Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 170: Bà đã bị bắt
“Vừa nói sướng miệng kh?”
Hứa Trầm Đình thật sự đã tức giận, nhưng mà cũng đã được thứ muốn.
luôn muốn biết về tuổi thơ của Phó Bạc Quân nhưng lại kh dám hỏi.
chỉ biết rằng thời thơ ấu của Phó Bạc Quân đen tối, nhưng kh ngờ nó sẽ khổ sở đến như vậy.
Loại như Dư Thu Sương này thì cũng kh thể gọi là con chứ đừng nói là một mẹ, đối với cốt nhục do sinh ra mà bà cũng thể tàn nhẫn xuống tay tra tấn như thế.
Dư Thu Sương giống như hiểu ra một chút gì đó, theo bản năng mà quét mắt khắp bốn phía nhưng khung cảnh xung qu đều im ắng, cũng kh cái gì.
Dư Thu Sương cố gắng thuyết phục ở trong lòng, chỉ là Hứa Trầm Đình đang hư trương th thế* mà thôi, hoàn toàn chẳng cái gì cả.
(Chú thích: Gốc 虚張聲勢 (hư trương th thế) nghĩa là phô bày lực lượng một cách rầm rộ mà thực ra kh gì đáng kể.)
“Mày dọa ai đ!” Dư Thu Sương giả vờ mạnh mẽ trấn định nói.
“Bà nói là kh chứng cứ chứng minh bà đã ngược đãi trẻ em, cũng đã qua nhiều năm như vậy , muốn tìm cũng kh thể tìm th, vậy nếu đó là do chính miệng bà thừa nhận thì tính là tự thú kh nhỉ?”
Hứa Trầm Đình cũng kh giả vờ nữa, kh thể nổi cảnh Dư Thu Sương ngạo mạn như vậy.
xấu thì đều chịu trừng phạt thích đáng chứ kh đứng ở chỗ này đắc ý dạt dào.
Dư Thu Sương cứng lại một chút, kh dám tin, chẳng lẽ nói rằng lúc nãy là thằng nhãi này giả vờ tức giận ? Chính là cố ý dẫn dụ bà càng nói ra nhiều ều à?
Hai mắt Dư Thu Sương kh khỏi trợn trừng một chút, kh dám tin loại suy đoán này là sự thật.
“Bà còn chỉ ra và xác nhận là bắt c, còn tống tiền nữa, bà nói xem, nhiều tội d cộng lại như vậy thì thể bà sẽ được phán m năm nhỉ?”
Hứa Trầm Đình đếm kỹ từng tình tiết phạm tội mà lúc này Dư Thu Sương tự khai ra, quả thực là kh thể kỹ càng tỉ mỉ hơn được nữa.
“Mày kh cần giả thần giả quỷ đâu, mày tưởng rằng tao sẽ bị m câu dối trá ngớ ngẩn này của mày dọa sợ ? Mày quá ngây thơ .”
Dư Thu Sương lại căng thẳng chú ý bốn phía một lúc lâu, th vẫn kh bất kỳ động tĩnh nào thì mới yên tâm lại, mở miệng châm chọc Hứa Trầm Đình.
“Tao kh nói cho Phó Bạc Quân biết chỗ này là nơi nào, ngay cả gọi ện thoại cũng đều là sử dụng thẻ vũ trụ, nó hoàn toàn kh thể tìm th chỗ này đâu, càng đừng nhắc đến chuyện dẫn cảnh sát tới đây bắt tao.”
Dư Thu Sương suy nghĩ rõ ràng về những ều này, lập tức khôi phục khí thế lại, còn kiêu ngạo khiêu khích: “Mày cứ ở đó nói vớ vẩn làm gì, bản lĩnh thì thật sự gọi cảnh sát tới đây bắt tao này!”
“Đây chính là do bà yêu cầu đ."
