Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 141: Có phải là em bị bệnh nặng gì không thế?
Hình ảnh đã bị quên lãng kìa đột nhiên xuất hiện ở trong đầu, khiến cả đều chút suy sụp, Hứa Trầm Đình nắm l vạt áo trước n.g.ự.c Phó Bạc Quân, khe khẽ nức nở trong lòng .
Phó Bạc Quân trầm mặc, vươn tay nhẹ nhàng xoa đầu Hứa Trầm Đình, vẻ mặt nghiêm túc, trong ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.
Lúc đó Hứa Trầm Đình gặp kích thích lớn như vậy nên trong tiềm thức kh muốn thừa nhận chuyện này, kh muốn đối mặt với chuyện này, cơ thể nho nhỏ kh chịu nổi sự chấn động ghê gớm như thế, xuất phát từ bản năng bảo vệ bản thân nên mới gây ra việc thiếu hụt một phần ký ức.
Phó Bạc Quân đoán rằng Hứa Trầm Đình sẽ quên , cũng là vì kích thích bởi chuyện của mẹ .
Cho nên bất kể là cái chi tiết nào khả năng giúp nhớ lại chuyện này thì đều sẽ bị bản năng tiềm thức làm cho quên .
Phó Bạc Quân yên lặng ôm l Hứa Trầm Đình, chờ tiêu hóa xong mọi chuyện, nếu bây giờ mà nói cái gì thì chắc hẳn cũng kh lọt vào tai được.
Chờ đến khi Hứa Trầm Đình bình tĩnh lại nói tiếp.
Hứa Trầm Đình khóc thật lâu, như thể phát tiết hết cảm xúc bi thương ở trong lòng , vùi đầu dựa vào vai của Phó Bạc Quân, hít hít cái mũi, bĩu môi, giọng nói đều trở nên khàn khàn, mang theo âm th nức nở: “ là đồ yêu quái gì thế?”
“Hả?”
Phó Bạc Quân bị những lời này của Hứa Trầm Đình làm cho hoang mang, kh hiểu lời này của là ý gì?
Khóc đến nửa ngày đột nhiên lại thốt ra một câu nói kh đâu vào đâu thế này?
“Nếu kh thì nói cứ nằm mơ là sẽ mơ th , suốt hai ngày đều mơ th, rốt cuộc đã bại lộ thân phận thật sự của à?”
Hai tay của Hứa Trầm Đình ôm l cổ Phó Bạc Quân, khóc lóc thảm thương dặn dò :
“Cẩn thận một chút nha, sẽ sói tới đ.â.m c.h.ế.t đó.”
Đây là…
Là sợ kh biết dỗ dành như thế nào ?
Bản thân thì khóc thảm như vậy, còn muốn tới dỗ dành à, muốn tự xoa dịu bầu kh khí này ?
Đồ ngốc.
Hứa Trầm Đình chính là như vậy, cái gì cũng tự làm, càng kiên cường thì càng khiến ta cảm th vô cùng đau lòng.
còn nhỏ tuổi mà đã nhận những đau khổ mà ở tuổi của kh đáng nhận, sau đó ở nhà họ Hứa mười m năm cũng kh ngày nào được bình yên, chịu đánh chịu mắng, còn bị bỏ đói.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Rõ ràng nhà nhưng lại sống giống như một kẻ ăn mày.
Nhưng mà Hứa Trầm Đình cũng kh vì vậy mà suy sụp, vẫn nỗ lực thi đậu đại học, nỗ lực làm việc.
Hứa Trầm Đình thật sự cố gắng để tồn tại, muốn sống một cuộc sống thật tốt.
kh làm tổn thương bất cứ nào nhưng lại những kẻ kh muốn sống tốt, luôn kẻ muốn làm tổn thương .
Nhớ tới đời trước, Hứa Trầm Đình gặp qua những tổn thương kia, cánh tay Phó Bạc Quân đang ôm l Hứa Trầm Đình kh khỏi siết chặt hơn một chút, đáy mắt xuất hiện lửa giận khó thể áp xuống.
“ bảo vệ tốt chính nha, em chỉ thôi.”
Hứa Trầm Đình ngẩng đầu lên từ trong lòng Phó Bạc Quân, hít hít mũi, đôi mắt đỏ hồng Phó Bạc Quân, nghiêm túc nói.
Phó Bạc Quân vươn tay lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt của , đau lòng : “ sẽ bảo vệ tốt chính , cũng sẽ luôn bảo vệ cho em, dùng chính…” Dùng chính sinh mạng của để thề.
“Kh cần đâu, chỉ cần bảo vệ chính cho tốt là được.”
Hứa Trầm Đình giống như biết được Phó Bạc Quân muốn nói gì, kiên định lắc đầu: “Em kh muốn lại th em yêu thương c.h.ế.t trước mặt em nữa, nếu c.h.ế.t thì em cũng sẽ chết.”
thật sự kh bao giờ muốn trải qua cảm giác sụp đổ như vậy nữa.
Mẹ chính là như thế, Phó Bạc Quân ở đời trước cũng là như thế này.
Đồng tử của Phó Bạc Quân chợt co rút lại, căng thẳng nắm l cánh tay của Hứa Trầm Đình, giống như đang sợ hãi cái gì đó.
“Hứa với em !”
Hứa Trầm Đình Phó Bạc Quân, cười nhẹ nhàng: “ ổn thì em cũng sẽ sống tốt.”
