Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 128:
Dường như trời muốn bù đắp cho những ngày mưa gió ảm đạm trước đó, liên tiếp m ngày nay đều là trời x quang đãng, tiết trời ấm áp hài hòa. Mây trời thưa thớt, bầu trời x thẳm vời vợi, chồi non lác đác trên cành đã nhú lên sắc biếc x, xuân ý lặng lẽ phủ nhẹ lên khắp kinh thành Đại Cẩm.
Liên Kiều và Bạch Chỉ đã dậy sớm chuẩn bị ẩm thực cho Tưởng Nguyễn, e rằng khi tiến cung tham dự cung yến thời gian chờ đợi lâu, lại kh tiện dùng bữa quá no, nên đã sớm bày biện vài món ểm tâm th đạm. Một đĩa trứng chưng vân tủy, cháo bích ngạnh th lương (một loại cháo được nấu từ gạo x như ngọc), cùng vài chiếc bánh phù dung. Món ăn đơn giản th đạm. Dùng bữa xong, Lộ Châu bưng một giỏ tre bước vào, cười nói: “Trong cung nhiều quy tắc, nô tỳ chuẩn bị cho tiểu thư một ít khối ểm tâm nhỏ, khi dùng bữa sẽ kh làm hỏng lớp son phấn.”
Liên Kiều phụ họa: “Đúng là như vậy.”
Bạch Chỉ vừa chải tóc cho Tưởng Nguyễn vừa dặn dò: “Còn thứ gì cần mang theo kh, chớ để lỡ quên.” Đôi tay nàng quả thực khéo léo, chỉ cần quấn búi tóc vài vòng đã tạo thành kiểu Đan Loa th tú (búi tóc hình xoắn ốc). Nàng l ra chiếc trâm hoa hồng màu hồng nhạt trong tráp, nhẹ nhàng cài lên giữa mái tóc Tưởng Nguyễn, cười nói: “Đã xong.”
Tưởng Nguyễn ngước mắt trong gương. Nàng vốn đã sở hữu dung nhan kiều diễm, ngũ quan tinh xảo sắc nét, lại vì những ký ức kiếp trước nên đời này, thần thái nàng luôn toát lên vẻ th tao vượt xa tuổi tác. Búi tóc Đan Loa vừa th thoát vừa đáng yêu, khi kết hợp trên nàng, lại tôn lên vẻ ngây thơ thiếu nữ mà ngày thường nàng hiếm khi bộc lộ. Đôi mắt nàng sâu thẳm. Kiếp trước ở trong cung, theo quy củ đều chải những kiểu tóc vừa trang nghiêm vừa phức tạp, đầu đầy trâm thoa cài tóc, làm gì được sự nhẹ nhàng, giản dị như trước mắt đây?
Liên Kiều cũng kinh ngạc thốt lên: “Tiểu thư để kiểu này tr thật sự đẹp.”
Lộ Châu bật cười: “Tiểu thư ta lúc nào mà kh đẹp chứ? Cho dù chỉ khoác lên y phục giản đơn, cũng là ‘thiên sinh lệ chất nan tự khí’ (vẻ đẹp trời ban, khó bề che giấu).”
Liên Kiều che miệng cười, trêu chọc: “Ngươi cũng biết vận dụng ‘thiên sinh lệ chất nan tự khí’ cơ đ. Đúng là đứa khéo miệng.”
M cười đùa một lúc, Thải Tước, nha hoàn thân cận bên lão phu nhân, đã tới báo với Tưởng Nguyễn rằng giờ lành đã đến, thể xuất phát.
Xe ngựa dừng lại trước cửa Tưởng phủ. Dàn xe đều được chế tác từ gỗ đàn hương, khắc hoa văn tinh xảo mạ vàng, thoảng ra mùi hương nhàn nhạt. Chỗ ngồi của các vị tiểu thư càng thêm tinh mỹ, mành che là loại tơ lụa màu x trong của bầu trời quang tạnh (thiên th sắc), phía trên treo túi thơm nhỏ.
Tưởng lão phu nhân đang đứng ở cửa dặn dò Tưởng Tín Chi, th Tưởng Nguyễn bước đến, liền căn dặn: “Hôm nay tiến cung, đại nha đầu ngươi cẩn trọng mọi bề, chớ lỡ lời.”
