Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 127: Hứa Trầm Đình không sợ lạnh, ha ha

Chương trước Chương sau

“Nằm mơ th cái gì vậy?”

Phó Bạc Quân nở nụ cười nhẹ nhàng Hứa Trầm Đình, nói mọi chuyện trong mơ đều hết, bạn nhỏ của liền nằm mơ th thật, vậy thì chính là tài tiên tri ?

Phó Bạc Quân tự suy nghĩ lại những ều mà vừa nói thì cảm th hơi buồn cười, làm thể chuyện như vậy chứ?

“Em đã nằm mơ th .”

Hứa Trầm Đình Phó Bạc Quân, nói vô cùng nghiêm túc, sau khi suy nghĩ một lúc thì lại nói thêm: “Th năm mà mười bốn tuổi.”

Ý cười nơi khóe miệng của của Phó Bạc Quân cứng đờ lại một chút, kh tin nổi Hứa Trầm Đình, chẳng lẽ đã nhớ ra thật ?

mong chờ bạn nhỏ sẽ nhớ ra , thật sự là đã nhớ ra ?

“Nhưng mà em kh phân biệt được là em đang nằm mơ hay đó là những chuyện mà em đã từng trải qua cả.”

Hứa Trầm Đình tỏ vẻ kh biết, nhẹ nhàng lắc đầu.

Nhưng mà chuyện Phó Bạc Quân nói bị mất trí nhớ cho nên mới quên mất một số chuyện lẽ là sự thật.

“Hứa Lập Dân đã nói với em rằng khi mà mẹ em qua đời thì em đã bị sốt cao mãi kh giảm, đưa đến bệnh viện cấp cứu, sau khi tỉnh lại thì đúng là em đã quên một số chuyện.”

Hứa Trầm Đình nhớ lại những lời mà Hứa Lập Dân vừa nãy mới nói với , khi mẹ qua đời, bị sốt cao mãi kh khỏi, cũng chính là thời ểm mà Phó Bạc Quân nói kia:

“Năm em cũng vừa bảy tuổi.”

Cho nên, trong trí nhớ của từ khi bé đến giờ hình như đúng là kh xuất hiện qua hình bóng của Phó Bạc Quân.

Bây giờ mới biết, kh là kh xuất hiện, mà là do quên mất.

“Em thử nói một chút , cho nghe thử xem nào.”

Giọng của Phó Bạc Quân nghe vẻ hơi kích động, nhưng mà được giấu giếm tốt, cố làm ra vẻ bình tĩnh kéo Hứa Trầm Đình ngồi xuống cùng nói chuyện.

“Em mơ th là em đang ngồi ở trong xe, bên ngoài bầu trời tuyết đang rơi nhiều, em đang ghé đầu lên cửa sổ để tuyết.”

Hứa Trầm Đình về phía trước, con ngươi nhàn nhạt, nhớ lại những hình ảnh mà tối qua đã mơ được, nhẹ nhàng kể lại:

“Em th bên kia ven đường một trai nhỏ, mặc một chiếc áo l rộng màu đỏ, trên tóc, trên chiếc áo l của trai đó đã rơi một tầng tuyết dày .”

“Em th vậy thì đã bảo cho tài xế dừng xe, sau đó mở cửa chạy xuống xe, đến trước mặt trai đó.”

Hứa Trầm Đình về phía Phó Bạc Quân, giống như là đang xuyên qua khuôn mặt của Phó Bạc Quân lúc này th được dáng vẻ của Phó Bạc Quân lúc mười bốn tuổi vậy.

“Trên hàng l mi dài của trai đó cũng đọng lại một tầng băng tuyết trong suốt mỏng, khuôn mặt nhỏ n của bị lạnh đến đỏ hồng cả lên, môi thì tím bầm lại, thân thể thì đang kh ngừng phát run.”

Hứa Trầm Đình dùng tay chạm nhẹ vào l mi của Phó Bạc Quân, sau đó là gò má và môi, giọng đang vô cùng đau lòng: “ đang cực kỳ lạnh.”

