Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 168: Bị bắt cóc

Chương trước Chương sau

“Hả?”

Giờ phút này Trác Dương và Diệp Đ Thành đều hoang mang.

Vừa là ai dùng lời lẽ chính đáng nói rằng đừng nghi ngờ , nối nghiệp của xã hội chủ nghĩa đ?

Bây giờ lời này là lời mà nối nghiệp nên nói ra ?

“Hả?” Phản ứng của Lục Tư Thành chậm mất nửa giây, so với hai kia thì càng kích động hơn: “Dưa này vẫn chưa ăn được hết ?”

làm khá mịt mờ nên kh biết cũng là chuyện bình thường.”

Hứa Trầm Đình thể làm một cách c khai chứ: “Thật ra thì cũng kh làm cái gì, chỉ là thêm dầu vào lửa thôi.”

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

“Nghĩa là ?” Lục Tư Thành kh hiểu lắm.

“Nghĩa là, bản chất của Quý Thịnh lăng nhăng, tuy rằng thích Hứa Thừa Phong nhưng được một thời gian cũng th chán, hơn nữa nhà họ Hứa suy sụp thì gia đình của Quý Thịnh cũng đuổi Hứa Thừa Phong ra khỏi nhà, Hứa Thừa Phong tức giận nên đã tính kế Quý Thịnh, tìm một tên trai bao mắc bệnh quan hệ với Quý Thịnh, Quý Thịnh là loại tinh trùng lên não, nhất thời kh để ý nên đã trúng kế, cũng chỉ thể nói là đáng đời thôi.”

Khi Hứa Trầm Đình thuật lại những chuyện này, giọng ệu chút lạnh lùng, Hứa Thừa Phong và Quý Thịnh đều kh tốt lành gì, bọn họ vì muốn đối phó với nhau mà thật sự chuyện gì cũng đều làm được.

cũng kh làm cái gì, chỉ là cho tiết lộ ra chuyện mà Hứa Thừa Phong đã làm thôi, sau khi Quý Thịnh biết được thì vô cùng giận dữ, cưỡng ép quan hệ với Hứa Thừa Phong để truyền bệnh cho ta.”

“Hai bọn họ thật đúng là chó cắn chó mà! Bất kể là Hứa Thừa Phong hay là Quý Thịnh thì cũng là tự làm tự chịu.”

Tuy rằng chuyện này kế tiếp thật sự khiến ta cảm thán một lúc, nhưng cũng chỉ thể nói là do hai bọn họ tự gây ra, ai cũng kh trách ai được.

“Bọn họ như thế nào thì chính là chuyện của bọn họ, ều quan trọng nhất là đừng kéo thêm tai họa cho khác.”

Diệp Đ Thành kh khỏi cau mày, ai biết cái tên Quý Thịnh biến thái thể vì chuyện đó mà tâm lý trở nên vặn vẹo muốn trả thù xã hội kh, hơn nữa ngày thường ta quan hệ lung tung rối loạn như vậy nữa, kh biết đã truyền bệnh cho bao nhiêu .

“Đã bị bắt .”

Hứa Trầm Đình là biết rõ chuyện này nhất, rốt cuộc thì cái mà chờ để xem chính là kết cục lâu dài của bọn họ: “Quý Thịnh cưỡng ép Hứa Thừa Phong nên Hứa Thừa Phong đã báo cảnh sát, cộng thêm tiền án chồng chất của Quý Thịnh nữa, trước đây ta còn ngủ với cả trẻ vị thành niên, muốn chạy cũng kh thoát được.”

“Mà Hứa Thừa Phong cũng kh tốt đẹp gì hơn, ta đã tính kế Quý Thịnh nên cũng kh chạy thoát, tự báo cảnh sát cũng chính là đưa vào tù luôn.”

M nhà họ Hứa đều bị gô cổ vào tù, kh sót một kẻ nào cả.

