Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 131: Chúng ta cũng đã sống cùng nhau, em còn muốn chạy đi đâu?

Chương trước Chương sau

" biết em muốn nói cái gì ?"

Hứa Trầm Đình Phó Bạc Quân vội vã cướp lời, đuôi l mày khẽ nhếch lên một chút, thích thú cười cười nói.

" sẽ kh cho em cơ hội nói ều đó ra đâu."

Phó Bạc Quân kh trả lời thẳng nhưng là lời nói ra giống như đã biết rõ mọi việc.

Trong mắt Hứa Trầm Đình lóe lên tia xảo quyệt, mở miệng nói với Phó Bạc Quân: "Vậy mau nói ."

Lúc này Phó Bạc Quân kh chịu đồng ý, cáu kỉnh đáp: "Kh nói."

Hứa Trầm Đình bình tĩnh dùng phép khích tướng với Phó Bạc Quân, muốn dụ nói ra: "Em kh tin là kh biết được chuyện này."

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Phó Bạc Quân cũng kh vội vã phản bác lời này của Hứa Trầm Đình, cũng kh trực tiếp nói ra, ngược lại còn hỏi: "Nếu nói ra, em lại đồng ý thì ?"

Hai tay Phó Bạc Quân kho trước ngực, ánh mắt chăm chú lại như ều suy xét Hứa Trầm Đình, quan sát nét mặt của mới tiếp tục nói.

" lại thể nghĩ xấu về em như vậy chứ? Em đâu ý nghĩ bất chính gì?"

Hứa Trầm Đình ngẩng đầu, nhíu mày Phó Bạc Quân, vô cùng kh đồng ý với lời này của , tức giận trầm mặt.

Phó Bạc Quân ngước mắt khẽ liếc Hứa Trầm Đình, liếc xong lại thở dài một tiếng, nói với : "Em còn đang giả vờ tức giận tính kế với , em lại nói kh ý xấu gì ?"

Chút quỷ kế nho nhỏ của Hứa Trầm Đình bị bóc trần ra, trên mặt vốn đang giả vờ tức giận lại biến thành cười cười: "Ha ha."

Hứa Trầm Đình đưa tay xoa nhẹ cánh mũi, xấu hổ cười khẽ một tiếng. Vẻ mặt tức giận vừa của là giả vờ, thật kh ngờ lại bị Phó Bạc Quân ra được.

"Em cho rằng vết xe đổ của Quý Thịnh còn đó, sẽ ngu ngốc dễ dàng nói ra hai từ kia ?"

Phó Bạc Quân nhếch môi cười lạnh, trên mặt viết rõ m chữ " đã sớm ra trò vặt vãnh kia của em", ánh mắt tràn ngập khinh bỉ, giọng ệu kiêu ngạo khẳng định: "Kh thể nào, đã đọc qua quyển sổ nhỏ kia, cả đời này cũng sẽ kh bao giờ phạm loại sai lầm cấp thấp này."

" cái gì cũng hay ?" Hứa Trầm Đình thật sự bị làm cho kinh ngạc. Hành động của Phó Bạc Quân luôn dễ dàng khiến bất ngờ, kh nhịn được vỗ tay tán thưởng : "Khống chế cục diện vô cùng tốt, lại suy nghĩ cẩn thận, thật là tuyệt vời, hoàn toàn kh thể bị lừa nha."

"Ha, tên đàn kia, em cho rằng đang đứng trước mặt em là ai?"

Phó Bạc Quân ngửa đầu, vênh váo tự đắc Hứa Trầm Đình, khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, kiêu ngạo mở miệng.

"Phụt! Ha ha ha ha ......"

Hứa Trầm Đình cố nhịn cười mà kh được, trực tiếp cười to m tiếng. khả năng thật sự bị Phó Bạc Quân chọc cho cười c.h.ế.t mất. Hứa Trầm Đình vậy mà lại chút liên tưởng đến m cái thể loại bá đạo tổng tài Mary Sue (1) kia. Nếu kh như thế, mọi việc thể thành ra mắc cười như vậy chứ?

Phó Bạc Quân nh chóng xụ mặt, nghiêm chỉnh nói với Hứa Trầm Đình: "Em đừng vội cười, đây là chuyện vô cùng nghiêm túc đ em biết kh?"

Hứa Trầm Đình lập tức ngậm miệng nhưng vẫn chưa ngừng cười được. vất vả cố nén cười, gương mặt chút kì dị lại còn đỏ ửng lên nhưng mà càng nghĩ đến lại càng mắc cười, nhất thời kh nhịn xuống được.