Trong mắt Tưởng lão phu nhân, Tưởng Tín Chi lập được chiến c hiển hách, giúp Tưởng gia vẻ vang, chính là niềm vinh quang của Tưởng gia. Còn mâu thuẫn giữa Tưởng Tín Chi và Hạ Nghiên, chẳng qua chỉ là sự tr chấp nhất thời của giới trẻ. Tất cả đều là trong Tưởng phủ, dẫu đứt gãy xương cốt vẫn là m.á.u mủ ruột rà. Xét cho cùng, mọi chuyện đều l đại cục của Tưởng phủ làm trọng.
Tưởng Tố Tố đứng bên cạnh, y phục vẫn như cũ: chiếc áo lụa trắng ngà, viền cổ thêu ểm xuyết những b hoa ấu bốn cánh tượng trưng cho ềm lành, ống tay áo bó sát. Bên dưới là váy dài chấm đất thêu hoa văn bạch nguyệt uốn lượn, bên ngoài khoác thêm chiếc áo choàng mỏng m mềm mại màu trắng, hai vạt áo đối xứng tung bay. Nàng ta vấn kiểu tóc Phi Tiên Kế tinh tế, giữa búi tóc gắn kim quan ngọc hình phượng hoàng tựa một chiếc vương miện nhỏ. Vòng tay ngọc bích trên cổ tay là loại thượng phẩm đắt giá. Cùng với dáng vẻ th thoát và thần thái thoát tục của nàng, chỉ thoáng qua đã th nàng tựa như tiên nữ trên trời, thuần khiết thoát tục. Nhưng nếu kỹ, thể nhận ra lớp son phấn trên mặt nàng khá dày, hẳn là để che vết sẹo lưu lại sau lần bị ngã vào bụi gai trước đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-128.html.]
Dù mang thương tích, nàng ta vẫn nằng nặc tiến cung, ều này ngược lại khiến ngoài cảm th hứng thú kh thôi.
Tưởng Tố Tố th lệ thoát tục, trong khi đó, Tưởng Lệ vẫn theo thói quen chọn chiếc áo khoác x lục cổ đứng, bên dưới phối váy thêu hoa Vũ Lai Hương màu tím tử nh hương. Dù toàn thân toát lên vẻ cao quý, nhưng tiếc thay làn da nàng ta kh được trắng ngần như Tưởng Tố Tố hay Tưởng Nguyễn, thành ra kh thể tôn lên hết sự quý phái của bộ y phục, vào cảm giác hơi kệch cỡm, kh tương hợp.
Tưởng Đan mặc áo lụa Hàng Châu cổ tròn màu vàng kim, thêu hình tiên hạc, vấn kiểu tóc Song Dao Kế độc đáo, đứng bên cạnh Tưởng Tố Tố và Tưởng Lệ tựa như một cô bé hoạt bát đáng yêu, khiến ta yêu mến. Dù kh quá nổi bật về dung mạo, nhưng nàng lại sở hữu nét hoạt bát, tinh nghịch riêng, dễ gây thiện cảm.
các cô nương mỗi một vẻ, ánh mắt Tưởng lão phu nhân chuyển sang Tưởng Nguyễn, kh khỏi nhíu chặt đôi mày. “ ngươi lại ăn mặc sơ sài như vậy?” Trong mắt bà, thứ nữ ăn mặc ra kh đáng để bận tâm, chỉ cần kh quá lạc lõng là được. Nhưng đích nữ thì khác, một khi bước chân ra ngoài chính là đại diện cho thể diện của Tưởng phủ. Ngay cả Tưởng Tố Tố dù th lệ thoát tục, nhưng tất cả trang sức cài trên đầu, y phục khoác trên đều là chất liệu thượng hạng. Tiến cung dự yến khác hẳn với đến tư phủ làm khách, cần vô cùng trang trọng, lộng lẫy. Tuy dung nhan Tưởng Nguyễn k thành, nhưng cách ăn vận này e rằng quá đỗi bình thường, chẳng những kh toát lên vẻ đoan trang, mà thậm chí còn kém xa sự phú quý của Tưởng Lệ.
Lão phu nhân săm soi Tưởng Nguyễn từ đầu đến chân, càng càng th kh vừa ý. Khi bà đang định bảo Tưởng Nguyễn quay về thay đổi y phục thì đã nghe Tưởng Tín Chi lên tiếng: “Giờ lành đã đến, các vị vẫn nên nh chóng khởi hành thôi.”
Tưởng lão phu nhân đành thôi, dặn dò thêm m lời quay sang lạnh nhạt nói với Hạ Nghiên: “Hôm nay ta giao m nha đầu này cho ngươi, ngươi cẩn thận cho ta, chớ để xảy ra bất cứ sơ suất nào.”
