Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 124: Em có gì đó không đúng lắm
Hứa Trầm Đình kh hề trả lời.
Kh biết là do âm th nước chảy quá lớn cho nên kh nghe được tiếng của Phó Bạc Quân hay kh.
Phó Bạc Quân gõ thêm hai cái lên cửa, gọi: Hứa Trầm Đình.
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy từ từ dừng lại, giọng của Hứa Trầm Đình vang lên: “Cái gì vậy?”
Giọng nghe vẻ hơi bối rối, hình như bây giờ mới nghe được lời nói của Phó Bạc Quân.
Phó Bạc Quân vừa định lên tiếng hỏi lại thì giọng của Hứa Trầm Đình lại một lần nữa vang lên từ trong phòng tắm.
“Em kh hết, chỉ là em đánh bọn họ xong liền cảm th tay giống như bị bẩn, cả kh thoải mái nên muốn tắm rửa sạch sẽ chút mà thôi.”
Được .
Nghe vẻ như là chuyện gì đó kh đúng.
Phó Bạc Quân cảm th hơi kh yên tâm, ngồi ở bên mép giường, chăm chú cửa phòng tắm như đang suy nghĩ ều gì đó.
Cho nên lúc nãy Hứa Trầm Đình chắc là cố ý giả bộ kh nghe th lời nói của .
bạn nhỏ này hình như đang kh vui.
Hơn nữa, nếu cảm th kh nhầm thì bạn nhỏ này kh vui là vì đang giận .
đã làm sai chuyện gì nhỉ?
Phó Bạc Quân bắt đầu ngồi suy nghĩ lại xem, chẳng lẽ là chuyện vừa ở trên xe ?
Ồ...
Phó Bạc Quân cầm l ện thoại gọi cho Tần Quân Trạch.
“Tổng giám đốc Phó, năm mới vui vẻ.” Tần Quân Trạch vui vẻ chúc mừng Phó Bạc Quân.
Phó Bạc Quân: “...”
“Đừng ở chỗ này tỏ ra vẻ thân thiết với như vậy.” Vẻ mặt của Phó Bạc Quân vô cùng lạnh lùng.
Tần Quân Trạch: ???
Đây mà là tiếng ? đang nói cái gì vậy?
Em gái họ của là vợ của ta, hiện tại con trai cũng là nhờ ta chăm sóc hộ hai , vậy mà Phó Bạc Quân lại nói ta tỏ vẻ thân thiết, vậy mà cũng nói được?
Phó Bạc Quân: “ chuyện này cần nhờ giúp một chút.”
“Chậc chậc chậc, đây mới chính là bộ mặt thật của chủ nghĩa tư bản này! Ngay cả những ngày tết nhất mà vẫn kh quên bóc lột sức lao động của khác.”
Tần Quân Trạch nói đùa một câu, ta cũng thừa biết là nếu kh chuyện gì thì tổng giám đốc chắc c sẽ kh tìm ta làm gì.
Đây đều là kinh nghiệm rút ra từ xương m.á.u đó!
“Hôm nay Phó Vân Quốc đã đến gặp được Hứa Trầm Đình.” Phó Bạc Quân kh để ý đến lời chế giễu của Tần Quân Trạch mà chỉ nói ngắn gọn.
“Sẽ kh chuyện gì chứ!”
Tần Quân Trạch nghe th vậy thì giọng cũng nghiêm túc theo: “ lo lắng bọn họ thể sẽ xuống tay đối với chủ ?”
“Kh là thể, mà là nhất định sẽ xuống tay.”
Phó Bạc Quân hiểu rõ về những loại đó trong nhà họ Phó, nhất là Phó Vân Quốc, mặc dù ta đã lớn tuổi, nhưng kh khác gì một lão cáo già lâu năm cả.
Đừng tưởng rằng ta nói chuyện lúc nào cũng tươi cười như vậy, nhưng mà trong lòng đã sớm tính toán làm để thể ăn thịt khác đến xương cốt cũng kh còn sót lại dấu vết gì hết.
“Chỉ cần là những liên quan đến thôi thì chỉ hoặc là ngoan ngoãn bị bọn họ mua chuộc, hoặc là những bối cảnh hùng hậu khiến bọn họ kh thể động đến được, còn lại bọn họ sẽ kh bu tha cho bất kỳ ai cả.”
Phó Bạc Quân lạnh nhạt nói, biết hết tất cả những hành động mà bọn họ đã làm trong những năm qua.
