Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường

Chương 310: Vỏ củ cải và chậu nước gừng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cả đời Lư Chiếu Lân dùng ít thơ văn ghi quá trình bệnh tình phát triển và biến đổi. Tư liệu nghiên cứu phong phú, thêm phương t.h.u.ố.c Tôn Tư Mạc dùng điều trị cho còn lưu truyền.

, tuy khuất nghìn năm, kỳ thực “bệnh hữu quen thuộc” học Đông y hậu thế.

Giáo d.ụ.c Đông y coi trọng kinh điển, theo danh sư, làm lâm sàng. ít sinh viên Đông y hiện đại, khi học các bệnh phong tật khó chữa, bệnh án Lư Chiếu Lân đều trường hợp thể bỏ qua.

Thậm chí đề tài luận văn nhiều bạn học Lạc Dao từng :

“Nghiên cứu đối chiếu biện trị phong tật Lư Chiếu Lân theo Đông – Tây y: Từ phong tý thời Đường đến viêm khớp dạng thấp/bệnh phong hiện đại”

“Phân tích d.ư.ợ.c lý hiện đại các phương t.h.u.ố.c Tôn Tư Mạc trị phong tật cho Lư Chiếu Lân”

, Lạc Dao từng theo thầy tới du lịch Vũ Châu thôn Long Môn, bái yết di tích Tôn Tư Mạc, tiện đường cũng viếng mộ Lư Chiếu Lân.

khi còn xin thầy kê cho mấy hộp lôi công đằng tổng glycosid, bạch thược tổng glycosid, rifampicin các loại đem làm lễ cúng.

Vì học giả hậu thế tranh luận ngớt, chẳng rõ rốt cuộc mắc phong thấp, bệnh phong Parkinson, nàng cũng thể kê bệnh, đành chuẩn cả t.h.u.ố.c Đông d.ư.ợ.c lẫn Tây dược.

Coi như Đông – Tây y kết hợp, mong linh hồn nơi suối vàng đừng bệnh tật giày vò nữa.

Dĩ nhiên cúng xong mang lễ vật về, sợ dân làng tưởng đồ cho mà đem về uống bừa.

Khi Lạc Dao nào ngờ ngày gặp thật sống sờ sờ.

Mà nay gặp…

Nàng thật nghiêng về khả năng mắc bệnh phong.

Hiện tại Lư Chiếu Lân mới hơn hai mươi tuổi. Dáng tuy gầy tướng mạo vẫn khỏe mạnh:

mày như núi xa, mũi đầy đặn, môi hồng, răng trắng đều, bước vững vàng, lưng thẳng như trúc.

thế nào cũng một công t.ử phong nhã.

Nếu vô tình thấy hai mảng da thoáng hiện biến mất , Lạc Dao cũng khó tin mang bệnh.

Lư Chiếu Dung nhất quyết kéo nàng tới Trường An, hẳn với tư cách nhà, họ nhận Lư Chiếu Lân những ẩn ưu dấu hiệu tiện .

Chỉ lúc thể vọng văn vấn thiết, Lạc Dao cũng dám tùy tiện kết luận.

Trong các bệnh hậu thế hoài nghi, chỉ bệnh phong thời gian ủ bệnh thể kéo dài vài năm, thậm chí hơn mười năm.

khi cơ thể nhiễm vi khuẩn phong Hansen, do con vốn miễn dịch bẩm sinh nhất định với loại vi khuẩn , nên khi nhiễm sức đề kháng mạnh, hệ miễn dịch thể ức chế sự sinh sôi và lan rộng vi khuẩn, khiến chúng âm thầm tiềm phục lâu dài ở da, đầu m*t thần kinh…

Chỉ xuất hiện những triệu chứng nhẹ, dễ bỏ qua, gây biểu hiện rõ ràng.

Chỉ khi miễn dịch suy giảm, vi khuẩn phong mới phá vỡ hàng rào bảo vệ, xâm nhập da và dây thần kinh ngoại vi, bắt đầu nhân lên ồ ạt, từ đó mới biểu hiện triệu chứng lâm sàng.

trong lâm sàng hậu thế, nhiều bệnh nhân phong mang mầm bệnh nhiều năm, đến khi triệu chứng nặng mới khám, bởi phần lớn họ vốn hề mắc bệnh phong.

nhiễm trong thời kỳ ủ bệnh thậm chí còn khả năng lây truyền, tính ẩn giấu cực mạnh. Trong sinh hoạt thường ngày chỉ đôi khi vài biểu hiện nhỏ như sốt nhẹ, nổi mẩn… nhà cũng chẳng mấy để tâm.

Còn viêm khớp dạng thấp, Parkinson… thì từ sớm triệu chứng đặc trưng, như sưng đau đối xứng, cứng khớp buổi sáng…, dễ nhận hơn nhiều.

suy đoán, Lạc Dao cũng vội kết luận. Vẫn trực tiếp chẩn trị mới thể định đoạt. Nàng tạm gác suy nghĩ, theo chân gia bộc Lư gia đến khách viện an trí.