Phó Bạc Quân nắm l bàn tay bé nhỏ của Hứa Trầm Đình đặt vào lòng bàn tay .”

Hứa Trầm Đình th hai bàn tay của hai họ đang nắm l nhau, tay của Phó Bạc Quân đang run run giống hệt như lúc đó vậy.

“Em hỏi ...”

Phó Bạc Quân Hứa Trầm Đình, giọng của Hứa Trầm Đình cùng với giọng nói của bé bảy tuổi trong trí nhớ của hợp lại làm một, bên tai còn vang lên âm th của bé hồi đó hỏi : “, lạnh hay kh vậy?”

vẫn còn nhớ ngày đó, Dư Thu Sương đã bắt ép mặc chiếc áo l màu đỏ đó, sau đó đưa đến nhà họ Phó để chúc tết.

bị Phó Vân Quốc nhốt ở ngoài cửa kh cho vào, nhưng mà Dư Thu Sương giống như là kh th vậy, chỉ vui vẻ l lòng đàn được gọi là bố của đó, chỉ muốn l lòng của tất cả mọi trong nhà họ Phó thôi.

Khi cửa nhà họ Phó bị đóng lại, th m đứa trẻ nhà họ Phó đứng ở bên cửa sổ đang cười nhạo .

Lúc đ cảm th vô cùng tức giận, hai tay nắm chặt lại thành hình quả đấm, một chữ cũng kh hề nói ra.

kh hề muốn đứng yên ở cửa để xem sắc mặt của bọn họ, quay đầu lại rời khỏi đó mà kh hề do dự.

kh biết đâu cả, cứ thẳng theo dọc đường xe chạy thôi, cũng kh biết rốt cuộc thì đã được bao lâu nữa, Phó Bạc Quân chỉ nhớ được lúc đó tuyết rơi lớn, cũng cảm th lạnh, cả đã lạnh ng hết cả lên , lúc đó giống như một cái xác biết đang vất vưởng ở dọc đường vậy.

Sau đó một chiếc xe dừng ở bên cạnh .

dừng lại, chút cứng ngắc khi quay về phía chiếc xe.

Cửa xe mở ra, một bé tr vẻ mập mạp đáng yêu nhảy xuống từ trên xe, cả mặc một bộ đồ màu đỏ thật dày.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khuôn mặt nhỏ n như được khắc tạc, trắng trẻo như bánh bao hấp, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, mặc quần áo cũng vẻ đắt tiền, vừa một cái đã biết là một chủ của gia đình tiền nào đó.

bé đó lắc lư đến trước mặt , giống như một con búp bê lật đật vậy.

Giọng nói trong trẻo của bé đó hỏi : “, lạnh hay kh?”

Phó Bạc Quân lúc đó ngây ra, từ nhỏ đến lớn chưa ai quan tâm lạnh hay kh cả? Cũng chưa ai hỏi được hay kh hết?

“Nếu lạnh thì em sẽ cho khăn quàng của em, như vậy thì sẽ kh lạnh nữa.”

Phó Bạc Quân bé đó vụng về tháo chiếc khăn đang quàng trên cổ xuống, sau khi tháo khăn ra thì gió rét thổi đến làm cho bé bị lạnh kh chịu được mà rụt cổ lại.

, cúi xuống .”

Phó Bạc Quân cũng kh biết tại lúc đó lại nghe lời như vậy, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, mặc kệ cho bé đó muốn làm gì thì làm.

Cho đến khi chiếc khăn quàng cổ mang đến hơi ấm cho một ít thì tinh thần của Phó Bạc Quân mới tỉnh táo lại, giọng run run, cúi đầu nói một câu: “Cảm ơn.”

Từ trên xe úc này bước xuống một phụ nữ khí chất vô cùng cao sang, th toát, đến bên cạnh bé.

“Mẹ, con đã cho này cái khăn quàng mà mẹ đưa cho con , mẹ sẽ kh tức giận con chứ!” Trầm Đình bé nhỏ quay đầu sang mẹ, hai mắt mở to, hỏi.

