Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 129:
Chuyện thị phi m ngày trước khiến dư luận khắp kinh thành xôn xao, ai n đều biết vị đại tiểu thư Tưởng phủ vừa hồi phủ dịp cuối năm là kh hề dễ đối phó, trong khi nhị tiểu thư Tưởng phủ lại đánh mất vẻ tiên tử thoát tục, chẳng màng bụi trần ngày trước, hơn nữa còn nhiều lần mắc sai lầm. Bản tính thích xem náo nhiệt là thiên tính của phàm nhân, trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt dò xét, tìm tòi nghiên cứu đều đổ dồn về cỗ xe ngựa vừa đến của Tưởng phủ.
Rèm xe được nha hoàn nhấc lên. đầu tiên bước xuống là một cô nương vận xiêm y màu vàng, đôi l mày th tú rõ nét, mắt long l sáng đẹp, vẻ mặt rụt rè nhưng lại khiến ta sinh lòng thương cảm. Ngay sau đó, một thiếu nữ khác mặc xiêm y màu x bước xuống. Nàng ta cũng vô cùng xinh đẹp, chỉ là gương mặt hơi lộ vẻ cay nghiệt, nhưng trang phục lại cực kỳ lộng lẫy.
Sau khi hai vị thiếu nữ này xuống xe, một vị phu nhân trung niên bước ra. Nàng tr vẫn xinh đẹp và dịu dàng, nhưng kh hiểu vì lẽ gì, vào lại vẻ tiều tụy, khiến cho phần nhan sắc kia bỗng nhiên giảm nhiều phần.
Sau khi vị phu nhân xuống xe, nàng kh vội vàng bước mà đứng bên cạnh cỗ xe, chờ đợi bên trong. Khi Tưởng Tố Tố vừa bước xuống, đám đ xung qu đều vô cùng kinh ngạc. Dù hiện tại th d của Tưởng Tố Tố kh còn tốt như thuở trước, nhưng dù nàng ta vẫn giữ được vẻ th lệ thoát tục. Ai mà ngờ một tiên tử xinh đẹp k thành lại mang phẩm hạnh bại hoại đến thế? Dù trước đây chút hoài nghi, nhưng khi th dung nhan k đảo lòng của Tưởng Tố Tố, trong lòng họ lại trở nên d.a.o động. Hôm nay, Tưởng Tố Tố đã dồn hết tâm tư trang ểm, khéo léo che vết sẹo trên mặt. Lại thêm y phục và trang sức đều được chuẩn bị tỉ mỉ, kh chút sơ sài, dĩ nhiên nàng ta dễ dàng thu hút mọi ánh .
Ánh mắt mọi vừa lướt qua vẻ đẹp th lệ thoát tục kia, đã cảm nhận được bên trong cỗ xe ngựa còn một bóng hồng khác. Chỉ một khoảnh khắc sau, rèm xe ngựa được vén lên, và một bóng hình tuyệt sắc uyển chuyển bước xuống.
Ngước mắt sang, chỉ th thấp thoáng sắc đào kém tươi, vẻ dung tục, khó lòng so bì với vẻ th lệ vô song của Tưởng Tố Tố. Đợi nàng chậm rãi bước xuống xe, yêu kiều đứng bên Tưởng Tố Tố, tự mang một phong thái khác biệt. Khiến cho tất cả những đang ngắm nàng đều kh khỏi nín thở.
Khuôn mặt kia tuyệt đối kiều diễm, ánh mắt phượng như như kh hơi nhếch lên, kết hợp với l mày đen, màu son đỏ thắm, đôi mắt đen nhánh cùng làn da trắng như tuyết. Nàng kh chỉ mỹ lệ, mà còn vô cùng quyến rũ. Tuy sở hữu dung nhan mỹ miều động lòng , nhưng nàng lại vấn kiểu tóc Đan Loa th thoát, tươi mát. Nhất thời khiến cho khí chất vũ mị giảm bớt ba phần, chỉ còn lại vẻ th tân động nhân, rung động lòng .
