sự dằn vặt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...