Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 128: Anh có thể đem tro cốt rải cho em

Chương trước Chương sau

Phó Bạc Quân kh thể cứ để cho khác bắt nạt được như vậy nữa.

kh muốn th ánh mắt khinh bỉ, giễu cợt của bọn họ nữa, kh muốn nghe th bọn họ cứ chỉ chỉ trỏ trỏ nữa.

bé này nói kh sai.

Chỉ mạnh mẽ hơn thì những khác mới kiêng dè , mới kh dám ở trước mặt ăn nói lung tung, thậm chí khi những đó còn chú ý đến sắc mặt của .

Đúng thật là làm cho khác cảm th dễ chịu hơn.

Sau khi Phó Bạc Quân xuống xe, ánh mắt vẫn còn chằm chằm vào khuôn mặt bé đang nằm bò bên cửa sổ xe, cùng với giọng nói trong trẻo lúc nãy, Phó Bạc Quân âm thầm thề:

Sau này sẽ đem đến những thứ tốt nhất mà cho bé này.

Giống như ngày hôm nay bé này đã kh hề do dự đưa chiếc khăn cho vậy.

sẽ đưa đến cho em mọi thứ tốt nhất trên thế giới này.” Phó Bạc Quân năm đó đã cố gắng hét về phía chiếc xe vừa chạy .

Hứa Trầm Đình nghe th được thì ra sức vẫy vẫy tay cùng với Phó Bạc Quân: “Được.”

“Đây kh là mơ, đây chính là khoảnh khắc em và gặp nhau lần đầu tiên, đúng kh?”

Hứa Trầm Đình từ những phản ứng trên cơ thể của Phó Bạc Quân thì cơ bản thể xác định được nhưng mà vẫn kh nhịn được muốn chính miệng Phó Bạc Quân xác nhận lại.

“Đúng vậy.”

Đôi môi mỏng của Phó Bạc Quân khẽ cong lên, chậm rãi mở miệng, nhưng mà giọng vẻ hơi trầm.

Rốt cuộc thì Hứa Trầm Đình cũng biết được dù là Phó Bạc Quân đời trước, hay là Phó Bạc Quân đời này là vì cái gì mà đối xử tốt với như vậy.

Hóa ra là lúc bọn họ gặp được nhau thì giống như là định mệnh đã sắp đặt trước vậy, khi còn bé đã cứu l Phó Bạc Quân, còn bây giờ Phó Bạc Quân mới là cứu l .

Phó Bạc Quân vẫn luôn nhớ đến , nhưng mà lại quên từ lâu .

Phó Bạc Quân nhất định là cảm th khó chịu.

Hứa Trầm Đình chủ động tiến tới ôm l Phó Bạc Quân: “Em sẽ kh quên nữa, cho dù là chuyện gì xảy ra khi ở chung với thì em sẽ kh bao giờ quên mất nữa.”

“Thật xin lỗi , để cho một chờ em lâu như vậy.”

Trong lòng Hứa Trầm Đình cảm th hơi khó chịu, nhớ lại những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, Phó Bạc Quân cũng đã dùng tính mạng của để hứa hẹn với .

Còn thì , lại đối xử vô cùng kh tốt với Phó Bạc Quân, còn nói những lời ác độc với , làm tổn thương Phó Bạc Quân nhiều, dù như vậy nhưng Phó Bạc Quân cũng chưa từng nói một câu nào nặng lời với cả.

“Kh lâu, em vẫn luôn ở bên cạnh như vậy là đã đủ .”

Phó Bạc Quân đem Hứa Trầm Đình ôm thật chặt vào trong ngực, còn thì vùi mặt vào trong tóc của Hứa Trầm Đình, hít một hơi thật sâu mùi hương trên của Hứa Trầm Đình, đây luôn là một mùi hương thoải mái khiến cho cảm th bình tĩnh hơn.

Cho dù Hứa Trầm Đình nhớ lại những chuyện năm đó lúc hai họ mới gặp nhau hay kh thì Hứa Trầm Đình vẫn chính là Hứa Trầm Đình, ểm này sẽ vĩnh viễn kh bao giờ thay đổi cả.

yêu Hứa Trầm Đình, chỉ bởi vì này chính là Hứa Trầm Đình mà thôi.

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Chính là ánh sáng của , là đã kéo ra khỏi đáy vực sâu tối tăm đó.

Ánh mắt của Hứa Trầm Đình luôn theo Phó Bạc Quân, đưa tay sờ l tóc , kh ngờ rằng Phó Bạc Quân lại vẫn đang đắm chìm trong những suy nghĩ của chuyện ngày xưa, Hứa Trầm Đình suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi nói, làm cho bầu kh khí bớt sự tĩnh lặng:

“Nếu sớm biết nằm mơ th những chuyện tốt như vậy thì nên nói với em sớm hơn mới , haizz, lại còn làm em ghen cả một buổi tối.”

Cái lúc mà biết trong lòng Phó Bạc Quân một ánh trăng sáng, Hứa Trầm Đình liền cảm th ghen tị với đó muốn chết.

Phó Bạc Quân cười nhẹ một tiếng: “Ai thể nghĩ được là nói nằm mơ thì em liền nằm mơ được thật chứ?”

nói em là ánh sáng của , vậy thì chính là Ultraman của em ? giúp em đánh đuổi hết bọn quái thú trong lòng.”

Hứa Trầm Đình suy nghĩ một chút, l một cái ví dụ, sau đó hết sức tự luyến mà khen bản thân một câu: “Em thật là tuyệt!”

“Ha ha.”