Nếu đời này một số việc kh cách nào thay đổi được, vậy thì cũng hy vọng Phó Bạc Quân thể sống thật tốt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Bạc Quân Hứa Trầm Đình thật sâu, trầm thấp nói: “Được.”
“Phù.”
Hứa Trầm Đình thở phào một hơi thật sâu, giống như muốn trút bỏ hết cảm giác uất nghẹn khó thở ở trong lòng, cảm th nếu làm như vậy thì mới thể nhẹ nhàng hơn một chút.
“Em ổn kh?”
Phó Bạc Quân chút kh yên tâm hỏi.
“Kh đâu, đã qua nhiều năm .” Hứa Trầm Đình lắc đầu, sau một lúc lâu khóc lóc thật lớn, giống như thật sự đã ổn hơn một chút.
“Về sau em đã , vẫn sẽ luôn ở bên em, chống lưng cho em, để em làm nũng, em la lối khóc lóc thế nào cũng được.”
Phó Bạc Quân vươn tay đặt lên đầu Hứa Trầm Đình, xoa xoa tóc của , xoa đến mức tóc tai rối loạn, tâm trạng dường như trở nên khá hơn.
“A.”
Hứa Trầm Đình bị câu la lối khóc lóc này của Phó Bạc Quân chọc cười, tức giận nói: “ nói như thể em là một đứa nhóc thích làm làm mẩy vậy.”
“Em muốn làm trời làm đất gì cũng được hết, chống lưng cho em.”
Phó Bạc Quân được hôm nay đều là vì Hứa Trầm Đình, tất cả quyền thế mà ngày hôm nay còn kh là vì muốn làm bệ đỡ cho Hứa Trầm Đình muốn làm gì thì làm ?
Hứa Trầm Đình nghiêng lại gần áp trán với Phó Bạc Quân, chóp mũi chạm vào chóp mũi, chậm rãi mở miệng: “Đừng làm chuyện xấu, sẽ bị bắt đ.”
Phó Bạc Quân khóe miệng khẽ cong: “Ừm, biết .”
Lúc này Hứa Trầm Đình mới hài lòng bu Phó Bạc Quân ra, hai tay chống lên giường, lúc mới đưa chân muốn xuống giường thì bất chợt dừng lại.
“ thế? Cơ thể kh được thoải mái à?”
Phó Bạc Quân tư thế quái dị này của , cả đột nhiên ngây dại ra thì kh khỏi căng thẳng lên.
“Em nhớ ra , mẹ nói là để lại một bức thư cho em, bức thư ở đâu ?”
Lúc nãy luôn khóc lóc nên đã quên mất còn một việc như thế, vừa đột nhiên trong đầu hiện lên câu nói kia của mẹ nên Hứa Trầm Đình mới nhớ ra.
“Di vật của mẹ!”
Hứa Trầm Đình bỗng nhiên phản ứng lại, nếu lúc mẹ kh đặc biệt nhấn mạnh nó ở chỗ nào thì chắc c chính là ở trong hộp đồ gồm vài thứ mà bà để lại cho .
Hứa Trầm Đình sốt ruột muốn xuống giường để tìm hộp đồ mà lúc trước đã l từ nhà họ Hứa.
lẽ là khóc một lúc lâu nên bây giờ đã mất hết sức lực, dưới chân Hứa Trầm Đình mềm nhũn, cả lảo đảo bổ nhào xuống dưới giường.
Cũng may Phó Bạc Quân nh tay lẹ mắt, nh nhẹn ôm ngang Hứa Trầm Đình lên, kéo trở lại trên giường, vừa lo lắng vừa bất lực nói: “Em ngoan ngoãn ngồi đây , để l cho em!”
“ biết em để ở chỗ nào ?” Hứa Trầm Đình hoài nghi mở miệng hỏi.
Phó Bạc Quân đứng dậy, buồn cười quay đầu lại Hứa Trầm Đình hỏi: “Là hỏi em mới đúng chứ, em biết đã để ở chỗ nào kh?”
“Hả?”
Hứa Trầm Đình bị Phó Bạc Quân hỏi ngược lại như vậy, đột nhiên chút kh tự tin, nghiêm túc hồi tưởng lại đã giấu chúng ở chỗ nào.
Nhưng mà đột nhiên lại kh cách nào nghĩ ra.
“Làm bây giờ, em hình như thật sự đã quên mất để m món đồ kia ở chỗ nào !”
Hai tay Hứa Trầm Đình ôm l mặt, kh muốn đối diện với chuyện xấu hổ này, một hồi lâu mới chịu bu tay ra, vẻ mặt vô cùng tủi thân Phó Bạc Quân nói:
“ ơi, xong đời , là em lớn tuổi nên trí nhớ kh tốt lắm đúng kh?”
“Em đang ám chỉ ai lớn tuổi đ?”
Nói đến vấn đề tuổi tác này thì Phó Bạc Quân liền chút nhạy cảm, hai mắt hơi nheo lại, lộ ra hơi thở nguy hiểm.
“À… Em đây là đang nói em còn trẻ tuổi mà trí nhớ đã kém như vậy , là em bị bệnh nặng gì kh thế!”
Hứa Trầm Đình là co được duỗi được, tự nhiên mà đổi cách nói khác, nhưng mà cảm giác đổi cách nói này thì càng thảm hơn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.