Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 125: Ánh trăng sáng của người yêu chính là tôi
“Tức giận! Vô cùng tức giận! Tức đến chết!” Phó Bạc Quân vừa nói chưa dứt lời thì Hứa Trầm Đình đã lập tức thay đổi sắc mặt, vừa thở phì phò vừa nói.
Phó Bạc Quân tỏ vẻ kh hiểu lắm.
Hứa Trầm Đình lại càng sát lại gần Phó Bạc Quân hơn, cong môi và cười một cách r mãnh: “ trưởng thành cách tức giận của trưởng thành, vậy thì tình nhân nhỏ cũng cách tức giận của tình nhân nhỏ.”
Phó Bạc Quân cười nhẹ Hứa Trầm Đình: “Vậy thì cách tức giận của tình nhân nhỏ là gì...”
Hứa Trầm Đình kh nói gì cả, chỉ dùng hành động rướn lên hôn l Phó Bạc Quân.
Phó Bạc Quân đáp lại nụ hôn của Hứa Trầm Đình, nhẹ nhàng đem Hứa Trầm Đình từ từ thả lên trên giường, sau đó l đè lên.
...
“Aiz.”
Hứa Trầm Đình ôm chặt l chăn, lăn qua lăn lại nhưng kh thể nào ngủ được, hai mắt mở thật to lên trên trần nhà, kh nhịn được mà thở dài.
“ chuyện gì kh thoải mái ?” Phó Bạc Quân nghe th tiếng trở của Hứa Trầm Đình thì xoay lại ôm .
“Kh chuyện gì kh thoải mái cả, chính làm em kh thoải mái.”
Hứa Trầm Đình kh thèm Phó Bạc Quân, buồn bã bày tỏ sự kh hài lòng của .
“ làm cho em khó chịu ?”
Phó Bạc Quân nắm l hai tay của Hứa Trầm Đình đưa lên trên đầu , sau đó vào gò má của Hứa Trầm Đình hỏi: “Tại lại là làm cho em kh thoải mái vậy? Náo loạn một đêm nên kh thoải mái à.”
Hứa Trầm Đình kh muốn trả lời vấn đề của Phó Bạc Quân, nhưng mà kh nhịn được lại thở dài thở ngắn.
“Bởi vì những lời nói với em lúc ở trên xe ?” Phó Bạc Quân nói đúng chỗ trọng ểm.
Hứa Trầm Đình lúc này mới chịu về phía Phó Bạc Quân, thì ra biết hết.
Vì vậy, trong lòng Hứa Trầm Đình lại càng cảm th khó chịu hơn: “ biết còn hỏi em nữa, hừ.”
“ là đang đợi em chủ động mở miệng hỏi trước mà.”
Phó Bạc Quân lúc đầu là muốn nói chuyện cho thật rõ ràng với Hứa Trầm Đình trước, nhưng chưa kịp nói thì đã bị tiểu yêu tinh nhỏ này dụ dỗ mất , từ định trao đổi nhẹ nhàng lại biến thành một kiểu trao đổi 'sâu' hơn.
“Hôm nay thể biết được em đang tức giận chuyện gì, nhưng lỡ như hôm sau kh thể nào biết được em đang tức giận chuyện gì thì , em lại kh hề nói cho biết, muốn dỗ em cũng kh biết dỗ như thế nào cả, như thế em cũng chỉ thể tự tức giận một mà thôi, lại càng khó chịu hơn.”
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Phó Bạc Quân cảm th một số việc nên nói thẳng ra thì hơn, cứ giấu mãi ở trong lòng lại kh được câu trả lời, tự suy nghĩ lại càng khó chịu hơn nữa.
Phó Bạc Quân sờ nhẹ lên mái tóc của Hứa Trầm Đình, dịu dàng nói: “Cho dù em làm loạn với thì cũng tốt hơn là em cứ giữ mọi chuyện ở trong lòng như vậy.”
Hứa Trầm Đình quay đầu về phía Phó Bạc Quân với ánh mắt nặng nề, trong đầu đang nhiều suy nghĩ.
Phó Bạc Quân cũng kh hề thúc giục Hứa Trầm Đình gì cả, im lặng chờ cho Hứa Trầm Đình suy nghĩ xong.