Lòng Hạ Nghiên vô cùng bất phục. Việc Tưởng lão phu nhân giáo huấn nàng ngay trước mặt đ khiến nàng cảm th mất hết thể diện. Nàng lập tức siết chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu để nén giận, mới nở nụ cười ôn hòa dịu dàng, đáp lời: “Con dâu xin ghi nhớ lời dạy bảo của mẫu thân.”
Tưởng lão phu nhân càng thái độ của Hạ Nghiên càng thêm chướng mắt. Trước đây bà đã chẳng ưa đứa con dâu này: Triệu Mi thì tuy nhiệt tình nhưng lại quá đỗi đơn thuần, là kẻ vô tâm vô phế. Còn con dâu trước mặt đây lại mang quá nhiều tâm tư. Thời gian gần đây, Tưởng Tố Tố và Tưởng Siêu liên tục gặp vận rủi, khiến bà càng thêm bất mãn với Hạ Nghiên. Hai đứa trẻ vốn dĩ tốt đẹp như vậy lại bị Hạ Nghiên nuôi dạy thành bộ dạng hôm nay, nghĩ đến đây, Tưởng lão phu nhân lại càng bừng bừng nộ khí.
Tưởng Tố Tố cười nói: “Tổ mẫu, mẫu thân đã trưởng thành , tất nhiên sẽ hiểu rõ trái, tổ mẫu yêu thương mẫu thân như thế, chuyện nhỏ nhặt này cũng dặn dò kỹ lưỡng, cháu gái th cũng chút ghen tị đ.”
Nàng ta cố gắng giải vây cho Hạ Nghiên, ngày thường Tưởng lão phu nhân nghe vậy cũng sẽ bỏ qua, nhưng giờ phút này sắc mặt bà vẫn kh hề giãn ra, lạnh lùng nói: “Nàng tự biết rõ là tốt !” Dứt lời, bà kh quay đầu lại, phất tay áo bỏ .
Hạ Nghiên tức giận đến mức biến sắc, Tưởng Tín Chi khẽ cười, xoay nhảy lên lưng ngựa. Thần sắc Tưởng Tố Tố cũng lập tức đ lại, nhưng nàng vẫn ềm nhiên như kh việc gì xảy ra, nói: “Mẫu thân, chúng ta thôi.”
Các nữ quyến đều cùng ngồi chung một cỗ xe. Tưởng Lệ vốn dĩ kh chủ động bắt chuyện với ai, còn Tưởng Đan thì vẻ mặt sợ sệt. Bình thường, Hạ Nghiên và Tưởng Tố Tố sẽ cố gắng giữ vẻ ôn hòa, nói vài lời để làm dịu kh khí, nhưng hôm nay kh biết do bị Tưởng lão phu nhân làm phật ý hay kh mà Hạ Nghiên cũng lười quan tâm. Tưởng Tố Tố trầm mặc kh nói, Tưởng Nguyễn thì càng kh để tâm đến những chuyện vụn vặt này. Nàng chỉ chống tay dưới cằm, tay còn lại lơ đãng ngắm hoa văn thêu trên xiêm y.
Hạ Nghiên liếc th nửa miếng hổ phách hình trăng lưỡi liềm của Tưởng Nguyễn lộ ra ngoài, sắc mặt lập tức cứng lại. Nghĩ đến hôm nay Tưởng Tín Chi thể quang minh lỗi lạc tiến vào triều đình nhận phong thưởng của Hoàng đế, còn Tưởng Siêu lại chỉ nằm trên giường chưa tỉnh hồn, lòng nàng càng thêm uất hận.
Đoạn đường còn lại chìm vào sự tĩnh lặng và ngưng trọng chưa từng . Kh biết đã bao lâu, cỗ xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại. Trước cửa cung, Tưởng Tín Chi đã được một vị thái giám dẫn đường vào cung phục mệnh trước. Các nữ quyến trên xe theo chân một nửa cung nữ còn lại tới đại ện, nơi các phu nhân đang chờ đợi. Đương nhiên, trước cửa cung kh chỉ xe ngựa của Tưởng phủ, mà xe ngựa của quý nhân quan lớn đều đậu kín con đường. Lúc này, nhiều phu nhân, tiểu thư nhà quan đang bước xuống xe, vừa th cỗ xe Tưởng phủ liền quay sang chỉ trỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.