Hứa Trầm Đình tươi cười vô cùng quỷ dị, khiến trong lòng Dư Thu Sương kh khỏi thấp thỏm một chút.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
“Chú cảnh sát à, vẫn chưa ra tay à?” Hứa Trầm Đình mở miệng nói.
Dư Thu Sương kh yên tâm về hướng cửa kho hàng nhưng cũng kh th bất cứ động tĩnh nào.
Rõ ràng biết Hứa Trầm Đình chỉ đang hư trương th thế nhưng mỗi lần đều vô thức bị mắc mưu, Dư Thu Sương tức giận muốn quay đầu lại dạy dỗ Hứa Trầm Đình một trận thì đột nhiên bị đàn đứng ở bên cạnh túm l hai tay, kéo ngược ra sau lưng ấn ngã bà xuống mặt đất.
“ đang làm cái gì thế? bỏ tiền ra thuê mà lại dám làm như thế với hả!”
Dư Thu Sương vẫn chưa kịp phản ứng lại xem đây là tình huống như thế nào, còn tưởng rằng đã thuê nhầm kẻ phản bội nên tức giận đến phát ên.
“ là cảnh sát, bà đã bị bắt, bà quyền giữ im lặng và từ chối trả lời câu hỏi nhưng bất cứ ều gì bà nói cũng sẽ được dùng để chống lại bà trước toà.” Chú cảnh sát nói xong thì lập tức vang lên âm th răng rắc th thúy, còng tay đã được cài vào.
Hai mắt Dư Thu Sương trợn trừng, đáy mắt tràn ngập kinh ngạc và mờ mịt.
“Bà cho rằng đã tính toán khôn khéo, bà vẫn cứ tưởng rằng là thợ săn nhưng thật ra bà mới là con mồi trong mắt thợ săn.”
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Dư Thu Sương, Hứa Trầm Đình đứng dậy từ trên chiếc ghế, dây thừng ban đầu trói chặt vào tay cũng kh biết đã rơi ra từ lúc nào.
Hoặc thể nói rằng, thật sự từ lúc bắt đầu cũng chưa từng trói chặt.
“Các gạt , các lừa gạt !”
Lúc này Dư Thu Sương mới muộn màng hiểu ra rốt cuộc đã xảy ra cái gì, còn cáo trạng trước với cảnh sát: “Là do bọn họ, chính là do bọn họ đã tính kế hãm hại , chưa hề làm cái gì cả.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Mọi thứ đều được nhân viên thực thi pháp luật ghi lại rõ ràng , chờ đến khi dẫn bà về sở thì tất nhiên sẽ làm một bản ghi chép kỹ càng tỉ mỉ hơn về bà.”
Vị cảnh sát bắt giữ Dư Thu Sương cũng kh phản ứng gì quá lớn, từ việc Dư Thu Sương thuê bắt c cho đến gọi ện thoại tống tiền Phó Bạc Quân, toàn bộ quá trình đều bọn họ theo dõi.
Bây giờ Dư Thu Sương nói cái gì thì cũng đều kh lực thuyết phục.
Bà nói là bị gài bẫy hãm hại ?
Bắt c là chủ ý của bà , tống tiền cũng là do bà đích thân gọi ện thoại, đơn giản chỉ là kết quả cuối cùng kh giống như những gì bà đã nghĩ thôi.
Nếu kh là bọn họ khống chế kịp thời thì với trạng thái tinh thần lúc nãy của Dư Thu Sương thì chắc c sẽ gây tổn thương cho con tin.
Cho nên, thật ra tình huống cụ thể như thế nào thì cũng chỉ cần một cái là hiểu ngay.
Nhưng mà hành vi phạm tội của Dư Thu Sương vẫn cần được pháp luật phán định, kh thể chạy thoát được vì chứng cứ vô cùng xác thực.
Lúc Dư Thu Sương bị mang gặp thoáng qua Phó Bạc Quân nhưng cũng kh bà dù chỉ một ánh mắt.