Phó Bạc Quân bị Hứa Trầm Đình chọc cho cười, sau đó cũng khen một câu: “Ừ, em thật là tuyệt, thích, thích, thích.”

Chuyện quan trọng nói ba lần.

“Thật là trùng hợp, em cũng thích...”

Phó Bạc Quân đang mong đợi rằng Hứa Trầm Đình thể bày tỏ với , lại kh ngờ rằng Hứa Trầm Đình lại nh chóng nói: “Chính bản thân em.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thật là trùng hợp, em cũng thích chính bản thân em?

Đúng là phong cách của Hứa Trầm Đình!

“Ha ha ha...”

Hứa Trầm Đình trêu chọc Phó Bạc Quân thành c, cười vô cùng vui vẻ như một chú hồ ly tinh giảo hoạt.

“Nhưng mà hình như tối qua em nằm mơ còn mơ th một số chuyện nữa.” Hứa Trầm Đình vẫn đang nhớ lại hết những chuyện tối qua nằm mơ, hơi cau mày lại.

“Em còn mơ th chuyện gì nữa?”

Phó Bạc Quân ngẩng đầu lên Hứa Trầm Đình, quan tâm hỏi.

“Em còn mơ th sau khi xuống xe, hình như mẹ em còn nói cái gì với em nữa, em đã cố gắng nghe nhưng mà lại kh nghe được gì cả. Em chỉ th nhấp nháy miệng, nhưng lại kh nghe được lời bà nói.”

Giọng của Hứa Trầm Đình bỗng nhiên trầm xuống, cảm giác tâm trạng cũng chút buồn:

“Nhưng mà em lại th vẻ mặt của bà khi đó hình như đang là khổ sở.”

“Nhưng em lại kh thể nào biết được lúc muốn nói cái gì.”

Hứa Trầm Đình cảm th đau lòng nên nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói: “Bà đã đến một nơi xa nơi này .”

Phó Bạc Quân đưa tay ra sờ l mặt Hứa Trầm Đình, sau đó chân thành nói với : “Đừng buồn nữa, biết đâu tối nay lại mơ th được thì .”

“Ha, lại muốn làm tiên tri nữa, đúng kh?”

Một chút cảm xúc buồn rầu vừa mới xuất hiện đã lập tức bị Phó Bạc Quân dùng những lời an ủi đó đánh cho bay sạch, Hứa Trầm Đình cười nhẹ nhàng một cái.

Nằm mơ thật ra cũng là một chuyện thần kỳ, cũng hoang đường, khó dùng khoa học để giải thích được.

Tự nhiên thể nằm mơ lại được những chuyện mà trước đây đã từng quên mất.

Đúng thật là chưa từng nghĩ đến nhỉ?

Nói kh chừng lại thể nằm mơ th tiếp cũng nên?

“Đúng , tối hôm qua bảo muốn dẫn em đến chỗ nào chơi vậy?”

Khi Hứa Trầm Đình đang đánh răng thì chợt nhớ đến chuyện này, liền ngó đầu ra khỏi phòng tắm Phó Bạc Quân.

Phó Bạc Quân định đánh xe ra ngoài, vậy chắc c định ra ngoài .

Mà Phó Vân Quốc xuất hiện ở trước cửa nhà bọn họ cũng chỉ là một tiết mục góp vui thôi, chắc c là còn việc khác nữa.

“Vốn dĩ là đã hẹn xong cùng với Giang Hoài Sơ , định đưa em gặp m họ một chút, nhưng ai ngờ em tức giận nên chúng ta đành quay về nhà.”

Tối hôm qua Hứa Trầm Đình náo loạn đến mức đòi về nhà, Phó Bạc Quân đúng là chưa hề nghĩ đến.

đàn trong lòng em ánh trăng sáng trong lòng, vậy thì em còn tâm tư đâu để ra ngoài chơi chứ? Chuyện này thể nhịn ? Nếu là thì thể nhịn được kh?”

Hứa Trầm Đình tức giận quay sang nói Phó Bạc Quân, cũng kh cần giả vờ hiền lành nữa, tính khí của chính là như vậy đ, hơn nữa tính khí này còn vô cùng xấu.

Hứa Trầm Đình tức giận ném bàn chải đánh răng sang một bên, sau đó uống một hớp nước, súc miệng thật mạnh để cho hết bọt trong miệng .

“Nếu như trong lòng em mà một ánh trăng sáng kh thể quên mà thể nhịn được ư? Em kh tin.”

Hứa Trầm Đình hỏi xong thì cũng kh chờ Phó Bạc Quân trả lời mà tự trả lời luôn.

Về phương diện này, một ý muốn độc chiếm mãnh liệt như Phó Bạc Quân là nhỏ nhen.

“Vậy thì đó c.h.ế.t chắc.” Ánh mắt của Phó Bạc Quân lập tức trở nên hung hăng, giống như còn cả sát khí.

Hứa Trầm Đình lười biếng dựa vào cửa phòng tắm, sau đó khẽ cười một tiếng:

“Còn em thì đó c.h.ế.t hay kh cũng kh quan trọng lắm, con mẹ nó em thể đem tro cốt đến rắc cho luôn.”

Phó Bạc Quân đến trước mặt Hứa Trầm Đình, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau một chút kem đánh răng còn sót lại trên khóe miệng của , Phó Bạc Quân cảm th buồn cười nên trêu :

“Tối hôm qua em nói như vậy đâu nhỉ.”

Ách...

Hứa Trầm Đình hơi sửng sốt, sau đó mắt của hơi nheo lại để suy nghĩ, tối hôm qua đã nói như thế nào nhỉ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...