Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 142: Lúc đó trong đầu em chỉ nghĩ về tôi
Th vẻ mặt Hứa Trầm Đình u sầu giống như vừa biết bị mắc bệnh nan y, Phó Bạc Quân vừa tức giận vừa buồn cười, duỗi tay chọc chọc vào cái trán của .
nhịn kh được cười nói: “Ngốc nghếch.”
“Em đã thảm hại như vậy , mà còn nói em ngốc, còn lương tâm kh hả!”
Sau khi Hứa Trầm Đình tức giận chửi bậy một câu, lại bắt đầu suy nghĩ lại, nhưng thật sự kh thể nhớ ra đã để ở đâu.
“Cũng kh là em cầm cất, làm em thể nhớ kỹ được là để ở chỗ nào chứ?”
Phó Bạc Quân lúc này mới nói sự thật cho Hứa Trầm Đình biết, kh nghĩ ra mới là chuyện bình thường, nếu mà thật sự biết để ở đâu mới là một chuyện đáng sợ.
“Em kh cầm đến ?”
Hứa Trầm Đình chút kh tin nổi: “Vật quan trọng như thế mà em kh tự cầm l cất ? Em ném lung tung ?”
“Ừm.”
Phó Bạc Quân khẳng định gật đầu, sự thật đúng là như thế.
“Kh thể nào! Lúc đ đầu óc em đang suy nghĩ gì vậy chứ?” Hứa Trầm Đình kh biết Phó Bạc Quân lừa kh đây!
“Lúc đó trong đầu em chỉ nghĩ về thôi.”
Lúc Phó Bạc Quân nói lên lời này, còn chút đắc ý nho nhỏ, nói kh chút khiêm tốn nào, tình hình lúc đúng là như vậy.
“Chờ một chút, đợi em nghĩ lại một chút.”
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Hứa Trầm Đình vẫn chưa xác định được lời nói của Phó Bạc Quân là thật hay kh, chỉ thể ép nhớ lại một chút, lại chỉ thể nhớ lại những ký ức lại từ đầu một lần nữa.
“Em chậm rãi nhớ lại, để l.”
Phó Bạc Quân cũng kh qu rầy Hứa Trầm Đình, ngày đó Hứa Trầm Đình vì dỗ dành , l ra sổ hộ khẩu, vài thứ ở đằng sau đều đặt ở thư phòng, là cất lại chúng.
Phó Bạc Quân giúp Hứa Trầm Đình giữ gìn thật kỹ những kỷ vật này cho .
Chờ khi Phó Bạc Quân l quay trở lại, đã th Hứa Trầm Đình ngồi quỳ chân trên giường, hai tay che mặt, bộ dáng như kh còn mặt mũi nào gặp khác.
“Vẻ đẹp của đàn đúng là hại khác mà!”
Hứa Trầm Đình hướng về phía Phó Bạc Quân kêu rên một tiếng.
“Thế nào? Hoàng thượng đây là đang chuẩn bị phế hậu cung, từ đây làm một vị vua minh kh đam mê tửu sắc ?”
Phó Bạc Quân đứng bên mép giường, từ trên cao xuống Hứa Trầm Đình, đuôi l mày khẽ nhướn lên.
“Kh thể nào, với cái nhan sắc như thế này, làm sai thì làm sai, quan trọng là, còn tri kỷ giúp em thu thập cất giữ thật tốt, yêu quá mất.”
Nói xong, Hứa Trầm Đình đột nhiên từ trên giường bổ nhào qua trực tiếp ôm chầm l Phó Bạc Quân: “Gần đây bắt đầu xem tiểu thuyết cổ đại à nha!”
“Chỉ là hơi qua một chút, hiểu sơ lược, chẳng gì lạ, em bình tĩnh .”
Phó Bạc Quân hời hợt đáp, cứ như nói về việc ngồi xuống vậy, đơn giản chỉ là thao tác cơ bản mà thôi.
Phó Bạc Quân đúng thật là một kho báu nha, yêu yêu.
Phó Bạc Quân đưa cái hộp kia cho Hứa Trầm Đình, ngồi bên giường cạnh Hứa Trầm Đình cùng đồ vật bên trong.
Trong hộp kh nhiều đồ vật lắm, một quyển album, một con gấu Teddy mặc bộ quần áo nhỏ, một chiếc khóa trường mệnh được êu khắc một cách tỉ mỉ, tinh xảo.
Hứa Trầm Đình dựa vào Phó Bạc Quân mở album ra, mỗi một trang đều là ảnh chụp chung của khi còn nhỏ cùng với mẹ của .
Hứa Lập Dân vẫn luôn nói ta bận rộn nhiều việc, kh thời gian dành cho mẹ con , thật ra là ở bên ngoài cùng với tình nhân của ta, còn con riêng nữa.
Cũng tốt, đoạn hồi ức khi còn bé cùng với mẹ kh tên rác rưởi kia phá hỏng gây mất hứng.
“Mẹ em dịu dàng, cũng xinh đẹp.”
Phó Bạc Quân cúi đầu album ảnh, từ đáy lòng khen ngợi một câu, mỗi một bức ảnh chụp bà , đều ôn hòa giống như thời ểm hồi đó bà l áo choàng của khoác lên vậy.
Chỉ tiếc gặp kh đúng chồng tốt.
“Đúng chứ, mẹ đúng là dịu dàng nhất, xinh đẹp nhất trên thế giới.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hứa Trầm Đình những tấm hình này trong album, nhiều ký ức như ùa về trong lòng, đôi mắt cũng theo đó mà sáng long l, giống như cả bầu trời lấp lánh.