Phó Bạc Quân lo lắng rằng bé sẽ bị nạt, cho nên định dùng đôi tay sắp bị tuyết làm lạnh đến đ cứng để tháo khăn quàng xuống, nhưng mà phụ nữ đó đã nhẹ nhàng về phía bé, sau đó vừa cười vừa khen ngợi:

“Mẹ sẽ kh tức giận đâu, Đình Đình của mẹ thật là giỏi, vậy Đình Đình lạnh hay kh?”

“Đình Đình là đàn , Đình Đình kh sợ lạnh, ha ha ...”

Trầm Đình bé nhỏ kiêu ngạo ngẩng đầu lên nói thật to, nhưng mà cuối cùng kh nhịn được nên đã hắt xì một cái, chảy cả nước mũi, sau đó đưa tay xoa xoa lỗ mũi của .

phụ nữ nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó dùng tay sửa lại cổ áo cho Hứa Trầm Đình, tránh để bị gió lạnh thổi vào lại bị cảm lạnh.

Khi mà phụ nữ về phía , Phó Bạc Quân cứng đơ cả , sợ sẽ bị mắng là làm hại con trai của bà bị lạnh.

Nhưng mà...

phụ nữ chỉ nhẹ nhàng sờ lên đầu , trong mắt bà tràn đầy đau lòng, nói: “Mặc ít như vậy, làm con lại ở chỗ này một thế? Sẽ lạnh c.h.ế.t mất!”

“Bố mẹ con đâu? Con bỏ nhà một ?”

Phó Bạc Quân nhẹ nhàng gật đầu một cái.

phụ nữ đem chiếc khăn choàng vai bằng l phủ thêm lên Phó Bạc Quân: “Một ở bên ngoài sẽ nguy hiểm đ, biết kh?”

“Mẹ, chúng ta đưa về nhà !” Vừa nói, Trầm Đình bé nhỏ vừa kéo tay lên xe.

, cái này cho này, cho tay ấm áp hơn.”

Hứa Trầm Đình còn l ra cho một củ khoai vừa mới nướng xong, nhét vào trong tay , nghiêm túc giới thiệu với : “Cái này cũng thể dùng để ăn nữa, ăn ngon, ngọt đó.”

Hứa Trầm Đình vừa nói vừa l.i.ế.m miệng một cái, mặt cứ luôn chằm chằm vào củ khoai nướng, sau đó đưa cho .

“Cho em ăn đ.” Phó Bạc Quân trả lại củ khoai nướng cho Hứa Trầm Đình.

Hứa Trầm Đình kiên định lắc đầu liên tục: “Em kh ăn đâu, cho ủ ấm tay đ.”

Rõ ràng là thèm ăn đến mức nước miếng cũng sắp chảy ra , lại còn mạnh miệng nói kh muốn ăn.

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Phó Bạc Quân bẻ củ khoai nướng ra thành hai nửa, đưa cho Hứa Trầm Đình một nửa: “ dùng một nửa ủ tay là được , nửa này cho em ăn .”

Hứa Trầm Đình do dự một chút, sau đó trên tay Phó Bạc Quân còn một nửa mới vui vẻ cười, há miệng cắn một miếng thật to.

“Ha ha ha... Nóng.”

Hứa Trầm Đình cắn một cái, nhưng mà bởi vì quá nóng nên há miệng ra thổi thổi, còn kh quên nhắc nhở : “Trước khi ăn nhớ thổi trước nhé.”

à, bắt nạt ?”

, kh cần sợ, trong sách nói, đối với những thứ kh làm đau thì cuối cùng sẽ chỉ khiến cho mạnh mẽ hơn, chỉ cần mạnh mẽ thì sẽ kh còn nào dám đến bắt nạt nữa.”

Lúc đó, Phó Bạc Quân vì những lời nói này, vì bé này mà cảm th đáy lòng gợn sóng, trong thâm tâm nổi lên một trận rung động kh cưỡng lại được.

Lúc trong lòng đã âm thầm hạ một quyết định.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...