Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 106: Đã nói tên con trai nào cũng đều muốn làm cha của người khác mà?
“Để nó gọi em là nội !”
Hứa Trầm Đình nói với giọng ệu chân thành, khiến cho khác cảm th cũng kh đang nói đùa.
Phó Bạc Quân:???
Là đã nghe lầm ?
Cái vai vế kiểu gì lại tính đến tận nơi này thế!
“ kh muốn nghe em gọi là cha, nhưng em lại muốn nghe gọi em là cha nha! Hắc hắc.”
Hứa Trầm Đình còn đúng lý hợp tình nói theo, cười đến vô cùng vui vẻ, càng thêm hùng hồn phân tích: “Em đã cho cơ hội, nhưng mà kh muốn. Vì c bằng, cũng cho em một cơ hội chứ, em cũng muốn!”
“Em th em còn lễ phép ?” Phó Bạc Quân bất đắc dĩ hỏi một câu.
“Vừa em nói như vậy kh quá lễ phép kh?”
Sau khi nghe Phó Bạc Quân nói như vậy, Hứa Trầm Đình cũng bắt đầu nghĩ lại cách dùng từ của vừa , đúng là chỗ nào chưa thỏa đáng hay kh, gật gật đầu.
“Em đã biết .”
Phó Bạc Quân nhíu mày, biết , biết gì? cảm th đến chính còn kh biết vậy?
“Nghe em lặp lại lần nữa, kh muốn em gọi là cha, nếu như thể mà nói, hy vọng thể giúp em hoàn thành tâm nguyện này, thật lòng cảm ơn .”
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Giọng ệu cùng với biểu cảm của Hứa Trầm Đình càng thêm chân thành kính trọng, sau khi nói xong cũng kh quên hỏi thăm cảm nhận của Phó Bạc Quân:
“ cảm th nói như vậy đã lễ phép hơn chút nào chưa?”
Phó Bạc Quân tỏ vẻ cũng kh còn gì để nói.
kh nói lời nào, cũng kh nghĩa là Hứa Trầm Đình sẽ cảm th buồn tẻ và xấu hổ, ở phương diện nào đó, Hứa Trầm Đình vẫn là lạc quan.
Ví dụ như tự hỏi tự trả lời làm nào đó giận thêm, ở mặt này đúng là năng khiếu.
“A, học xong học xong.” Thái độ khiêm tốn kia của Hứa Trầm Đình, đúng là khiến cho ta nói kh nên một lời.
Hứa Trầm Đình cười híp mắt, cánh môi cong lên, thưởng thức dáng vẻ Phó Bạc Quân bị nghẹn họng im lặng kh còn lời nào để nói.
Hứa Trầm Đình thuộc vào loại thoạt thì tưởng vô hại, nhưng thật ra lại là loại xấu xa đầy phúc hắc*.
(*Phúc hắc: chỉ con nham hiểm, bên ngoài tỏ vẻ lương thiện nhưng bên trong luôn âm mưu chuyện gì đó.)
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Bạc Quân đưa tay xoa đầu Hứa Trầm Đình, ý tứ hàm súc hỏi ngược lại một câu:
“Muốn nghe gọi em là cha?”
“ thể chứ?”
Hứa Trầm Đình chút bất ngờ, kh nghĩ đến Phó Bạc Quân vậy mà lại tiếp lời lúc đầu của , kh lẽ, lúc còn sống, còn cơ hội được nghe Phó Bạc Quân gọi là cha ?
“ thể.”
Phó Bạc Quân nhẹ câu môi mỏng, đồng ý vô cùng dứt khoát.
Hứa Trầm Đình dựng lỗ tai lên thật chờ mong, Phó Bạc Quân lại nhắm mắt chợp mắt một lúc, giống như vừa đồng ý gọi là cha kh cùng một .
Phó Bạc Quân kh phối hợp, Hứa Trầm Đình hậm hực cũng kh làm khó : “Vậy về sau Tiểu Bạch gọi là cha, gọi em là cha nhỏ , cũng tốt.”
“Kh nghĩ tới em còn trẻ như vậy mà lại một đứa con trai lớn như thế.”
Hứa Trầm Đình ánh mắt thản nhiên, kh khỏi cảm thán một câu, trùng sinh về một khoảng thời gian, tất cả đều giống như kh chân thực, nhưng tất cả lại tốt đẹp đến như vậy.
Tất cả đều phát triển theo hướng tốt, sinh hoạt cũng kh bết bát như trong tưởng tượng vậy.
Hứa Trầm Đình chăm chú sườn mặt vô cùng tuấn mỹ của Phó Bạc Quân, khóe miệng kh thể che giấu được ý cười viên mãn.
lẽ, là bởi vì gặp đúng , mới khiến cho mọi chuyện đều trở nên tốt đẹp như vậy.
Phó Bạc Quân đột nhiên mở to mắt, nhíu mày kh vừa lòng:
“Em còn một chồng lớn như thế, kh th em xúc động chút nào vậy?”
“Trời ạ, dấm này cũng ăn ư, là thùng dấm to bao nhiêu vậy chứ?”
Hứa Trầm Đình cười khẽ một tiếng, Phó Bạc Quân ăn dấm thật là thẳng t đáng yêu.
Buổi tối, sau khi trở về phòng, Hứa Trầm Đình mới biết được Phó Bạc Quân ở trên xe vì lại đáp ứng gọi là cha một cách dứt khoát như thế.
Phó Bạc Quân gọi là cha cả đêm.
Hứa Trầm Đình chưa từng nghĩ sẽ kh muốn nghe đến chữ này như vậy.
Đã nói là con trai nào cũng đều muốn làm cha cơ mà? Tại rơi trên Phó Bạc Quân lại kh giống chứ?
Ngày hôm sau.
Hứa Trầm Đình vẫn kh muốn nhúc nhích một chút nào, nằm lì ở trên giường, trong đầu cũng chỉ một suy nghĩ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.