Đúng là báo ứng mà, kh bao giờ biết kiềm chế chính thì dù sớm hay muộn đều sẽ dẫm lên đường cùng, vạn kiếp bất phục.

(Chú thích: Trên thực tế, thành ngữ này bắt một câu trong kinh Phật: “Nhất thất nhân thân, vạn kiếp bất phục”, nghĩa là: Một lần đánh mất bản thân, vạn kiếp cũng kh thể l lại được nữa.)

Nhà họ Hứa, Quý Thịnh, kết cục của bọn họ, đã chờ được .

Những này, nên l pháp luật ra để áp chế bọn họ, miễn cho đám này lại cảm th như ghê gớm lắm nên chuyện gì cũng dám làm.

*

“Để chở m về nhé?”

Lục Tư Thành th Hứa Trầm Đình kh lái xe đến, còn dẫn theo trẻ con nữa nên muốn đưa về nhà.

“Kh cần, kh cần đâu, bọn còn đến trung tâm thương mại ở gần đây một vòng nữa chờ yêu của tới đón.”

Hứa Trầm Đình kh vội về nhà, hiếm khi được dẫn nhóc ra ngoài nên tất nhiên là muốn được dạo chơi ở bên ngoài thêm một lúc.

“Vậy rốt cuộc đến khi nào thì mới cho bọn gặp yêu của thế, cũng tò mò sắp c.h.ế.t này.” Lục Tư Thành chính là vô cùng lắm chuyện, đặc biệt là khi đã nghe kể về kẻ thần bí lâu trước đây nhưng mà đến tận bây giờ vẫn còn chưa được gặp, trong lòng giống như kiến bò qua, thực sự ngứa ngáy khó chịu.

“Nh thôi, chờ thêm m ngày thì m sẽ cơ hội gặp mặt nhau thôi mà.”

Hứa Trầm Đình cầm ện thoại qua cuốn lịch, cười nói.

Lúc xem ện thoại thì đúng lúc xuất hiện một tin n mới, ánh mắt của Hứa Trầm Đình hơi loé lên, yên lặng cất ện thoại vào trong túi.

“Qua m ngày nữa ?” Lục Tư Thành kh ngờ chỉ nói cho vui nhưng lại được gặp nh như vậy?

“Đúng vậy, còn chuyện muốn nhờ các giúp đỡ nữa, chờ đến lúc thù sẽ nói với , về trước , bọn dạo thêm lát nữa, lái xe trên đường nhớ cẩn thận một chút nhé.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hứa Trầm Đình tỉ mỉ cẩn thận dặn dò hết sức, dù thì cũng là vì chuyện của m ngày nay.

Sau khi tạm biệt với Lục Tư Thành, Hứa Trầm Đình nắm bàn tay nhỏ bé của Phó Duệ Bạch đến đường chính ở trên con đường nhỏ này, thi thoảng cúi đầu cười đùa nói giỡn với nhóc vài câu.

Hứa Trầm Đình th dây giày của nhóc con bị lỏng ra nên ngồi xổm xuống giúp bé buộc lại dây giày thật chặt, miễn cho lát nữa lại dẫm lên bị té ngã.

Hứa Trầm Đình đang ngồi xổm vào bé nói chuyện.

Thì đột nhiên một chiếc xe thương vụ màu đen dừng ở bên đường, ba đàn mặc áo da đen, đeo mũ lưỡi trai màu đen bước xuống từ trên xe, lao về phía bọn họ với tốc độ nh chóng.

“Ô ô.”

Hứa Trầm Đình cảm giác phía sau , vừa mới quay đầu lại thì tên đã nh tay dùng một miếng vải bố bịt kín miệng mũi của lại, Hứa Trầm Đình lập tức cảm th cả kh còn sức lực nữa, tùy ý để ta kéo .

Hứa Trầm Đình muốn giãy giụa, cố gắng hết sức chống mí mắt lên, vươn tay muốn túm l Phó Duệ Bạch nhưng lại th bọn họ đã khiêng bé lên xe , trợn trừng hai mắt, đáy mắt hiện lên một tia kinh hoảng, nhưng nh đã mất ý thức.