Cho nên sẽ kh để cho bọn họ cơ hội làm như vậy với Trầm Đình đâu.
“Những đó đúng là bệnh mà, muốn dùng bên cạnh để kiềm chế lại, bây giờ vất vả lắm mới tìm ra được chiếc xương sườn mềm* của nên chắc c là bọn họ sẽ kh bỏ qua dễ dàng đâu.”
(*Xương sườn mềm: ý chỉ ểm yếu của một .)
Tần Quân Trạch kh nhịn được mà mắng chửi một lúc, ban đầu ta và Phó Nhược Tịch cũng chịu kh ít đau khổ từ đám nhà họ Phó, nghĩ lại thôi mà cũng th tức đến đau đầu:
“Làm mà lại gặp nhau vậy?”
“Th m rác rưởi nhà họ Phó đạp cửa nhà nên bạn nhỏ mới nổi giận x ra thu thập m cái đống rác rưởi kia.”
Phó Bạc Quân nhớ lại cái dáng vẻ vừa của Hứa Trầm Đình, đúng là đáng yêu, bất giác nhớ lại làm tâm trạng cũng vui hơn kh ít, Phó Bạc Quân khẽ cười nhẹ.
“ chủ mạnh mẽ như vậy !”
Nghe Phó Bạc Quân nói như vậy thì Tần Quân Trạch cũng thể tưởng tượng ra được cái hình ảnh đó.
“Vậy ý của thì bây giờ nên xử lý thế nào?”
Tần Quân Trạch thử thăm dò ý kiến của Phó Bạc Quân: “Kh để cho bọn họ ều tra ra ?”
“Cứ để cho bọn họ ều tra, nhưng mà kết quả bọn họ ều tra được là cái gì thì sẽ do quyết định.”
Đôi mắt của Phó Bạc Quân bỗng trở nên xa xăm, nở một nụ cười lạnh.
“ biết , sẽ lập tức cho làm ngay.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tần Quân Trạch vừa nghe vậy đã lập tức hiểu được Phó Bạc Quân muốn làm gì, ta nói xong định cúp ện thoại thì bỗng nhiên nghe được...
“Năm mới vui vẻ.”
Phó Bạc Quân nói xong thì lập tức tắt ện thoại.
Tần Quân Trạch vẫn cầm ện thoại cười một cách ngây ngô, đúng là tính tình của nhà họ Phó kh ai thể hiểu được.
Cửa phòng tắm bị mở ra.
Phó Bạc Quân đứng lên, đến thì th Hứa Trầm Đình đã thay một bộ quần áo ngủ bằng lụa màu trắng, phía đuôi mắt bị hơi nước nóng làm cho hơi ửng đỏ, đôi mắt vẫn còn lấp lánh ướt át.
Em...
Phó Bạc Quân vừa định mở miệng nói chuyện cùng với Hứa Trầm Đình thì đã bị Hứa Trầm Đình giành nói trước: “Đi tắm nh , em sẽ l quần áo cho .”
Vừa nói thì Hứa Trầm Đình vừa đẩy Phó Bạc Quân đến cạnh cửa phòng tắm, hoàn toàn kh cho Phó Bạc Quân một cơ hội nào để nói cả.
Phó Bạc Quân một lần nữa càng khẳng định đúng là bạn nhỏ của đang tức giận thật .
Phó Bạc Quân cũng kh định chọc cho Hứa Trầm Đình giận hơn nữa, cho nên ngoan ngoãn nghe lời Hứa Trầm Đình tắm.
Nhưng mà cho đến khi Phó Bạc Quân tắm xong thì vẫn kh th bạn nhỏ của đưa quần áo vào cho thay.
Đây là đang muốn cho biết là bạn nhỏ của đang kh hài lòng ?
Phó Bạc Quân bất đắc dĩ vừa cười vừa lắc đầu, kh còn cách nào khác đành quấn một chiếc khăn tắm ngang h cứ thế ra khỏi nhà tắm.
Vừa ra đến cửa đã th Hứa Trầm Đình đang vừa nửa ngồi nửa quỳ ở trên giường, chăm chú .
Cảnh tượng như vậy khiến chút hoảng hốt, giống như là trở lại khoảng thời gian của m tháng trước vậy, trở lại lần đầu tiên của và bạn nhỏ này.
“Thế nào? chọc đến chỗ nào làm cho em kh hài lòng ? Đến cả quần áo ngủ cũng kh thèm đưa cho ?”
