Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 169: Bà thật đáng chết

Chương trước Chương sau

kh , bà đừng nói bậy.”

Hứa Trầm Đình vẫn cứng miệng kh chịu thừa nhận.

“Ồ, tao đã cho ều tra hết , thế này mà vẫn còn dám kh nhận à?” Dư Thu Sương l từ trong túi ra một chồng ảnh chụp vứt thẳng xuống đất.

Một chồng ảnh lập tức bay tán loạn, đại khái thể th là ảnh Phó Bạc Quân nắm tay , ảnh Phó Bạc Quân ôm

Nói chứ…

Ai chụp m bức ảnh này cũng đẹp đ!

“Vậy bà muốn làm gì?”

Nếu Dư Thu Sương đã l ra bằng chứng thì Hứa Trầm Đình tiếp tục giả bộ nữa thì cũng vô nghĩa, trực tiếp mở miệng hỏi thẳng.

“Muốn xem thử giá trị của mày ở trong lòng Phó Bạc Quân bao nhiêu, tao đoán là Phó Bạc Quân sẽ chuẩn bị m trăm triệu tới chuộc đ.”

Dư Thu Sương cảm th bây giờ đã bắt được Hứa Trầm Đình vào trong tay thì chắc c thể ép Hứa Trầm Đình vào khuôn khổ, Phó Bạc Quân ngay cả căn biệt thự đã ở nhiều năm như thế mà nói chuyển một cái là lập tức sang tên cho này.

Vậy thì tầm quan trọng của này kh cần nói cũng đủ biết .

Dư Thu Sương chằm chằm vào Hứa Trầm Đình một lúc lâu bật ra một câu: “Đồ cáo tinh.”

Hứa Trầm Đình: ???

ta văn hóa đều nói là hồ ly tinh chứ cái gì mà cáo tinh chứ? Cái quái gì thế này!

“Bắt c là phạm pháp mà bà còn muốn đòi tiền à, mạng cũng kh còn thì tiền cũng ích gì chứ?”

Biết lý do Dư Thu Sương giữ lại vẫn còn hữu dụng, Hứa Trầm Đình cũng kh lo lắng Dư Thu Sương sẽ làm gì , uể oải tựa lưng vào trên ghế Dư Thu Sương, sự châm biếm trong lời nói vô cùng ràng.

“Mày tưởng rằng tao sẽ để cho Phó Bạc Quân cơ hội báo cảnh sát à? Nếu nó mà dám báo cảnh sát thì tao cũng dám g.i.ế.c con tin.”

Dư Thu Sương đã xa đến bước này thì hoàn toàn kh chỗ để quay đầu lại nữa, chỉ thể là một con đường đen tối bất tận, chỉ cần bắt chẹt được Phó Bạc Quân, tiền đến tay liền thì bà sẽ lập tức xuất ngoại, sau này đừng hòng ai nghĩ tới chuyện tìm bà gây phiền toái.

Dư Thu Sương đã nghĩ kỹ về những ngày tháng sau này và đang khát khao hướng tới.

“Chỉ bằng dáng vẻ sợ hãi rụt rè này của bà mà còn dám g.i.ế.c con tin ?”

Hứa Trầm Đình khinh miệt Dư Thu Sương, khiêu khích: “Bà cũng chỉ dám hoành hành ở sau lưng thôi, còn ở trước mặt Phó Bạc Quân thì cứ thử động đậy một cái , xem thử Phó Bạc Quân để bà vào mắt kh?”

“Bà tưởng bà là cái thá gì chứ.” Hứa Trầm Đình cười lạnh một tiếng, thể hiện sự chán ghét với Dư Thu Sương vô cùng rõ ràng.

“Thằng khốn này.”

Dư Thu Sương căm ghét nhất chính là khác nói bà sợ Phó Bạc Quân, bọn họ thì biết cái rắm gì, bọn họ biết trước đây bà đối đãi với Phó Bạc Quân như thế nào kh kh?

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Dư Thu Sương nổi giận đùng đùng, vươn tay muốn cho Hứa Trầm Đình một bạt tai.

Nhưng lập tức bị một đàn mặc đồ đen theo bà vào cản lại.

“Thưa bà Dư, lúc trước kh bà vừa liên lạc với Phó Bạc Quân à? đã nói rõ ràng rằng, nếu con tin chịu bất kỳ thương tổn gì thì sẽ kh đưa một phân tiền nào cả, bà hãy nghĩ đến số tiền kia mà nhẫn nhịn ạ!”

Nhắc đến tiền thì Dư Thu Sương mới kéo lý trí quay về, độc địa trừng mắt Hứa Trầm Đình một cái, hậm hực thu tay lại.

“Lần này may cho mày đ, nếu đổi lại là tao của trước kia, thì đã trực tiếp xé rách miệng mày .”

“Bà của trước kia ?”

Hứa Trầm Đình ngước mắt liếc Dư Thu Sương một cái, giống như đang nghi ngờ lời của bà : “ cái dáng vẻ hèn hạ này của bà thì trước kia còn thể làm ra chuyện gì được chứ, lẽ nhiều lắm cũng chỉ là một ả đàn bà đ đá chửi đổng thôi.”

Dư Thu Sương bị chọc tức đến mặt mày tối sầm lại nhưng nh đã khôi phục lại vẻ tươi cười, đắc ý nói: “Cái gì khác thì kh nói chứ Phó Bạc Quân, trai yêu của mày đ, đừng nó bây giờ uy phong thế chứ trước kia ở trước mặt tao giống hệt như một con chó, tao mà th vui thì vứt cho nó chút đồ ăn, lúc th kh vui thì bỏ đói nó vài bữa, lúc kh vui con thể đá nó hai cước, cho thêm hai cái bạt tai, đây đều là chuyện bình thường đ, bây giờ nhớ lại dáng vẻ đáng thương trước đây của nó thì tâm trạng bây giờ của tao vô cùng hạnh phúc, ha ha ha ha!”