Tiểu Phó quả thật là suối vui của mà, vui quá mất.

"Hừ." Vẻ mặt Phó Bạc Quân khinh bỉ, khẽ hừ nhạt nhẽo.

Hứa Trầm Đình l tay che miệng, g giọng ho khan một chút, ngoan ngoãn kh tiếp tục cười nữa, nói lảng sang chuyện khác: "Lúc nãy muốn nói với em chuyện gì?"

"Kh chúng ta đã sống chung à? Em còn muốn đâu?"

Vẻ mặt Hứa Trầm Đình thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, ánh mặt tìm tòi chăm chú Phó Bạc Quân, trong lòng lại vô cùng bội phục sự lợi hại của : " vậy mà lại đoán ra được dự tính của em."

Vừa vốn định nói là: cuộc sống của hai bọn họ hằng ngày đều nhàm chán như vậy, còn kh bằng nh chóng chia tay thôi. Nhưng là Phó Bạc Quân sớm đã biết sẽ nói ra lời kia vậy nên mới vội vã muốn cắt lời .

Hơn nữa vừa Phó Bạc Quân lại nói ra những lời kia, quả thật là chặn đứng miệng của , khiến kh cách nào mở miệng được.

Quả kh hổ là Phó Bạc Quân, thật sự là vô cùng cẩn thận nghiêm túc.

Hứa Trầm Đình chuẩn bị muốn ra khỏi xe, nhưng lại phần buồn phiền chậm rãi mở miệng: " lẽ em sẽ kh lái m chiếc xe của để trong ga ra ra ngoài."

Phó Bạc Quân hơi kinh ngạc nhướn lên mi mắt, lại chút nghi hoặc nói: "Làm vậy? Xe để trong ga ra của đều kh được hay ?"

"Là do xe của cái nào cũng sang trọng đắt tiền, em lái ra ngoài sẽ phô trương, dễ gây sự chú ý."

Hứa Trầm Đình lắc lắc đầu, nhớ tới m chiếc xe sang trọng giá cả đắt đỏ trong ga ra của Phó Bạc Quân, chúng nó thật sự kh hợp để Hứa Trầm Đình lái .

Vẻ mặt của Phó Bạc Quân hơi ngừng lại trong giây lát sau đó nh lại gật đầu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Vậy thì em thuê xe , như vậy lẽ sẽ tiện hơn."

Hứa Trầm Đình nghiêng đầu suy nghĩ, trước mắt thì đây quả thật là phương án giải quyết tốt nhất. Lúc trước đã đồng ý cho Kha Bắc nghỉ sớm để về nhà đón năm mới cho nên hiện tại cũng chỉ tự ra ngoài thuê xe.

Phó Bạc Quân nhẹ nhàng nói: "Kh cần."

Hứa Trầm Đình nghe xong quay sang Phó Bạc Quân, giọng nói biểu lộ sự khó hiểu hỏi : "Hả? đột nhiên lại kh cần nữa?"

Phó Bạc Quân yên tĩnh kh nói lời nào, lẳng lặng dắt tay Hứa Trầm Đình về phía ga ra.

"A? lại chạy mua loại xe này ?"

Rõ ràng tối hôm qua khi Hứa Trầm Đình đến ga ra chỉ th được từng hàng xe sang quý xếp ngay ngắn bên trong vậy mà hôm nay lại hai chiếc Mercedes-Benz và BMW ở đây. Chúng lẻ loi khuất bóng ở một góc ga ra dường như là vô hình trước một hàng siêu xe bên cạnh.

"Đây là cố ý mua cho em."

Phó Bạc Quân sớm đã đoán được nhất định sẽ lúc Hứa Trầm Đình tự lái xe ra ngoài mà lại kh thích phô trương th thế vậy nên mới cố tình mua xe cho .

"Tới thử , cố ý mua hai chiếc xe, tùy em lựa chọn để ra ngoài."

" quá mức chu đáo ."

Hứa Trầm Đình nh nhẹn chạy tới chỗ hai chiếc xe, trên mặt toàn bộ là sự thích thú còn vui vẻ hôn nhẹ lên bên má của Phó Bạc Quân. Phó Bạc Quân quả là đáng tin, lại còn vô cùng ân cần chu đáo nữa chứ. như Phó Bạc Quân làm việc gì cũng sẽ xem xét kỹ càng, còn sẽ nghiêm túc lo lắng cho Hứa Trầm Đình, biết được thật sự cần gì.

