Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 132: Người ta đây là phải về nhà kế thừa gia sản nha
Phó Bạc Quân : Tiền thưởng năm nay chắc c bị trừ.
Tần Quân Trạch: Kh em mới quay về hai tiếng trước ? Tại lại trừ tiền của em .
Tần Quân Trạch: Đây thực sự là báo ứng ?
Trên trán Phó Bạc Quân nổi cả gân x, tức giận soạn thêm cái tin n.
Phó Bạc Quân : Trừ luôn cả năm sau.
Tần Quân Trạch: ??
Tần Quân Trạch: ! Phó tổng! Em sai !!!
Hừ!
kh thoải mái, thì ai cũng đừng hòng được thoải mái.
“Trầm Đình, lại tới đây? Để đón ?”
Trong khi chờ đèn giao th, thì Hứa Trầm Đình nhận được ện thoại của Lục Tư Thành.
“Kh đang lái xe, sắp tới , gặp nhau tại hội đồng sở.” Hứa Trầm Đình kết nối trực với bluetooth của xe trực tiếp trả lời.
“Tốt, ý kiến kh tồi.”
Lục Tư Thành kh nói gì thêm, tránh ảnh hưởng Trầm Đình đang lái xe.
Sau khi Hứa Trầm Đình đậu xe xong, trước tiên là nói số phòng cho bên lễ tân, đợi phục vụ dẫn tới đó.
Khi đến thì Lục Tư Thành, Diệp Đ Thành và Trác Dương đã mặt từ trước.
“Vậy mà nói là gần tới , gần tới gì mà chúng còn tới sớm hơn mười phút đây nè.”
Hứa Trầm Đình vừa mới ngồi vào ghế, thì đã nghe giọng phàn nàn của Lục Tư Thành: “Tự lái xe tới à? kh gọi cho , cũng đâu nói phiền đâu.”
“Kh vậy, kh khách sáo với đâu… cái này?”
Hứa Trầm Đình kh khỏi buồn cười, thoạt cũng đâu câu nệ gì lắm đâu.
“Đó là do mọi đến quá sớm à, bây giờ mới chỉ hai giờ năm mươi, trong khi chúng ta lại thống nhất là ba giờ cơ mà, sớm hơn tận mười phút!”
Hứa Trầm Đình ngồi xuống ghế sofa, cố gắng biện hộ cho bản thân .
“Tới, tới, tới, đừng nói nhiều như vậy, tới đây, đã gọi nhiều rượu .” Lục Tư Thành lôi kéo mọi quay trở lại.
“Kh mọi đều lái xe tới đây , lại uống rượu thế!”
Lục Tư Thành và mọi ăn ý cùng quay đầu Hứa Trầm Đình kh nói lời nào, kh gian như tĩnh lặng.
“Ừm, vị kia trong nhà kh cho uống.”
Hứa Trầm Đình đành thừa nhận sự thật, chình là tại ai đó kh cho phép uống.
“Chậc chậc chậc.”
Cả ba Lục Tư Thành bắt đầu cảm th kỳ lạ.
“Hứa c tử kh nói là cái kia ở trên ? Đây cũng thật là kh trật tự mà!” Lục Tư Thành trêu chọc Hứa Trầm Đình: “Bị ăn tới kiêu ngạo nha!”
“Được “ăn” bởi chính thích, gì sai , đây lại cảm th thật vui vẻ!”
Hứa Trầm Đình kh quá quan tâm, th chẳng gì sai cả, chỉ quan tâm mới kh muốn làm cái gì xấu cho .
Nếu kh quan tâm tới , thì làm gì mà quản với ai, làm gì, đúng kh!
“Ồ, ha, một đám cẩu độc thân, làm mà hiểu được ba cái chuyện ngược cẩu như vậy.”
nh Hứa Trầm Đình đã phản c lại, hơn nữa còn nói kiểu bâng quơ như vậy, bên trong căn phòng này ngoại trừ ra thì tất cả mọi đều độc thân, coi như cũng bị đả kích một chút ha.
nói Hứa Trầm Đình biết cách đối nhân
“Chẳng qua, ngày hôm đó vẫn chưa th được dáng dấp của đó ra , nhưng khẳng định là đẹp trai nha.”
Lục Tư Thành nghiêm túc phân tích cho Trầm Đình nghe, sau khi nói xong thì đắc ý: “ nghe nói là đúng quá kh?”
Hứa Trầm Đình: …
Trong nháy mắt, Hứa Trầm Đình như muốn từ chối mối quan hệ này.
Diệp Đ Thành và Trác Dương liếc mắt nhau, bất đắc dĩ mở miệng: “Chuyện này kh ai cũng biết ?”
“A?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Tư Thành vốn đang đắc ý lập tức bị câu nói này khiến cho bối rối: “Tại mọi đều biết? Mà đây lại kh biết?”
“Não cho heo ăn à, trước đây nói với , bây giờ lại kh nhớ à?”
Trác Dương Lục Tư Th ngu ngơ, buốc cười lắc đầu.
“Nói cái gì?” Lục Tư Thành khó hiểu.
