Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 105: Tốt nhất là không nên hỏi, vì câu trả lời sẽ là xem tâm trạng đấy.
Việc thêm Phó Duệ Bạch và hộ khẩu cũng thuận lợi, trước tiên Phó Bạc Quân cho chuẩn bị đầy đủ các tài liệu.
Phó Bạc Quân cầm sổ hộ khẩu trong tay, chậm rãi mở miệng: “Lần sau.”
“Hả?”
Hứa Trầm Đình nghe th tiếng thì quay đầu Phó Bạc Quân, kh hiểu rốt cuộc nói lần sau là ý gì.
“Lần sau sẽ là khi mà tên của em xuất hiện ở chỗ này.”
Phó Bạc Quân mở sổ hộ khẩu ra, dùng ngón tay gõ nhẹ lên phía trên nói với Hứa Trầm Đình: “Nhóc con à, em sắp đủ tuổi theo pháp luật quy định .”
“Ừm.”
Hứa Trầm Đình mỉm cười gật đầu, kh chỉ Phó Bạc Quân đang chờ mà cũng mong đợi.
Muốn cùng tên trên sổ hộ khẩu với Phó Bạc Quân, muốn mối quan hệ giữa và càng thêm đúng lý hợp tình.
Kh lời nói nào âu yếm hơn câu sẽ chờ đến khi em đủ tuổi hợp pháp để kết hôn.
Sau khi xử lý vấn đề hộ khẩu cho Phó Duệ Bạch xong, Hứa Trầm Đình và Phó Bạc Quân liền dẫn Phó Duệ Bạch mua quần áo.
Chủ yếu vẫn là Hứa Trầm Đình lựa chọn cho bé.
Phó Bạc Quân thì ngồi chống cằm ở trên sô pha trong cửa hàng, ánh mắt dõi theo Hứa Trầm Đình.
Mỗi khi Hứa Trầm Đình quay đầu lại hỏi rằng ‘Thằng bé mặc cái này đẹp kh’ thì Phó Bạc Quân đều sẽ gật đầu chắc nịch.
“ thật sự nghiêm túc kh vậy?”
Ngay từ đầu Hứa Trầm Đình còn tin, nhưng mà sau đó, chỉ cần vừa quay đầu lại thì Phó Bạc Quân đã gật đầu, khiến cho cảm th hình như chút qua loa l lệ.
“.”
Phó Bạc Quân vẫn tự tin gật đầu, biểu tình kh chút chột dạ nào: “ vẫn luôn nghiêm túc em, chưa từng giây phút mất tập trung nào cả.”
Hứa Trầm Đình thật sự là vừa tức giận lại vừa rung động, Phó Bạc Quân quả thật lợi hại, nếu cứ khiêu khích như vậy thì thể kiềm chế được chứ?
“ lại quyến rũ ta như vậy hả?”
Hứa Trầm Đình về phía Phó Bạc Quân, đôi mắt sáng rực như trời, trong ánh mắt tràn đầy sự yêu thích, giọng nói vừa mềm mại vừa ngọt ngào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hứa Trầm Đình bĩu môi, hơi thất vọng: “Thật muốn hôn một cái, nhưng mà chỗ này đ quá.”
Phó Bạc Quân:!!
Rốt cuộc là ai quyến rũ khác hơn vậy?
Tư thế bĩu môi đòi hôn như thế này quả thật là chí mạng mà.
Nhóc con vô tư còn kh biết rằng câu nói vừa của sức dụ dỗ đến mức nào, khiến vô cùng khao khát thể mạnh mẽ kéo lại hôn thật sâu.
Nhưng mà, kh được!
Lần trước ở nhà, chỉ mới bị chú Lâm và Phó Duệ Bạch th mà nhóc con của đã th xấu hổ đến mức nổi giận với .
Nếu mà thật sự làm ra trò gì ở giữa khu trung tâm thương mại thì chắc c vị tiểu tổ t này sẽ phát ên mất.
“Về nhà sẽ cho em hôn đủ.” Phó Bạc Quân phóng khoáng nói.
“Dạ.”
Lúc này Hứa Trầm Đình kh cảm th gì xấu hổ cả, cũng thoải mái phóng khoáng gật đầu, hơn nữa tâm trạng còn tốt, hoàn toàn quên lúc trước kêu gào bảo Phó Bạc Quân hãy cấm dục là ai.
Phó Bạc Quân tốt nhất là kh nên hỏi, vì câu trả lời sẽ là xem tâm trạng đ.
Trên đường trở về nhà, Phó Duệ Bạch đã nghiêng đầu ngủ say trên chiếc ghế dựa an toàn dành cho trẻ em.
Hôm nay Hứa Trầm Đình đã mua cho bé nhiều quần áo, th nhóc mặc cái gì cũng cảm th đáng yêu nên cứ thử thử thử, mua mua mua, khiến bé mệt muốn c.h.ế.t .
Nhưng mà cũng cần mua nhiều một chút bởi vì lúc Phó Bạc Quân đón đứa nhỏ về đây cũng kh mang theo bất kỳ cái gì cả.
Nghĩ lại thái độ của mẹ ruột đối với nhóc độc đoán như thế thì chắc hẳn là nó cũng kh quần áo tử tế gì đâu!
Đúng là một nhóc vô cùng đáng thương.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
“Ông chủ Phó này, nói xem, sau này nó sẽ gọi chúng ta như thế nào đây?”
Hứa Trầm Đình bé lại về phía Phó Bạc Quân, bắt đầu suy nghĩ về vấn đề này: “Nó thể gọi là cha thế thì gọi em là gì đây?”
Phó Bạc Quân cũng đang suy ngẫm.
Nhưng mà Hứa Trầm Đình đưa ra một đáp án khiến Phó Bạc Quân kh khỏi cau mày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.