Ngay cả những đôi tình nhân hạnh phúc nhất cũng kh tránh khỏi sẽ những lúc tức giận và cãi vã, hơn nữa chắc c là cũng kh thể chỉ một lần.
Cãi vã kh là vấn đề, vấn đề ở đây chính là xử lý mọi chuyện như thế nào mới hợp lý.
Kh xử lý tốt thì đến cả yêu cũng sẽ kh còn nữa.
Chuyện này quan trọng.
“Từ trước đến giờ thật ra thì em vẫn muốn hỏi câu này, tại lại đối xử tốt với em như vậy?”
Trong lòng Hứa Trầm Đình vẫn luôn thắc mắc, từ kiếp trước đến tận bây giờ, vẫn kh thể nào giải đáp được chuyện khó hiểu này.
“Là bởi vì em cùng với ánh trăng sáng* trong lòng giống nhau ? Cho nên mới xem em chính là thế thân kh?”
(*Ánh trăng sáng: gốc là bạch nguyệt quang. Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn một yêu thương, ái mộ nhưng lại kh ở bên cạnh, kh thuộc về .)
Hứa Trầm Đình kh chờ cho Phó Bạc Quân trả lời, liền tự đưa ra giải đáp cho câu hỏi của chính luôn: “Vốn dĩ là em sẽ kh nghĩ đến đâu, nhưng hôm nay nghe nói như vậy thì cuối cùng em cũng đã thể hiểu ra một số chuyện .”
“ còn nói là chờ cho ta nhớ đến ? ta nhớ đến thì sẽ đem em một phát đá văng ra xa luôn đúng kh? Sau đó sẽ cũng ta ngọt ngào thân mật ở chung một chỗ với nhau?”
Hứa Trầm Đình càng nói càng cảm th khó chịu, càng nói lại càng tủi thân, giống như kiểu cuối cùng cũng phát hiện ra toàn bộ sự thật vậy.
Mà sự thật tàn khốc như vậy, Hứa Trầm Đình kh muốn chấp nhận, cũng kh thể chấp nhận được.
“Haiz.”
Phó Bạc Quân nghe xong chỉ biết bất đắc dĩ thở dài một cái: “ lúc thật sự muốn mở cái đầu của em ra để xem rốt cuộc thì em đang suy nghĩ những cái gì trong đó.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ hãy nói cho em biết , dù thì em cũng kh là kh biết nói lý lẽ, nếu như muốn là ánh trăng sáng trong lòng thì ngay lập tức em thể trả lại vị trí này cho đó.”
Mặc dù hiện tại trong lòng Hứa Trầm Đình đang cảm th vô cùng đau xót nhưng bên ngoài lại cứng miệng nói như tất cả kh hề quan trọng vậy.
“Em nhường vị trí này cho ai chứ?” Đôi mắt của Phó Bạc Quân hơi nheo lại, trong giọng nói lộ ra chút nguy hiểm.
“Ánh trăng sáng trong lòng đó!”
Khi mà Hứa Trầm Đình nhắc đến m chữ ánh trăng sáng thì nhấn mạnh rõ, thậm chí giống như là đang nghiến răng nghiến lợi nói vậy.
“Chính em nhường vị trí cho em ?”
Phó Bạc Quân thắc mắc hỏi, cảm th vô cùng buồn cười, sau đó nói với Hứa Trầm Đình: “ đã nói là em thể náo loạn với , nhưng mà kh là náo loạn đến chuyện như vậy chứ.”
“ nói vậy là ý gì? Ánh trăng sáng trong lòng sẽ kh là em chứ!”
Hứa Trầm Đình cau mày lại, mặt đầy mơ màng kh hiểu gì cả nên hỏi lại.
“Ừ.” Phó Bạc Quân đáp lại một tiếng.
Chân mày của Hứa Trầm Đình lại càng nhíu chặt hơn, giống như kiểu đang hoài nghi cuộc sống này vậy.
“Ừ là ? ừ vậy là ý gì?” Hứa Trầm Đình vẫn đang tự hỏi liệu là Phó Bạc Quân đang xem bộ phim “Ánh trăng sáng của yêu chính là ” hay là “Tội ghen tị với chính ” hay kh.