Hứa Trầm Đình siết chặt nắm đấm, trên mặt cũng xuất hiện sự phẫn nộ vô cùng khi th Dư Thu Sương nói những lời này kia với khuôn mặt hưng phấn đắc ý.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nếu được thì…

Hứa Trầm Đình thật sự muốn trực tiếp vung ghế lên phang thật mạnh vào khuôn mặt dạt dào vui sướng của Dư Thu Sương.

Hứa Trầm Đình dùng sức nghiến chặt răng, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại, nhưng vẫn khó thể áp chế được sự căm hận của , tức giận quát: “Bà biết ngược đãi trẻ em là phạm tội kh? Bà biết kết cục của chính là cái gì kh?”

“Tao ngược đãi trẻ em đ, thì làm nào? Đã trôi qua biết bao nhiêu năm , còn thể ngược về quá khứ định tội tạo à? Chúng mày chứng cứ kh?”

Dư Thu Sương giống như kh hề sợ hãi chút nào, đặc biệt là khi th Hứa Trầm Đình tức giận như thế này thì càng thêm hưng phấn.

Dường như đã tìm được cách khiến Hứa Trầm Đình bị kích động.

Dư Thu Sương cười cười Hứa Trầm Đình: “Còn muốn nghe nữa kh? Thích nghe kể chi tiết hơn kh?”

kh nghe, bà câm miệng lại cho ta.”

Hứa Trầm Đình trừng mắt Dư Thu Sương, quay mặt qua một bên, dùng hành động để chứng minh hoàn toàn kh muốn nghe nữa.

Nhưng Dư Thu Sương lại kh muốn để Hứa Trầm Đình vừa ý, chẳng lúc này thằng nhãi con này còn kiêu ngạo , bây giờ chỉ mới bị bà chọc đau chút thôi, thể dễ dàng bu tha như vậy chứ?

Dư Thu Sương kh chỉ nói tiếp mà còn nói vô cùng chi tiết tỉ mỉ.

“Bà quả thực kh mà.”

Nói Dư Thu Sương là nỗi ám ảnh tuổi thơ của Phó Bạc Quân đúng là kh khoa trương chút nào.

Năm đó Phó Bạc Quân cũng chỉ là một đứa nhóc vài tuổi, ở độ tuổi nhỏ bé như thế mà đã nhận sự tổn thương lớn đến vậy.

“Bà thật đáng chết.” Hứa Trầm Đình nghiêm nghị nói: “Loại thối nát như bà thì tồn tại chính là lãng phí kh khí.”

Bây giờ Dư Thu Sương đã hoàn toàn kh thèm để ý Hứa Trầm Đình nói cái gì nữa, chỉ tiếp tục nói ra những việc mà kh thể kể với khác, bà vừa chính là được nói đến sảng khoái.

“Chờ đến khi Phó Bạc Quân chuyển tiền vào tài khoản của tao thì tất nhiên tao sẽ thả mày ra, cứ yên tâm , mày chính là vàng của tao mà, tao sẽ kh để mày một chút tổn thương nào đâu.”

Bây giờ tâm trạng của Dư Thu Sương vui sướng, lúc nói chuyện với Hứa Trầm Đình cũng đã hoàn toàn thay đổi thái độ.

“Bà kh nói cho Phó Bạc Quân địa chỉ của chỗ này à?” Hứa Trầm Đình nheo mắt lại Dư Thu Sương, kh ngờ rằng bà vẫn còn để lại đường lui.

“Vớ vẩn, nếu kh thì chẳng lẽ tao còn thể cản được nó dẫn theo cảnh sát tới tìm ? Tao cũng kh ngu ngốc đến thế.”

Dư Thu Sương cũng kh kẻ ngốc, bà tất nhiên sẽ kh dâng nhược ểm của vào trong tay đối phương.

Giống như lúc nãy Hứa Trầm Đình nói bắt c là phạm pháp.

Nhưng mà bọn họ kh tìm th chỗ này, kh l được chứng cứ thì dựa vào cái gì mà nói là bắt c được chứ?

Chẳng lẽ là dựa vào số tiền khủng mà Phó Bạc Quân chuyển khoản cho bà ?

Con cái chuyển tiền cho cha mẹ kh là chuyện thường tình à, dựa vào cái gì mà nói đây là tống tiền được chứ?

Dư Thu Sương đã suy xét hết toàn bộ mọi chuyện , l quan hệ giữa bà và Phó Bạc Quân thì làm chuyện này là ổn thỏa nhất, tuyệt đối kh lưu lại bất kỳ chứng cứ nào.

Bởi vì tất cả sự lui tới giữa bọn họ đều là hợp lý.

“Thật kh?”

Hứa Trầm Đình hỏi lại một câu, đột nhiên mỉm cười Dư Thu Sương.

“Mày cười cái gì?”

Hứa Trầm Đình đột nhiên tươi cười khiến trong lòng Dư Thu Sương bất chợt dâng lên dự cảm kh lành.

Rõ ràng lúc nãy Hứa Trầm Đình còn vì những lời bà nói mà cảm th vừa tức giận lại bất lực, chỉ thể ở chỗ đó trừng mắt .

Nhưng tại đột nhiên lại cười thế?

đã bỏ qua chuyện gì ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...