Dư Thu Sương vẫn còn kích động kêu gào: “Mẹ là mẹ của con đ, con kh thể đối xử với mẹ như thế được, mau cứu mẹ …”
Phó Bạc Quân làm như kh nghe th, đến bên cạnh Hứa Trầm Đình, lo lắng hỏi: “Kh việc gì chứ?”
“Kh việc gì, cũng kh là thật sự bị bỏ thuốc ngủ bắt , hoàn toàn kh cả.”
Hứa Trầm Đình cong môi cười, lúc trước nhận được tin n của Phó Bạc Quân, biết rằng Dư Thu Sương sẽ làm ra vụ bắt c này nên đã cùng tương kế tựu kế.
Phó Bạc Quân cũng đã nói trong tin n rằng vẫn luôn ở đó, đã sắp xếp ổn thỏa hết , sẽ kh để xuất hiện bất kỳ vấn đề gì.
Đúng thế.
Cho nên tất cả những chuyện trước đó đều là do diễn kịch, chính là muốn để cho Dư Thu Sương nghĩ rằng bà đã thật sự bắt c được .
Tuy nhiên, lần này thật sự đã thu hoạch được kh nhỏ, Dư Thu Sương quá mức đắc ý tự cao, tự khai ra nhiều chuyện như vậy, lượng bằng chứng được cũng vô cùng lớn.
Nếu kh gì bất ngờ xảy ra nữa thì chắc c đời này của Dư Thu Sương cũng sẽ ở trong tù.
Hứa Trầm Đình duỗi tay nắm l tay của Phó Bạc Quân, ngẩng đầu lên vào mắt , ngắm thật lâu.
“ kh hết, đó đều là những chuyện của quá khứ .”
Phó Bạc Quân biết rằng nhóc con nhà đang đau lòng cho , quả thực đó đã từng khoảng thời gian tối tăm nhưng sự xuất hiện của Hứa Trầm Đình giống như một tia sáng chiếu rọi vào bóng đêm, xua tan sương mù, mang đến ánh bình minh cho .
“Ừm, sau này đã em , em sẽ luôn ở bên .” Hứa Trầm Đình trịnh trọng nói với Phó Bạc Quân, ôm chặt l Phó Bạc Quân.
Khóe miệng của Phó Bạc Quân cong lên, tâm trạng vui vẻ.
“Bạch Bạch, thể mở mắt ra được .”
Hứa Trầm Đình ngồi xổm trước mặt Phó Duệ Bạch, nhỏ giọng đánh thức nhóc dậy.
“ thể mở mắt được ?” Phó Duệ Bạch vẫn còn nhắm mắt, hỏi lại.
“Đúng thế.”
Sau khi nhận được câu khẳng định , Phó Duệ Bạch mới mở to mắt ra, hỏi: “Ba nhỏ ơi, biểu hiện lúc nãy của con được kh ạ?”
“Giỏi lắm, còn tưởng là cục cưng ngủ mất .”
Hứa Trầm Đình kh chút nào keo kiệt nào mà khen một câu, quả thật bé đã cố gắng, trước khi bị khiêng lên xe, Hứa Trầm Đình đã dặn dò Phó Duệ Bạch đợi lát nữa thì hãy giả vờ ngủ , kh được mở mắt ra, bé đã thật sự làm được.
Hứa Trầm Đình chủ yếu là sợ sẽ dọa bé khóc, khóc lại khiến Dư Thu Sương th phiền phức ra tay với bé thì biết làm bây giờ?
là lớn thì còn thể chịu đựng được nhưng mà Tiểu Bạch vẫn là một đứa bé.
Cho nên giả vờ hôn mê vẫn là cách tốt nhất.
“Đỉnh lắm.” Phó Bạc Quân khẽ gật đầu với Phó Duệ Bạch, khen ngợi một câu.
Khuôn mặt nhỏ n của Phó Duệ Bạch đỏ hồng lên, cười cười ngại ngùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.