“ đang lừa em đúng kh? chỉ là vì muốn dỗ em cho nên mới nói như vậy thôi đúng kh?”
Hứa Trầm Đình cảm th là Phó Bạc Quân kh hề nói thật, nhưng mà tất cả những gì cần nói đều đã nói , nếu lúc này kh nói cho xong thì cũng kh ý nghĩa gì cả.
Cho nên Hứa Trầm Đình lại càng trở nên hoang mang hơn.
“Kh hề.” Phó Bạc Quân phủ nhận.
“Nhưng mà, trong trí nhớ của em lại kh hề chuyện này mà! Ở phiên đấu giá lần trước cũng kh hề xuất hiện mà!”
Hứa Trầm Đình đã nghiêm túc nhớ lại mọi chuyện, kết quả đúng thật là trước đó kh hề sự xuất hiện của Phó Bạc Quân.
Cho nên chuyện này là từ kiếp trước của .
Chẳng lẽ bị mất trí nhớ ?
Hứa Trầm Đình nghĩ đến một khả năng khó tin đó, nhưng đến chính cũng cảm th chuyện này là vô cùng m.á.u chó, kh thể nào như vậy được.
Nhưng mà, lại th Phó Bạc Quân nghiêm túc gật đầu nói với : “Ừ.”
Hứa Trầm Đình: ???
Làm mà Hứa Trầm Đình lại kh hề biết tình hình của chính bản thân được chứ?
“ gặp được em từ lúc nào?”
Hứa Trầm Đình cảm th là muốn nghe thử một số chi tiết xem là từ những chi tiết đó thể l lại được trí nhớ của hay kh.
“Khi khoảng mười bốn tuổi.” Phó Bạc Quân nhẹ nhàng trả lời, cũng hy vọng là bạn nhỏ của sẽ nhớ ra .
“Khi mười bốn tuổi, nghĩa là lúc đó em chỉ mới bảy tuổi...” Hứa Trầm Đình bắt đầu tính toán lại chênh lệch tuổi tác của cả hai, sau đó từ từ nhớ lại, nhưng mà đáng tiếc là kh thể nhớ ra được chi tiết nào cả, thậm chí một chút chi tiết nhỏ nhặt cũng kh thể nhớ ra.
Ơ kìa, tại Hứa Trầm Đình lại kh thể nào nhớ lại những chuyện lúc trước chứ. Chẳng lẽ bị mất trí nhớ thật ?
Hứa Trầm Đình bĩu môi tiếp tục cố gắng nhớ lại những chuyện trước đó, chân mày đã nhăn tới mức sắp dính vào nhau đến nơi .
Phó Bạc Quân nhẹ nhàng dùng tay vuốt ve hai hàng l mày của Hứa Trầm Đình, lại vuốt lên những nếp nhăn trên l mày , nhẹ nhàng dụ dỗ: “Giằng co cả một đêm , bây giờ cũng đã là ba giờ sáng mất , kh th mệt ? Ngoan nào, mau ngủ , ngủ sẽ mơ th mọi chuyện thôi.”
“Ừm.”
Nghe Phó Bạc Quân chính miệng thừa nhận bản thân chính là ánh trăng sáng trong lòng của Phó Bạc Quân, mặc dù chính bản thân Hứa Trầm Đình cũng kh xác định liệu đó là thật kh.
Nhưng mà biết kh là thay thế thì trong lòng cũng kh còn cảm th khó chịu và áp lực nữa, vì vậy mà cơn buồn ngủ lập tức liền x tới.
Hứa Trầm Đình ngáp lên một cái, sau đó xoay ôm l eo của Phó Bạc Quân, vùi đầu vào trong n.g.ự.c , nh đã chìm vào giấc ngủ.
***
Hứa Trầm Đình đột nhiên thức giấc từ trong mơ, khi mở mắt ra đã là ban ngày .
Đậu má, Phó Bạc Quân đúng là tiên tri!
đúng thật là đã mơ th mọi chuyện!!!!
Chưa có bình luận nào cho chương này.