Hứa Trầm Đình vui sướng kh thôi, trong lòng thầm nghĩ Phó Bạc Quân quả là tri kỷ mà, thích quá mất.

"Đi đường lái xe chậm một chút, an toàn của em là trên hết biết chưa."

Phó Bạc Quân hơi khom , đứng bên ngoài đối diện với ghế lái Hứa Trầm Đình nghiêm túc dặn dò kĩ càng.

Hứa Trầm Đình để tay vắt lên cửa sổ xe, Phó Bạc Quân đáp: "Tiểu Phó à, nhóc thật giống với cô vợ trẻ tiễn đưa chồng lên đường mà. Trong nhà một cô vợ nhỏ trẻ trung xinh đẹp như nhóc thật làm ta kh nỡ rời nha."

"Vậy thì đừng nữa."

Phó Bạc Quân kh phản bác lại lời của Hứa Trầm Đình, chỉ hùa theo thuận miệng nói một câu.

Hứa Trầm Đình kh mở miệng, chăm chú Phó Bạc Quân trước mặt như đang lời muốn nói, cười cười chờ đợi xem còn chiêu gì chưa chịu xuất ra.

" ở nhà một chút sợ hãi." Phó Bạc Quân tay gãi gãi tóc, hướng mắt qua chỗ khác trầm giọng nói.

"Phốc."

Hứa Trầm Đình dựa vào cửa sổ xe, che miệng nín cười. Phó Bạc Quân thật là, làm nhịn cười muốn nội thương luôn . nhẹ giọng đáp: "Ai nha tiểu Phó, nhóc vì muốn giữ ta ở lại mà chịu chấp nhận hy sinh bản thân nhiều như vậy ?"

Phó Bạc Quân trong lòng thầm nghĩ chuyện ngày thì gì mà to tát chứ, bản thân cũng co được giãn được mà kh ?

"Cái này so với nhóc lúc bình thường quả là chênh lệch đến một trời một vực mà. Nhưng là nhóc làm như vậy cũng kh ích gì đâu."

Một giây sau mặt của Phó Bạc Quân đã lập tức đen còn hơn cả đáy nồi, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn khắc chế, mãi sau mới ừm một tiếng coi như thừa nhận.

Hứa Trầm Đình tự nghiêm túc suy nghĩ một phen. Bình thường khó mà th được bộ dạng làm nũng như vậy của Phó Bạc Quân, thật là đáng yêu c.h.ế.t mất. Nhưng vừa từ chối Phó Bạc Quân chọc cho mất hứng, xem ra loại phúc lợi này về sau cũng kh còn được hưởng nữa . Haiz, càng nghĩ lại càng tiếc nuối mà. nghĩ ngợi, kh bằng chừa lại cho chút đường lui, dù thì cũng kh thực sự muốn khiến cho Phó Bạc Quân mất hứng.

"M chuyện này nhóc thi thoảng làm một lần thì vẫn sẽ ích, chẳng qua hôm nay ta đã hẹn từ trước, nếu làm cho ta leo cây thì kh tốt lắm. Ta đồng ý với nhóc hôm khác sẽ lại ở cùng với nhóc. Được , bây giờ ta tiểu Phó."

"Được."

Sắc mặt Phó Bạc Quân thoáng tốt lên một chút, gật gật đầu đồng ý với , bước chân sang bên cạnh để Hứa Trầm Đình thong thả lái xe ra ngoài.

"Ta đây."

Hứa Trầm Đình nói với Phó Bạc Quân một tiếng, động tác thuần thục lái xe ra. Từ qua gương chiếu hậu vẫn th được Phó Bạc Quân an tĩnh đứng tại chỗ đến tận lúc xe khuất bóng mới nhấc chân rời , nhất thời tâm tình vui vẻ lên kh ít.

Phó Bạc Quân đứng trước cửa ga ra chiếc Mercedes màu trắng từ từ nhỏ dần biến mất, âm thầm bĩu môi biểu lộ bất mãn trong lòng.

Nói cái gì mà cùng nhau tận hưởng thế giới của hai chứ? Rõ là lừa đảo mà.

Thật làm cho ta tức giận cùng phiền muộn mà.

Phó Bạc Quân tâm trạng kh vui, nhấc ện thoại lên gửi tin n. nhận lại chính là Tần Quân Trạch lúc trước bị gạt một thời gian, vừa mới trở về còn chưa được m ngày.

* Chú thích:

(1) Mary Sue: thể loại truyện mà nữ chính được xem như con đẻ của tác giả, được tâng bốc nhiều, cũng được nhiều theo đuổi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...