Trọng Sinh Sau Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều
Chương 12:
Ta ngẩn một lát, mới vỡ lẽ "" mà nhắc tới chính là mẫu thân .
Quả nhiên mọi đều bắt đầu từ bà ta.
Đột nhiên Bạch Hạc phản xạ siết c.h.ặ.t t.a.y ta, lực đạo mạnh đến mức kéo tuột ta khỏi mớ suy nghĩ bòng bong.
Đôi mắt đen đặc như mực, sâu thẳm chỉ in bóng một ta.
"Lúc nhỏ ta từng nuôi một con mèo." Giọng đều đều, nhưng lại thể dễ dàng nghe ra sự bi thương tràn trề, "Con mèo đó ngoan, nó hay chui vào lòng ta làm nũng. Nhưng nàng lại bảo mèo là yêu tinh, sẽ cướp ta mất. Nhân lúc ta kh nhà, nàng đã vứt con mèo đó .
"Nàng nói nàng yêu ta, kh ai trên đời này yêu ta hơn nàng.
"Quân Quân, đó gọi là ái tình ?" Bạch Hạc ta, bật cười cay đắng, "Thứ tình yêu giống hệt như sự chiếm đoạt, sự tước đoạt."
rõ ràng đang cười, nhưng ta dường như lại thấu trái tim đã nát tan thành trăm mảnh trong lồng n.g.ự.c .
Ta nhịn kh được bước tới ôm chầm l .
kh ngờ ta lại hành động như vậy, thân thể cứng đờ ra.
Một lúc lâu sau, mới tựa cằm lên vai ta.
Hơi thở nhè nhẹ phả vào cổ ta.
"Quân Quân, đừng làm thế." dường như vô cùng bất lực.
"Đừng cố x vào thế giới của ta như thế."
Ta tịnh kh đáp lời.
Ôm lâu, lâu đến mức cơn gió lướt qua cũng chậm lại nhịp ệu.
Ta bu ra, nghiêng đầu , khẽ mỉm cười tinh nghịch: "Kh thể x vào ?"
Bạch Hạc thoáng sững sờ, ta tựa hồ thể thấu sự giằng xé trong đôi mắt . Cuối cùng, ánh mắt hiện lên vẻ nghiêm nghị hiếm th, cất giọng nhè nhẹ nói với ta: "Kh thể, tuyệt đối kh thể."
Sống trên đời hai kiếp, ta muôn vàn kh ngờ lần đầu tiên ngỏ ý uyển chuyển tỏ tình lại bị cự tuyệt thẳng thừng một cách dễ dàng đến vậy.
Quả thật là vô thiên vô pháp.
Mãi cho đến lúc ngả lưng trên giường ký túc xá, cảm giác ngượng ngùng, xấu hổ vẫn bám riết l ta.
Tuy rằng ta chẳng hề thật lòng tình cảm với Bạch Hạc, nhưng dẫu đây cũng là lần đầu ta thổ lộ mà!
thậm chí chẳng thèm suy nghĩ một giây đã phũ phàng cự tuyệt.
Nghĩ đến đây, ta bực dọc gõ chữ "Cút", định bấm gửi cho Cố Vân Sinh nhưng lại ngập ngừng.
Ta hiện tại cũng coi như thấu hiểu được nỗi lòng của .
Thế là ta đành chấp nhận lời mời ăn khuya của .
"Hôm nay kh giảm béo ?" Cố Vân Sinh đứng dưới lầu, th ta xuống liền mừng rỡ ra mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-12.html.]
"Hôm nay thất tình, mai hẵng giảm." Ta lầm lũi bước phía trước.
Cố Vân Sinh lật đật bám theo.
" chuyện gì vậy? Tỏ tình với Bạch Hạc bị từ chối à?"
phán như thần.
Vốn dĩ ta chỉ định ăn chút đồ, bởi chẳng gì xoa dịu vết thương lòng tốt hơn mỹ thực.
Nhưng ta kh ngờ Cố Vân Sinh lại mang theo cả rượu!
Ban đầu ta nhất quyết kh uống, nhưng kh chịu nổi những lời khích bác của .
Kết quả là một c giờ sau, ta ngồi trước quán thịt nướng chứng kiến Cố Vân Sinh mặt đỏ gay gắt, bắt đầu giở trò say xỉn, bù lu bù loa.
"Đường Uyển Quân, ta nói cho biết, nếu kh do c việc của phụ thân ta sự xáo trộn, thì hiện tại làm gì đến lượt cái tên Bạch Hạc kia xen vào." gục mặt xuống bàn, túm chặt l tay ta kh chịu bu.
qua đường thi thoảng lại ném về phía ta những ánh soi mói.
Ta chỉ hận kh thể đào một cái hố chôn sống cánh tay đang bị Cố Vân Sinh ôm chặt xuống đất cho khuất mắt.
"Được được được." Ta gật gật đầu hùa theo, cố gắng dỗ dành để xốc đứng dậy.
Nhưng dĩ nhiên, thân hình cuồn cuộn cơ bắp của tên sinh viên thể thao này đâu để trưng.
Ta căn bản kh nhích nổi lên l một tấc.
"Cái tên tiểu bạch kiểm đó gì tốt đẹp chứ, lại mê đến thế? Rõ ràng ta mới là đến trước mà." ta, phả ra hơi rượu nồng nặc.
"Được , được , ngoan nào." Ta đẩy ra xa một chút.
Cứ thế, ta nghe Cố Vân Sinh lảm nhảm cả nửa c giờ đồng hồ.
Ký túc xá sắp đến giờ đóng cửa.
Ta kh thể vứt Cố Vân Sinh lề đường tự sinh tự diệt, cũng chẳng thể ngồi cùng ngoài đường cả đêm được.
Thế là đành c.ắ.n răng, nửa cõng nửa dìu để lôi về trường.
Ta dùng hết bình sinh sức lực xốc lên. Ta xoay định cõng, nhưng lại kh đổ ụp lên lưng ta.
Vừa ngoái đầu lại, ta đã th Bạch Hạc đang xách ngược cổ áo Cố Vân Sinh.
" lại ở đây?" Cố Vân Sinh nh mồm nh miệng hỏi trước, giọng ệu bất thiện.
Bạch Hạc phớt lờ , hơi nghiêng đầu ta.
"Quân Quân, kh được uống rượu bên ngoài."
13
Chẳng rõ xuất phát từ tâm lý gì, sau khi Bạch Hạc dứt lời, ta lại cầm chai rượu dở trên bàn nốc cạn một hơi.
Bạch Hạc chằm chằm vỏ chai trong tay ta, mày khẽ nhíu lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.