“Ngay từ đầu Hứa Trầm Đình đã nói là một tên nhan khống mà, hiển nhiên đối tượng của đẹp trai , sở dĩ đây là l thân báo đáp mà!” Trác Dương giải thích nh gọn lý do vì Hứa Trầm Đình chọn đó là bạn trai.
“Ồ, nghĩ hiểu được chút gì đó .”
Mãi sau Lục Tư Thành mới phản ứng lại được, chút xấu hổ.
Lục Tư Thành lúng túng bưng ly nước lên uống một hớp lớn, nghĩ đến việc lúc nãy tự cho là duy nhất biết được chuyện này, lại tiếp tục th xấu hổ.
“Nhưng, nghĩ lại giọng của đó thật sự quen tai.”
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Lục Tư Thành nghĩ vẫn cứu vớt chút mặt mũi của : “ bản lĩnh thì mau nói đó là ai .”
“Kh cần nói, biết đó.”
Đây là lần thứ ba Hứa Trầm Đình thừa nhận Lục Tư Thành kh nghe sai, cũng kh gì để gạt ta.
“Ai!”
Hứa Trầm Đình vừa dứt lời, Lục Tư Thành như l lại sức sống, kích động nói: “Ai ai ai!”
“Chờ sai khi và lĩnh chứng, sẽ chính thức mang đến gặp mọi .”
Hứa Trầm Đình cũng kh tính nói ra thân phận của Phó Bạc Quân ngay lúc này: “ thể đoán, nhưng sẽ kh nói.”
“A? Hai định lĩnh chứng ? Thật à?”
Đám Diệp Đ Thành càng thêm choáng váng, thật kh ngờ ngày hôm nay ra đường lại thể ăn một quả dưa lớn như vậy.
“Ừ, chờ khi mọi thứ xong xuôi, sẽ trói tới cục lĩnh chứng.”
Hứa Trầm Đình lắc lắc nước trong ly, hạ mắt cười khúc khích, chút kiêu ngạo.
Khoan mà nghe quen quen nhỉ?
Cái, cái này kh lời Phó Bạc Quân nói với tối qua .
Phó Bạc Quân nói cho dù kh gì, cũng bắt trói lại, hay đánh ngất mang , bất cứ giá nào cũng được em .
“ tỉnh táo chút , trói là phạm tội.”
Lục Tư Thành kh hổ xứng với cái d th niên tích cực nhất của kế thừa năng lực chủ nghĩa xã hội, luôn luôn lo lắng cho Hứa Trầm Đình sẽ làm gì đó phạm pháp: “Ép kết hôn cũng là phạm pháp.”
“Vẫn là chủ Lục suy nghĩ chu đáo ha.”
Mỗi lần như vậy đám Diệp Đ Thành đều chỉ nghĩ Hứa Trầm Đình đang nói đùa, chỉ Lục Tư Thành vẫn luôn nghiêm túc.
“ chủ Lục kh học luật cũng thật đáng tiếc mà” Trác Dương ở ngoài cười nhạo.
“M đúng là kh hiểu, chủ Lục học gì cũng kh quan trọng, ta đây là về nhà kế thừa gia sản nha.”
Hứa Trầm Đình chống cằm, quan tâm Lục Tư Thành: “Nói thật, trước đây cứ nghĩ nhà cũng bình thường nên chẳng lo, nay biết thế nhưng lại là một phú nhị đại, thật sự sợ ở ngoài sẽ bị ta lừa nha!”
Diệp Đ Thành và Trác Dương nghiêm túc đánh giá Lục Tư Thành, sau đó về phía Hứa Trầm Đình, hết sức trịnh trọng gật đầu.
Đối với phát biểu vừa của hết sức là đồng tình.
“Chắc c sẽ bị lừa cho coi.”
“M coi thường ai đó!”
Lục Tư Thành tức giận đập bàn, kích động đứng lên cố gắng biện hộ cho bản thân : “ đây th minh như vậy làm là thể bị lừa?”
Lúc này mọi ăn ý đối với lời biện minh này kh cần cho thêm bất kỳ ý kiến nào khác vào.
Ngốc bạch ngọt* nói th minh thế cớ nào lại thể bị lừa, lời này nói ra toàn là lỗ hỏng, cũng kh biết phun tào từ đâu.
“Trước đây cũng kh ít chuyện như vậy, chỉ là chính ta kh biết mà thôi.” Trác Dương ngày thường ít nói, nhưng mở miệng chính là một d.a.o đ.â.m vào khác.
“Nhưng mà cũng kh .”
Hứa Trầm Đình cười nhẹ, giọng nói khẽ chuyển: “Cho dù chủ Lục bị lừa, cũng chẳng vấn đề lớn gì.”
“A? cũng đều đã bị lừa, còn kh vấn đề lớn à!” Lục Tư Thành trừng mắt: “Yêu thì ?”
*(ngôn ngữ mạng, ý chỉ kh tâm cơ thậm chí hơi ngốc, dễ bị lừa gạt)*
Chưa có bình luận nào cho chương này.