“Tiểu Trầm Đình cũng thật đáng yêu.”
Phó Bạc Quân bức ảnh bạn nhỏ ăn kẹo đường trong album, bạn nhỏ ngồi đu quay ngựa, đắp tuyết, khóe miệng cũng kh khỏi cong lên.
“Đó là ều đương nhiên, kh một chút xem là ai khi còn nhỏ đâu!”
Được khen ngợi ngay ở trước mặt, Hứa Trầm Định thật hãnh diện, giọng nói kh giấu được sự kiêu ngạo.
“Ừm đáng yêu vô cùng, đáng yêu tới mức gặp một lần là kh thể quên được.”
Phó Bạc Quân ngẩng đầu về phía Hứa Trầm Đình, trong ánh mắt tràn đầy cưng chiều, khẽ cười nói.
Bị thổ lộ một cách thẳng t như vậy, Hứa Trầm Đình còn chút ngại ngùng, kh dám thẳng vào mắt Phó Bạc Quân, còn tự trêu chọc nói một câu: “Vậy em cũng quá đáng yêu !”
Phó Bạc Quân cười trầm thấp, đúng vậy, đáng yêu nha.
Hứa Trầm Đình lật lật lại quyển album ảnh nhiều lần, cũng kh th bên trong cất một tờ thư gi nào.
Vậy nó thể ở đâu được chứ?
Hứa Trầm Đình cầm con gấu Teddy nhỏ lên, tự lẩm bẩm:
“Kh lẽ giấu ở bên trong con gấu nhỏ này?”
Nói xong, Hứa Trầm Đình liền lật con gấu lại, vén bộ quần áo nhỏ của nó lên, lộ ra phía sau lưng của gấu nhỏ.
Chắc là cũng như những con gấu b khác đều khóa kéo lên ở vị trí phía sau lưng.
Vậy mà con gấu nhỏ này chỉ bộ quần áo thể xốc lên ở đằng sau, phía trước thì dính liền với bé gấu.
Hứa Trầm Đình lục lọi tìm tòi cả ngày, cũng kh thể phát hiện ở trên lưng gấu khóa kéo hay vết tích may vá trên đó, chả lẽ đoán sai ?
Nhưng mà nếu như giấu ở nơi khác, mẹ nhất định sẽ nói cho biết vị trí.
Lúc đó kh nói, vậy chắc c là ở trong đồ vật cầm ở trên tay.
Mà con gấu b Teddy nhỏ này chính là thứ mà ôm ngủ từ lúc nhỏ kh rời , cho nên khả năng giấu ở trên của nó là lớn nhất.
Nhưng là, nếu như con gấu nhỏ này cũng kh bất kỳ dấu vết gì cho th nó bị khâu lại, thì thể nói là suy đoán của là kh đúng.
Hứa Trầm Đình đem con gấu nhỏ nâng lên đối diện với tầm mắt của , kh nhịn được thở dài một hơi: “Đến cùng là ở nơi nào vậy chứ?”
“Phía đằng trước?”
Phó Bạc Quân nói ý nghĩ của .
“Kh thể nào! Phía trước kh vén được ra mà?” Hứa Trầm Đình híp mắt cẩn thận quan sát.
“ thể mở nút áo.” Ngón tay thon dài của Phó Bạc Quân sờ nhẹ một chút lên chiếc cúc bên trên bộ quần áo của gấu Teddy nhỏ.
“Cái nút này chắc là giả , là để trang trí,.... ách.”
Hứa Trầm Đình một bên phủ nhận, một bên ra tay thử nghiệm, kh nghĩ tới thật đúng là thể mở được ra!!!
Giấu như vậy cũng quá kỹ !
vẫn cho là chiếc cúc trên quần áo của gấu b trước mặt chỉ là để trang trí mà thôi, căn bản kh mở được.
Kh nghĩ tới sau khi mở cúc áo ra, trực tiếp là những b vải ở bên trong gấu nhỏ.
Hứa Trầm Đình duỗi tay sờ sờ vào trong, đôi mắt kh khỏi trừng lớn một chút, mò th .
Hứa Trầm Đình ngạc nhiên l từ bên trong ra một chiếc túi nhỏ chống nước, bên trong một bức thư gi gấp gọn thành một miếng vu vức.
“Mẹ thật sự đã sớm cân nhắc thật kỹ lưỡng, gấu nhỏ thiết kế như thế này, còn biết em kh nỡ bỏ gấu nhỏ, cho nên đem thư giấu ở đây. Lại nghĩ đến việc gấu nhỏ thể sẽ bị cầm giặt, sớm đã chuẩn bị túi chống nước phòng ngừa bức thư gi bị hỏng.”
Hứa Trầm Đình cầm l bức thư đến tay chút run rẩy, kh biết bên trong bức thư viết cái gì, nên hồi hộp khẩn trương.
“Bà đem tin quan trọng giấu ở bên trong con gấu b nhỏ kh đáng chú ý này, hẳn là cũng suy tính qua, thứ đáng giá lẽ sẽ bị cướp , nhưng là con gấu b nhỏ này căn bản kh gây chú ý, kh sợ bị bọn họ l mất.”
Phó Bạc Quân cảm th mẹ của Hứa Trầm Đình là một phụ nữ th tuệ, coi như lúc đó bà cảm th kh thể chịu đựng nổi, vẫn đủ tỉnh táo để cân nhắc đến những ều này.
lẽ, bên trong phong thư này hẳn là cất giấu bí mật lớn !
Chưa có bình luận nào cho chương này.