“Tí tách, tí tách.”

Tiếng nước rơi xuống vũng ở trên mặt đất dần dần lôi kéo ý thức của Hứa Trầm Đình trở lại.

Hứa Trầm Đình nhíu nhíu mày, cố gắng mở to mắt, cảnh tượng trước mắt vẫn còn chút mơ hồ, lắc lắc đầu, nỗ lực khiến bản thân thể tỉnh táo một chút.

Lúc Hứa Trầm Đình muốn đứng lên thì mới phát hiện rằng đã bị trói ở trên ghế, ở trong một kho hàng cũ nát.

Hứa Trầm Đình đột nhiên đánh một cái, giật nảy , lập tức tỉnh táo hoàn toàn.

Theo bản năng quét mắt khắp nơi tìm kiếm Phó Duệ Bạch.

th nhóc con đang bị trói ở trên ghế ở bên cạnh , hình như vẫn còn đang ngủ say, trên mặt cũng kh vết thương nào.

Hứa Trầm Đình thở phào một hơi, lúc này mới hơi chút hơn yên tâm một chút.

Nhưng mà hoàn cảnh chỗ này, còn cả tình cảnh hiện tại của bọn họ nữa, tất cả đều nói cho Hứa Trầm Đình rằng chuyện này ít nhiều đều chút khó giải quyết.

Bắt c à?

Là kẻ nào thế?

thù oán với , hầu hết đều đã vào cục cảnh sát , hoàn toàn kh cơ hội làm chuyện như thế nữa.

Hình như cũng kh kéo thù hận gì với bất kỳ khác nào!

Bắt c là muốn đòi tiền hay là muốn mạng đây?

Nhưng mà Hứa Trầm Đình cũng kh quá nhiều thời gian suy nghĩ, bởi vì bọn bắt c đã xuất hiện.

Ngoại trừ những đàn cường tráng mặc đồ đen mà đã th trước khi hôn mê thì xuất hiện ngoài dự liệu nhưng cũng hoàn toàn hợp lý.

Dư Thu Sương!

Theo lý mà nói Dư Thu Sương kh nên ra tay với , dù thì lần trước thể nói là đã diễn vô cùng hoàn hảo, chắc hẳn là đã lừa gạt được bọn họ .

Nhưng mà nếu Dư Thu Sương ra tay với thì cũng chứng minh rằng bà đã biết quan hệ giữa và Phó Bạc Quân.

Xem ra vẫn là chút bản lĩnh, còn biết sát hồi mã thương nữa!

(Chú thích: Nói chung đây là một chiến thuật chiến đấu mà các chiến sĩ chủ yếu dùng cây thương làm vũ khí. Trong chiêu này, ta giả vờ thua chạy, nhử cho đối thủ đuổi theo thật sát sau lưng bất ngờ quay ngựa phóng thương (hoặc đ.â.m ngược) để phản kích.)

“Bà là ai, bắt c làm gì hả?” Hứa Trầm Đình tức giận quát một câu, vẫn giả vờ như kh quen biết Dư Thu Sương.

“Giả vờ à, cứ giả vờ tiếp , mày là tình nhân nhỏ của Phó Bạc Quân mà kh biết tao là mẹ của nó à?”

Dư Thu Sương kh khỏi hừ lạnh một tiếng, tên nhãi r này cũng thể biết giả bộ giống như Phó Bạc Quân, cũng may Phó Vân Quốc đã nhắc nhở một câu, nếu kh thì thật sự đã bị bọn họ đã lừa gạt .

Xem ra Phó Bạc Quân coi trọng thằng nhóc này, nếu kh thì cũng sẽ kh cố ý diễn trò cho bọn họ xem.

Thế thì bắt c thằng nhóc này , còn sợ Phó Bạc Quân kh biết ngoan ngoãn vào khuôn khổ ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...