Váy dài bằng gấm màu hồng đào, quần lụa thướt tha chạm đất kết hợp với trâm cài hoa hồng. Khoác ngoài là áo cẩm lăng thêu chuỗi ngọc vàng nhạt lấp lánh liên tiếp. Giống như một đóa Mân Côi vừa hé cánh, còn vương hương th khiết của sương mai. Th xuân diễm lệ, khí chất th tao bộc lộ tự nhiên mà kh hề khoa trương. Nàng kh hề tô ểm quá nhiều, trên đầu cũng chỉ cài một cây trâm hoa hồng đơn giản. Cũng kh mang trang sức nào dư thừa, chỉ một chiếc bích trạc tỏa ra ánh sáng x mờ nhạt. Dù kh rõ làm bằng chất liệu gì, nhưng vừa cũng biết kh là vật tầm thường.
Mọi th nàng, lại đưa mắt sang Tưởng Tố Tố. Đặt nàng ta lên bàn cân, mọi mới cảm th lớp son phấn trên mặt Tưởng Tố Tố vẻ dày cộp, quá nặng nề. Cây kim quan cài trên đầu phần quá phô trương, rườm rà. Tiên tử giáng trần cũng khó lòng th thoát như thế, mỹ nhân diễm lệ này lại sở hữu một vẻ đẹp khác biệt hoàn toàn.
Tố Tố tất nhiên cũng cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt chúng nhân, cắn chặt môi, trong lòng hận kh thể xé xác Tưởng Nguyễn ra thành từng mảnh vụn. Từ khi Tưởng Nguyễn quay về Tưởng phủ, cuộc sống của nàng đã hoàn toàn bị đảo lộn. Nàng ta đã đoạt l d vị đích trưởng nữ, tước quyền thừa kế Tưởng gia của ca ca nàng, giờ lại còn muốn cướp luôn ngôi vị đệ nhất mỹ nhân kinh thành của nàng !
Một chút lạnh lùng lóe lên trong mắt Hạ Nghiên, nhưng vẫn như trước kh nói gì, giữ vẻ tươi cười, nói chuyện cùng vị cung nữ dẫn đường. Tưởng Lệ sớm đã nhịn kh thấu, th cảnh đó vội vàng theo phía sau.
Nữ quyến của mỗi một phủ đều được sắp xếp một cung nữ riêng tới tiếp đãi. Hạ Nghiên nói chuyện với cung nữ kia, ánh mắt lại vô cùng hài lòng lướt qua Tưởng Tố Tố. Trước lúc tiến cung, bà đã sớm mời một giáo dưỡng ma ma d tiếng từ bên ngoài Tưởng phủ về dạy lễ nghi cho Tưởng Tố Tố, chính là vì để Tố Tố khiến tất cả mọi kinh ngạc. Tưởng Tố Tố tài d lan xa, nhưng đây là lần đầu tiên tiến cung, bên trong hoàng cung sẽ nhiều cơ hội khó mà được, chỉ cần một kỳ ngộ nhỏ, hậu vận thể khác biệt, tốt đẹp hơn bội phần.
Hạ Nghiên tự nhận xuất thân từ thư hương môn đệ, đối với những chuyện quy củ vô cùng xem trọng. Lời lẽ kh che giấu được sự tự mãn, lại kh hề nhận ra vẻ khinh thường trong mắt vị cung nữ. Cung nữ kia là như thế nào, ở trong cung nhiều năm như vậy, đã gặp qua kh biết bao nhiêu quý nhân thân phận cao hơn Hạ Nghiên kh biết bao nhiêu lần. Tuy rằng Hạ Nghiên hiểu được lễ nghi, nhưng dù Hạ Nghiên là con thứ, giáo dưỡng dĩ nhiên kh nghiêm cẩn bằng đích trưởng nữ. Nên hành động của Hạ thị ắt hẳn sự gò bó, thiếu vẻ phóng khoáng tự nhiên. Cho dù là Tưởng Tố Tố mà bà ta dày c bồi dưỡng, hành động cũng mang theo vài phần trói buộc giống như Hạ Nghiên. Dù cố tỏ ra thong dong, nhưng trong mắt những tinh tường như bọn họ, chỉ là đang làm ra vẻ, giả tạo mà thôi.