Khách viện Lư gia dù khách , vẫn luôn tỳ nữ tạp dịch chuyên trách quét dọn. Khi Lạc Dao dẫn Đậu nhi và Mạch nhi ở, sân viện sạch tì vết, đồng hồ nước róc rách, bên lối đá cuội mấy cây mai muộn nở rộ, hương thơm còn vương.

Trong phòng bày biện thanh nhã, chiếu dày trải kín, đặt chân xuống thấy ấm áp. Hành lý đơn giản các nàng cũng sắp xếp chu đáo trong sương phòng.

lẽ vì hầu ở khách viện đa phần tạp dịch địa vị thấp, tiểu tỳ nữ phái đến hỏi nhu cầu bữa tối Lạc Dao chỉ chừng mười hai mười ba tuổi, vóc đủ lớn, mặc chiếc nhu váy màu sẫm cũ.

Nàng nép bên cửa, hai tay buông thõng, giọng nhỏ nhẹ dè dặt, luôn cúi đầu cung kính, chẳng dám Lạc Dao lấy một .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-310-vo-cu-cai-va-chau-nuoc-gung.html.]

Lạc Dao liếc mắt chú ý tới đôi tay lộ ngoài ống tay áo nàng. Hai bàn tay bất an đan , các khớp ngón sưng đỏ, mu bàn tay nứt toác nhiều chỗ vì cước đông.

Tim nàng khẽ động, chỉ nhẹ giọng :

“Phiền ngươi . Chuẩn ít hồ bính và mì thang sợi , cần cầu kỳ.”

Tiểu tỳ nữ đáp “”, khom gối hành lễ, lặng lẽ lui xuống.

khi bưng lên, riêng hồ bính ba loại nhân:

nhân thịt cừu tiêu xị, nhân phô mai táo đỏ, và bánh mè chay.

Mì sợi chan đầy nước sốt, cũng đủ mặn chay. Ngoài còn kèm tám món rau tinh xảo:

cần non trộn dấm, dưa sữa muối tương, tỏi giã nhuyễn, rau chân vịt mè, đậu bắp muối…

Bày kín cả bàn sơn đen.

Lạc Dao thở dài. tiểu tỳ nữ tay đau run nhẹ mà vẫn cố nhịn, mặt vẫn giữ nụ , cẩn thận bày bát đũa cho ba .

“Xin tiểu nương t.ử dùng bữa. Nếu còn dặn dò gì, cứ gọi nô tỳ.”

Bày xong, nàng khom định lui ngoài hành lang chờ.

Lạc Dao khẽ gọi :

“Trong bếp vỏ củ cải trắng thừa ?”

Tiểu tỳ nữ ngẩn :

“Tiểu nương t.ử cần vỏ củ cải?”

Lạc Dao mỉm :

“Nếu , phiền ngươi lấy một ít, bảo nhà bếp luộc mềm bằng nước sạch. chuẩn một chậu nước gừng ấm, cùng mang tới.”

Tiểu tỳ nữ mơ màng đáp . Yêu cầu quý nhân tuy lạ, nàng cũng dám hỏi nhiều, vội vàng lui .

Chẳng bao lâu bưng tới một chậu đồng bốc nghi ngút cùng một đĩa sứ trắng.

“Thưa tiểu nương tử, nô tỳ mang tới .”

Trong chậu nước gừng cay ấm, trong đĩa vỏ củ cải chần nước. Đám đầu bếp hẳn cũng mơ hồ tưởng nàng thích ăn vỏ củ cải, nên cắt sợi đều tăm tắp, trắng muốt như tuyết.

Lạc Dao bảo đặt chậu lên giá thấp bên cạnh, dịu giọng :

“Cái cho ngươi. Lát nữa mang về phòng, ngâm đôi tay thương nước gừng chừng nửa khắc. Ngâm xong dùng vải gai cũ sạch lau khô, đắp vỏ củ cải lên. mùa đông đầu xuân tái phát cước đông, cứ làm như . Mỗi ngày hai , vài hôm sẽ đỡ.”

Tiểu tỳ nữ sững sờ.

Nàng cúi tay , Lạc Dao. Môi run run, kinh ngạc đến mức nên lời.

“Mang xuống nghỉ . Ở đây cũng cần hầu hạ suốt. Cứ về phòng sưởi ấm, ngâm tay cho kỹ.”

Lạc Dao xua tay, thêm:

, nếu tỷ nào tay cũng thương, thể cùng thử.”

Tiểu tỳ nữ đờ hồi lâu mới hồn. Nàng run tay bưng chậu nước gừng còn nóng cùng đĩa vỏ củ cải, khi còn cúi sâu :

“Nô tỳ… đa tạ tiểu nương t.ử ban ân.”

====================


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...