Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 130: Ai dám động đến chiếc xương sườn mềm của anh đều phải chết

Chương trước Chương sau

“Còn việc gì ?”

Th đầu bên kia Tần Quân Trạch vẫn cứ im lặng, Phó Bạc Quân còn quan tâm thân thiết hỏi thêm một câu.

“Phó Vân Quốc bên kia đã cho ều tra thăm dò thật .”

Nói đến việc chính, Tần Quân Trạch ngay lập tức nghiêm túc lại, thật ra thì lúc này Tần Quân Trạch gọi ện thoại đến cũng chủ yếu là muốn nói đến chuyện này.

“Cũng may là tối hôm qua đã gọi ện thoại trước cho em , để cho em thời gian dặn dò phía dưới, nếu kh thì kh biết bọn họ thể ều tra ra được những thứ gì nữa.”

Tần Quân Trạch bày tỏ sự sùng bái vô cùng với Phó Bạc Quân.

Bởi vì tổng giám đốc Phó Bạc Quân của ta thể nắm bắt được thời cơ, nhiều khác kh thể giành được những hạng mục tốt nhưng mà Phó Bạc Quân thì thể ngang ngược giành l hết, hơn nữa còn thực lực để nuốt trọn toàn bộ.

Phó Bạc Quân được địa vị và tiền bạc như ngày hôm nay cũng kh chỉ là vẻ bề ngoài.

“Đã xử lý tốt chưa?”

Phó Bạc Quân kh yên tâm nên hỏi lại thêm một lần, đây là chuyện liên quan đến Hứa Trầm Đình, cho nên cẩn thận vẫn hơn.

kh thể để cho bạn nhỏ nhà chịu nguy hiểm được.

“Đã xong , xử lý theo như ý của , kh để cho bọn họ ều tra ra được quá nhiều thứ trong một lần, mỗi một lần bọn họ ều tra thì em sẽ cho bọn họ một ít m mối nhỏ chỉ đủ cho bọn họ hài lòng mà thôi. yên tâm , m chuyện này em kinh nghiệm mà.”

Để đối phó với những nhà họ Phó kia, Tần Quân Trạch đã chuẩn bị đầy đủ hết tất cả .

Những chuyện này đều là những chuyện mà ta đã dừng trước đây .

“Những nhà họ Phó đó thật sự một so với một lại còn bỉ ổi hơn, nếu như kh thì thật sự nhà họ Phó chẳng là cái gì cả.”

Cảm giác thù hận của Tần Quân Trạch đối với nhà họ Phó vô cùng cao, suýt chút nữa thì bọn họ là những đã g.i.ế.c c.h.ế.t Tiểu Tịch .

Lúc đó Tần Quân Trạch đã từng suy nghĩ, nếu như thật sự Tiểu Tịch đã c.h.ế.t , vậy thì cho dù Tần Quân Trạch ta c.h.ế.t nữa cũng nhất định kéo theo cả nhà họ Phó c.h.ế.t cùng mới được.

Nếu như kh Phó Bạc Quân đứng ra ngăn cản thì lúc đó mọi chuyện đã gây ra ảnh hưởng lớn đến cho xã hội !

Nhưng mà bọn họ lại đối xử với Phó Bạc Quân kh hề biết ơn một chút nào cả, đúng là buồn cười, đến bây giờ bọn họ vẫn còn kh biết bọn họ là thứ gì.

“Kh nên để cho Hứa Trầm Đình những liên quan trực tiếp đến trong tài liệu, còn những thứ khác thì cứ xử lý cho tốt .”

Phó Bạc Quân dặn dò Tần Quân Trạch vài câu.

“Biết.”

Hứa Trầm Đình chính là chiếc xương sườn mền của , ểm này chắc c kh thể nào nghi ngờ được.

Nếu như kh thể vứt bỏ được chiếc xương sườn của , vậy thì ều tốt nhất chính là bảo quản nó cho thật kỹ càng, càng cất kỹ thì mới kh ai th được, cũng kh ai chạm đến được.

Ai dám động đến chiếc xương sườn mềm của đều chết.

.” Tần Quân Trạch đột nhiên gọi một tiếng.

“Ừ?”

thật sự kh cân nhắc đến chuyện đưa Tiểu Bạch về...”

“Tút tút tút.”

Chưa đợi cho Tần Quân Trạch nói xong thì Phó Bạc Quân đã trực tiếp cúp máy ngang kh báo trước , chỉ cần kh nghe xong câu mà Tần Quân Trạch định nói thì sẽ xem như kh biết gì hết.

“Ting.”

m th của ện thoại báo tin n đến.

Phó Bạc Quân mở ra , hóa ra là tin n của Tần Quân Trạch.

Tần Quân Trạch: “, làm tổn thương em nhiều như vậy, nhất định sẽ bị quả báo cho xem!!!! T^T

Ha ha.

Phó Bạc Quân cười lạnh hai tiếng, cảm th xem thường Tần Quân Trạch, Phó Bạc Quân mà còn sợ những chuyện nay ? ta đúng là ngây thơ quá!

Nhưng mà...

“Em ra ngoài một chuyến đây, buổi tối em sẽ trở về.” Hứa Trầm Đình bưng một ly nước uống đến, báo cáo hành trình hôm nay với Phó Bạc Quân.

Phó Bạc Quân: ???

Quả báo ?

Đây chính là quả báo của Phó Bạc Quân .

Nhưng mà quả báo này hình như đến nh quá thì ?

chuyện gì mà ra ngoài vậy?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Bạc Quân giả vờ bình tĩnh thuận miệng hỏi.