Mặt khác, vị cung nữ lại kinh ngạc lướt qua Tưởng Nguyễn. Con gái của những gia đình quyền quý tuân theo nhiều quy củ, lễ nghi xuất sắc cũng kh ít, nhưng thể đạt đến mức tinh th tuyệt diệu như nàng, quả là hiếm . tư thái lúc bước của nàng, nàng đứng mắt kh liếc ngang, bước chân uyển chuyển, ngay cả lúc nhấc chân, xiêm y cũng kh hề xao động. Song tay khép nép đặt lên nhau, khẽ hất chiếc cằm thon, ánh mắt thẳng phía trước. Thần sắc khiêm nhường mà chẳng hề ti tiện, cao quý mà kh chút kiêu căng. Nàng khống chế mọi thứ vô cùng tốt. Bước của nàng ổn định, thậm chí trong mắt cũng kh hề sự sợ hãi và tò mò như những khác khi lần đầu tiến cung. Mọi tâm tình đều bị che giấu sau đôi mắt sáng trong , khiến khác kh thể rõ.
Khuôn phép của nàng, ngược lại, kh giống với tiểu thư gia đình quan lại tầm thường, mà tựa như một vị quý nhân đã sinh sống nơi thâm cung cấm địa này từ lâu. Mỗi một cử động đều mang theo sự thành thục và quy củ, kh hề gì kh thỏa đáng.
Vị cung nữ làm biết được, kiếp trước Tưởng Nguyễn đã từng trải qua cuộc sống thâm cung. Lúc mới tiến cung bởi vì dung mạo xuất chúng mà bị các mỹ nhân khác g ghét, xa lánh. Hễ chút sơ sẩy, lập tức bị họ dùng cung quy nghiêm khắc để gây khó dễ. Kh là chọc tới quy củ của nơi này thì chính là phạm ều kiêng kị của nơi kia. Nàng vì Tưởng gia mà kh muốn đắc tội tới những kia, chép tay toàn bộ m ngàn ều cung quy hà khắc, chi chít trong cung. Ngày ngày đều học thuộc, cuối cùng nàng thể làm được kh chút sai sót, dù là nhỏ nhất. Cho dù là kẻ ý muốn bắt lỗi nàng, cũng kh tìm ra một chút sơ hở nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-129.html.]
Hành động bất đắc dĩ năm xưa, nào ngờ kiếp này lại dùng đến ở chốn này. Trong lòng nàng khẽ nở một nụ cười nhạt.
Trên đường , đã phu nhân tinh ý nhận ra. Trong số các khuê tú Tưởng phủ, tạm thời kh nói đến hai vị thứ nữ, thì dung mạo của Tưởng đại tiểu thư và Tưởng nhị tiểu thư mỗi một vẻ, nhưng luận về phong thái và lễ nghi quy củ, Đại tiểu thư vẫn vượt trội hơn một bậc. Mặc dù Nhị tiểu thư kh mắc sai lầm nào, nhưng vẫn lộ ra vẻ gượng gạo, non nớt, kh được tự nhiên thỏa đáng như Tưởng Nguyễn.
Sau khi mọi rẽ vào sau bức tường thành, phía trước phu nhân và tiểu thư được cung nữ dẫn đường tới. Còn chưa rõ là ai, đã nghe th một giọng nói th thúy, nóng lòng cất lên: “Nguyễn !”
Tưởng Nguyễn đưa mắt , th đó là Đổng Do Nhi. Hôm nay nàng ăn vận hết sức tinh tế, càng tôn lên tính cách hoạt bát hào phóng. Sau khi nàng hành lễ với Hạ Nghiên, chào hỏi Phu nhân Kinh Triệu doãn một tiếng, liền khoác l cánh tay Tưởng Nguyễn kéo nàng sang một bên, vừa vừa thủ thỉ tâm tình.
Đổng Do Nhi ngắm xiêm y của Tưởng Nguyễn tấm tắc: “Ngày thường đã biết là đẹp, nhưng kh ngờ cách ăn vận hôm nay lại càng độc đáo, thú vị như thế.”
Tưởng Nguyễn mỉm cười đáp: “Đổng tỷ tỷ mới là đoan trang, xinh đẹp nhất.”
Đều là những cô nương ở độ tuổi xuân thì, nghe được khác khen ngợi dung mạo, trên mặt Đổng Do Nhi khẽ thoáng qua chút ửng hồng. Đột nhiên, nàng lại nhớ tới chuyện gì đó, thần thần bí bí kề sát vào tai Tưởng Nguyễn, hạ giọng thì thầm: “ biết kh, hôm nay Trần Quý Phi muốn kén rể, nạp phi cho Bát ện hạ đ.”