Phó Bạc Quân đứng ở trước mặt Hứa Trầm Đình, cúi đầu , giơ tay lên đặt trên đầu của Hứa Trầm Đình, bất đắc dĩ hỏi.
Hứa Trầm Đình nắm l tay của Phó Bạc Quân kéo xuống khỏi đầu, nhỏ giọng nói: “Dù thì mặc xong cũng cởi mà, nếu như vậy thì thà từ đầu kh mặc còn hơn.”
Phó Bạc Quân: ???
Tiểu yêu tinh nhỏ này biết bản thân đang nói cái gì kh vậy?
“Tối nay hình như em gì đó lạ lắm.” Phó Bạc Quân khẳng định nói.
“ mới lạ , cả nhà mới lạ!” Tâm trạng của Hứa Trầm Đình đang kh vui nên nh chóng phản bác lại lời nói của Phó Bạc Quân.
Cũng được.
Phó Bạc Quân kh hề chối: “Vậy là em thừa nhận là tâm trạng em kh được tốt hả.”
“Bởi vì cả nhà cũng chỉ em thôi.”
“Em khó chịu với vì cái gì chứ?” Phó Bạc Quân chủ động mở miệng hỏi.
Hứa Trầm Đình ngước mắt lên Phó Bạc Quân một cái, khóe miệng hơi vểnh lên, nói: “Em kh nói ra thì kh biết ?”
“Em kh nói thì làm mà biết được chứ?” Phó Bạc Quân cảm th là kỳ lạ.
Hai như kiểu đang chơi trò đoán ý đối phương vậy, nói nửa ngày trời cũng kh thể biết được cuối cùng là đang nói về cái gì.
“...” Hứa Trầm Đình tức giận đến kh nói lên lời, cuối cùng chỉ lạnh lùng nói một câu: “ để cho em chờ.”
Phó Bạc Quân vô cùng oan ức, nói gì sai đâu?
Thái độ của vừa nãy vẫn chưa đủ thành khẩn ?
Nhưng mà tại bạn nhỏ của lại vẻ như càng tức giận hơn vậy.
Ánh mắt của Phó Bạc Quân chăm chú vào trên Hứa Trầm Đình, dáng vẻ tức giận đến mức thở phì phò, chẳng lẽ còn muốn động tay động chân với thật ?
Làm thế nào để thể nhắc nhở khéo léo với bạn nhỏ nhà là bạo lực gia đình là vi phạm pháp luật đây nhỉ?
“Trước tiên em cứ bình tĩnh đã, chúng ta cứ nói chuyện trước cũng được mà.” Phó Bạc Quân an ủi tâm trạng của Hứa Trầm Đình, nhưng mà hình như là kh tác dụng thì .
“Hừ.”
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Hứa Trầm Đình cảm th kh vui nên khé hừ một tiếng, còn trợn mắt lên Phó Bạc Quân một cái nữa.
Bỗng nhiên Hứa Trầm Đình lại nhào về phía Phó Bạc Quân.
Phó Bạc Quân vội vàng đưa tay ra đỡ l Hứa Trầm Đình, sợ nhào mạnh quá lại kh cẩn thận mà ngã ra đất mất.
Hai tay của Hứa Trầm Đình ôm l cổ của Phó Bạc Quân, hai chân thì kẹp h của , Hứa Trầm Đình nhẹ nhàng thổi nhẹ vào tai của Phó Bạc Quân: “Phùuuu ~”
“Biết cái này là cái gì kh?” Hứa Trầm Đình kiêu ngạo hỏi nhỏ bên tai của Phó Bạc Quân.
“Cái gì?” Phó Bạc Quân thật sự kh hiểu.
“Đây chính là tiếng thét giận dữ của con rồng, phùuu ~” Hứa Trầm Đình nói bên tai của Phó Bạc Quân, lại thổi thêm một lần nữa.
Hứa Trầm Đình đắc ý hỏi: “Sợ chưa!”
“Ừ, sợ, sắp dọa c.h.ế.t .” Phó Bạc Quân cố gắng nhịn cười, kh chút do dự nào nói luôn rằng sợ.
Hứa Trầm Đình nghe vậy thì vô cùng hài lòng hôn Phó Bạc Quân một cái.
“Kh là đang tức giận ? Hôn làm gì?”
Phó Bạc Quân cưng chiều Hứa Trầm Đình, bạn nhỏ này của tức giận đến nh nhưng mà hết giận cũng nh kh kém: “Em kh tức giận nữa ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.