“Cùng bọn Lục Dư Thành ra ngoài tụ tập một chút, ăn một bữa cơm, hát hò, đánh bài, em ra ngoài chơi một chút, buổi tối em sẽ quay về.”

Hứa Trầm Đình giơ từng ngón tay ra đếm những chuyện mà ra ngoài làm, kh hề ý muốn giấu diếm Phó Bạc Quân một chút nào cả.

“Nhiều hoạt động phong phú như vậy !

Một giây trước giọng của Phó Bạc Quân còn đang là bình tĩnh nhẹ nhàng, một giây sau giọng của đã trở nên vô cùng kỳ lạ.

“Bọn họ kh yêu ? Tại lại hẹn yêu của khác ra ngoài ăn cơm vậy chứ!”

Phó Bạc Quân tức giận đến sắp bốc khói , còn gì là thế giới hai nữa chứ?

Đem một Tiểu Bạch khỏi nơi này cũng vô ích ?

Hứa Trầm Đình bị giọng nói kỳ lạ của Phó Bạc Quân chọc cho cười, nói theo Phó Bạc Quân: “Ừ, bọn họ đúng thật là kh yêu, cho nên mới hẹn yêu của khác ăn cơm, em nể tình bọn họ kh yêu là đáng thương cho nên mới muốn đem lòng tốt của ra phát cho bọn họ một ít cơm chó, để cho bọn họ biết thế giới này tràn ngập tình yêu, kh nên lãng phí."

Phó Bạc Quân: ???

cảm th so với bọn họ còn đáng thương hơn.”

Phó Bạc Quân mơ hồ cảm th nhức đầu, nên nhẹ giọng nói với Hứa Trầm Đình: “ bạn nhỏ à, em đối với khác tốt như vậy, thì em thể đối xử với yêu của em cũng tốt thêm một chút được kh? Được kh?”

Hứa Trầm Đình đột nhiên tiến đến hôn Phó Bạc Quân một cái, sau đó cười nói: “Đối tượng này phúc lợi riêng, hài lòng kh?”

“Hài lòng.”

Phó Bạc Quân bị dỗ dành đến mức kh phân biệt được gì nữa, đúng là trong sách nói kh sai mà, đàn làm nũng đúng là chí mạng.

Lại còn kh dính một hai lần.

Phó Bạc Quân kéo l tay của Hứa Trầm Đình, giọng nói chút ai oán: “Vậy em ra ngoài ăn cơm cùng bọn họ thì làm ?”

? Đừng nói là kh ăn cơm nhé?”

Hứa Trầm Đình về phía Phó Bạc Quân, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ lời nói của Phó Bạc Quân, suy nghĩ một lúc thì Hứa Trầm Đình mới đưa ra quyết định:

“Ừ... Kh đâu, lúc em về em sẽ bỏ túi đồ ăn về cho , sẽ kh để cho nhịn đói đâu.”

yên tâm , trong lòng em vẫn mà.” Hứa Trầm Đình đưa tay vỗ vỗ lên bả vai của Phó Bạc Quân, chân thành nói.

“...”

“Vậy thì thật lòng cảm ơn em.”

Phó Bạc Quân nghiến răng nghiến lợi nói, mặc dù đang tức giận nhưng mà vẫn giữ vững nụ cười.

Sách vở cái quỷ gì chứ, một chút tác dụng cũng kh , đem bỏ hết mới được.

“Hẹn m giờ, đưa em .”

Phó Bạc Quân làm nũng kh thành c, chỉ thể chấp nhận thực tế, bạn nhỏ của cũng bạn của , cho nên ra ngoài chơi cũng là bình thường.

Hứa Trầm Đình vừa nói xong thì Phó Bạc Quân cũng đã thay đổi thái độ .

“Thôi quên , em tự lái xe qua đó!”

Phó Bạc Quân cũng thay đổi nh thật, nói thay đổi là thay ngay.

“Đây là đang trả thù em ?”

Hứa Trầm Đình vừa bực vừa buồn cười, chút kh hiểu hỏi Phó Bạc Quân.

“Nếu như em tự lái xe thì lúc ở ngoài em cũng sẽ kh uống rượu, con trai ở bên ngoài chú ý bảo vệ , kh muốn em uống rượu.”

Vẻ mặt Phó Bạc Quân vô cùng quan tâm dặn dò Hứa Trầm Đình, thể nói là hết lòng hết dạ.

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Hứa Trầm Đình cười khẽ, gật đầu một cái, nói: “Được.”

“Về nhà sớm một chút, còn chờ em mang cơm về cho đó, nếu như em về muộn, em sẽ th chồng em c.h.ế.t đói ở nhà cho mà xem.”

Phó Bạc Quân đột nhiên tiến sát lại gần bên Hứa Trầm Đình, nghiêm túc nói: “ c.h.ế.t đói kh quan trọng lắm, chủ yếu là sau này em sẽ cô đơn một , kh đành lòng em như vậy.”

“Ha.”

Phó Bạc Quân đột nhiên bỗng thở dài một hơi, cảm thán: “Đúng là cuộc sống vất vả.”

Nếu kh đọc nhiều sách thì làm thể làm vua một vùng chứ?".

“Cuộc sống khó khăn như vậy ?”

Hứa Trầm Đình như ều gì đó suy nghĩ, Phó Bạc Quân cong môi lên: “Vậy kh cần...”

Hứa Trầm Đình vừa mới định nói thì Phó Bạc Quân đã vội vàng cắt đứt: “Em đừng nói chuyện gì cả, để cho nói .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...