Tưởng Nguyễn khẽ giật , kiếp trước chưa từng chuyện này xảy ra. Biểu cảm nàng trở nên chăm chú, bỗng chốc nở một nụ cười: ‘‘Đây là ý tứ gì? Bát ện hạ đang yên đang lành, cớ lại đột nhiên muốn nạp phi?”
“Nghe nói là ý của Trần Quý Phi.” Giọng của Đổng Do Nhi lại càng bị ép xuống thấp hơn. “ thử nghĩ xem, Bát ện hạ đã đến tuổi thành gia lập thất , nhưng bên cạnh ngay cả một thị nữ th phòng cũng chưa .” Khuôn mặt nàng thoáng đỏ lên, vẫn tiếp lời: “Trong lòng Trần Quý Phi sốt ruột lo lắng, cung yến đêm nay lại nhiều tiểu thư quan gia đến dự, Quý Phi nương nương nói muốn đích thân chọn cho Bát ện hạ một mối hôn sự. Mà Bệ hạ cũng đã ân chuẩn .”
Tưởng Nguyễn nàng, hỏi: “Đổng tỷ tỷ làm biết được chuyện này?”
“Trong phủ chúng ta một nha hoàn, tỷ tỷ nàng ta làm thị nữ trong cung, hôm qua về nhà thăm thân mới nói ra. Chuyện này hôm nay đã chẳng còn là bí mật gì nữa, đến cả hạ nhân trong ện Tư Mộng cũng đều biết.” Đổng Do Nhi khẽ dậm chân. “Mẫu thân ta hôm nay cứ nhất định muốn ta ăn mặc như thế này, nói rằng nếu thể tiến cung trở thành Bát Vương Phi thì thật tốt. Nhưng ta nào muốn gả cho Bát Hoàng Tử, ta chỉ muốn tìm một thật lòng yêu ta mà sống trọn một đời.” Đổng Do Nhi suy nghĩ một chút, chợt bật cười: “Tuy nhiên, cung yến hôm nay nhiều nữ quyến như vậy, Bát Hoàng Tử cũng sẽ chẳng trúng ta đâu. Nguyễn , từ trước đến nay đều th tuệ, mau mau thử đoán xem đêm nay ai sẽ được Trần Quý Phi để mắt, mà trở thành Bát Hoàng Tử Phi đây?”
Th Tưởng Nguyễn vẫn lặng im kh nhúc nhích, nàng đẩy nhẹ cánh tay Tưởng Nguyễn. Tưởng Nguyễn xoay đầu lại, đôi mắt sâu thăm thẳm mang đầy thâm ý khiến Đổng Do Nhi kinh ngạc. Đôi mắt xinh đẹp của nàng đen như mực, tựa hồ thể kéo khác trầm mê vào trong đó, ẩn chứa một sự đen tối mờ mịt, với sự lạnh lùng lan tràn khắp nơi, khiến vào rùng .
Nàng khẽ gọi một tiếng: “Nguyễn ?”
Tưởng Nguyễn mỉm cười: “Ta cũng kh tài nào biết được.” Sự mờ mịt sâu thẳm vừa bỗng chốc đã biến mất kh còn tăm hơi, tựa như chỉ là ảo giác của Đổng Do Nhi. Thế nhưng, ngón tay ẩn giấu dưới tay áo của nàng đang chậm rãi bấm sâu vào lòng bàn tay.
Hóa ra đây chính là ý đồ của bọn chúng, hóa ra đây chính là ý đồ của Tuyên Ly.
Khóe môi nàng cong lên một nụ cười lạnh lẽo, tàn khốc. Lòng dạ của Trần Quý Phi và Tuyên Ly quả nhiên thâm sâu… Nhưng đêm nay, e rằng toàn bộ thiên thời, địa lợi lẫn nhân hòa mà chúng cố gắng sắp đặt đều sẽ đổ s đổ bể. Hiển nhiên, nàng sẽ kh dẫm lên vết xe đổ của đời trước mà gả cho Tuyên Ly. Cho dù l một con súc vật ngoài đường, nàng cũng khinh thường trói buộc cuộc đời với tên khốn kiếp đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.