Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường
Chương 309: Lư Chiếu Lân.
Điều kỳ lạ , chẳng bao lâu , những mảng nhạt màu tự biến mất.
Đợi tâm trạng kích động gặp em trai Lư Chiếu Lân lắng xuống, nghiêng , vùng da tai và cổ nhẵn mịn như thường, còn chút dấu vết.
Lạc Dao suýt nữa tưởng lầm.
Còn đang ngẩn ngơ, Lư Chiếu Dung vội giới thiệu:
Xem thêm: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Tứ ca, vị Lạc nương t.ử quen ở Khổ Thủy Bảo, thần y đấy! Nàng xuất Nam Dương Lạc thị, mời tới Lạc Dương chữa bệnh. trở về Trường An, liền mời nàng cùng, tiện xem đại quân khải náo nhiệt.”
xong, đảo mắt một vòng, lập tức chuyển đề tài, hồ hởi hỏi:
“Tứ ca tới , dọc đường thấy cờ hiệu vương sư ?”
“Bái kiến Lạc nương tử.”
Lư Chiếu Lân liền sang Lạc Dao , theo lễ khom , chắp tay n.g.ự.c hành lễ xoa thủ tiêu chuẩn.
Phong thái tao nhã, giọng ôn hòa, khiến như gió xuân mơn man, phảng phất chút xa cách.
Lạc Dao cũng lễ.
Lư Chiếu Lân lúc mới bất đắc dĩ đáp lời em trai:
“ thuyền theo đường tào vận, thể thấy ? thôi, đừng đây chuyện nữa. Bá mẫu bày tiệc trong nội trạch, chớ để trưởng bối đợi lâu. trong .”
đoạn, nhẹ vỗ vai Lư Chiếu Dung hiệu tiến lên, nho nhã sang Lạc Dao, lấy phận trưởng dang tay mời:
“Bá mẫu chuẩn tiệc mọn trong nội trạch, tẩy trần cho Ngũ lang và Lạc nương tử. Lạc nương t.ử đường xa mệt nhọc, xin chớ từ chối, mời cùng nhập tiệc, dùng chút canh cơm.”
“ cần , cần .” Lạc Dao vội xua tay.
Nàng vẫn ý.
Đại trạch Lư gia ở Trường An hẳn bá phụ Lư Chiếu Dung, còn gia trạch thực sự họ ở Lạc Dương.
nên tối nay chắc chắn gia yến. Một ngoài như nàng xen khó tránh gượng gạo. Huống chi đại hộ nhân gia lễ nghi nhiều, nàng chỉ “kính ngưỡng kính ngưỡng”, “ dám dám”, hàn huyên kiểu đó e chống đỡ nổi.
Điều bất đắc dĩ nhất dọc đường nàng ăn sơn hào hải vị tinh xảo Lư gia. Ngon thì ngon thật, ăn nhiều thèm cháo trắng rau dưa thanh đạm. “bụng dân thường chẳng quen mỹ vị”.
Thấy Lư Chiếu Lân ngạc nhiên, nàng mỉm giải thích:
“Liên nhật xa mã quả thực mệt mỏi, thêm lâu về Trường An, nghỉ sớm chút, mai còn ngoài dạo xem phố xá cũ. Tiệc tùng xin miễn quấy rầy.”
Đậu nhi lanh trí lấy tay che miệng ngáp một cái.
Mạch nhi cũng mệt mỏi xoa đầu.
Lư Chiếu Dung vốn định khuyên thêm, thấy cũng đành thôi, sang quản sự đang cung kính bên:
“Nếu , dẫn Lạc nương t.ử và hai vị tiểu nương t.ử tới khách xá an trí chu . vật cần dùng đầy đủ, chuẩn bữa tối thanh đạm dễ ăn, đưa thẳng phòng.”
Lư Chiếu Lân cũng khuyên nữa, ung dung hành lễ:
“ xin mời Lạc nương t.ử và hai vị tiểu nương t.ử an tâm nghỉ ngơi. Hàn xá tuy giản lược, cũng xin xem như nhà , chớ câu nệ khách sáo. gì cần dùng, cứ bảo gia bộc trong viện.”
Lạc Dao dẫn hai đứa lễ.
Lư Chiếu Lân liền cùng em trai sóng vai nội viện.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-309-lu-chieu-lan.html.]
Lư Chiếu Dung mấy bước lén đầu, chớp mắt lia lịa với Lạc Dao, còn làm động tác tay đầy ám hiệu, mới vội bước theo trưởng.
Lạc Dao bật , khẽ gật đầu tỏ ý hiểu.
Vị Lư giám thừa ở Khổ Thủy Bảo vốn điềm đạm chững chạc, nay về nhà cũng mấy phần hoạt bát thiếu niên.
nhắc nàng đừng nhắc chuyện chữa bệnh.
đó, nàng dắt Đậu nhi và Mạch nhi theo tỳ bộc dẫn đường xuyên hành lang qua sân viện.
dọc đường, nàng vẫn nhịn đầu bóng lưng Lư Chiếu Lân.
hình thanh gầy mà thẳng tắp, bước tà áo khẽ bay, toát lên khí độ thanh hoa thế gia danh môn.
Thế nghĩ đến mấy mảng da thấy ban nãy, trong mắt Lạc Dao khỏi hiện lên chút nghi hoặc.
Lư Chiếu Lân.
Trong lịch sử nàng học, một trong “Sơ Đường tứ kiệt”, tài hoa tuyệt thế. Tuổi trẻ nên câu thơ lưu danh thiên cổ:
“Đắc thành bỉ mục hà từ tử, nguyện tác uyên ương bất tiện tiên.”
Cùng Vương Bột, Dương Quýnh, Lạc Tân Vương hợp xưng “Vương Dương Lư Lạc”, dẫn đầu cải cách thi ca đầu Đường, lấy phong cách hùng tráng cương kiện phá bỏ văn phong ủy mị từ Nam triều, mở đầu khí tượng thịnh Đường.
Lạc Dao tìm hiểu qua lịch sử, kỳ thực liên quan tới y học.
Sử chép phát bệnh từ năm ba mươi bảy tuổi. Ban đầu chỉ tê bì tay chân, co duỗi khớp khó khăn, nào ngờ về thành đại kiếp đời .
Vị tài t.ử từng dùng văn Chương gấm vóc làm say đắm Trường An , từ đó bước lên con đường cầu y dài đằng đẵng và tuyệt vọng.
khắp nơi tìm danh y, thử châm cứu, chích lể, thang d.ư.ợ.c tán, thậm chí uống cả phương t.h.u.ố.c độc trùng, tu luyện tích cốc thuật…
Thế bệnh tình vẫn ngày một trầm trọng.
trong 《Thích Tật Văn》 từng tự thuật:
“Xương cốt trăm đốt, như đang lưỡi d.a.o cứa cắt.”
trong 《Phú Bệnh Lê Thụ》, mượn cây lê khô để ví , thê lương :
Xem thêm: Thời Gian Suy Nghĩ Ly Hôn, Cô Đường Lên Án - Đường Vãn, Hạ Hạo Từ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Chân tay co quắp, thắt lưng bước chân còn theo.”
Cuối cùng bệnh tình phát triển đến mức hai chân co rút, một tay tàn phế, dần dần ngay cả sức thơ văn cũng còn.
Sử sách ghi chép giản lược rằng mắc “phong tật”. trong y học cổ truyền, phạm vi “phong tật” vô cùng rộng, các chứng phong thấp tý, phong tà nhập lạc… đều thuộc phạm trù .
Cũng vì , căn bệnh Lư Chiếu Lân trong nghiên cứu Đông y hậu thế nhiều đem thảo luận. ít học giả kết hợp triệu chứng mà suy đoán, cho rằng thể liên quan đến viêm khớp dạng thấp, Parkinson hoặc bệnh phong (hủi).
Thêm nữa, từng dùng lễ t.ử kết giao với Dược Vương Tôn Tư Mạc. Tôn thần y chỉ kê riêng thang t.h.u.ố.c cho , còn dạy thuật đạo dẫn điều tức, thậm chí đích chỉ nhận d.ư.ợ.c thảo, bào chế d.ư.ợ.c liệu.
sự trị liệu Tôn Tư Mạc, cảm xúc cuồng táo vì bệnh tật hành hạ Lư Chiếu Lân dần định, kịch thống thuyên giảm, lúc cầm bút chỉnh sửa thơ văn.
khi Tôn Tư Mạc rời kinh quy sơn, mất danh y điều trị, Lư Chiếu Lân vì cầu trị tận gốc mà uống đan d.ư.ợ.c trúng độc, gặp tang phụ đau đớn nôn cả thuốc, bệnh tình nữa chuyển .
gắng gượng thêm gần mười năm nữa. Cuối cùng, trong tuyệt vọng, từ biệt quyến gieo xuống sông Dĩnh tự vẫn.
Trùng hợp , năm tự tận, Tôn Tư Mạc cũng qua đời.
====================
Chưa có bình luận nào cho chương này.