Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 125: Không muốn rời đi
Sau khi Tống Vãn từ tướng phủ quay về, chưa kịp suy nghĩ kỹ những chuyện xảy ra hôm nay thì Hồng Thường đã đến báo rằng Trần Thái đang chờ nàng ở chính đường.
Tống Vãn giờ mới nhớ ra đã hẹn Trần Thái đến gặp hôm qua. Nàng xốc lại tinh thần, cùng hai nha hoàn tới chính đường. Khi th Trần Thái, Tống Vãn th rõ vẻ mặt ta hơi chán nản, kh giống như đến để tạ ơn.
“Chẳng ngươi chuộc thân cho Nhiếp cô nương ? lại ra n nỗi này? Tr chẳng chút tinh thần nào cả.”
Trần Thái nở một nụ cười cay đắng, l từ n.g.ự.c áo ra một tờ ngân phiếu đưa cho Tống Vãn: “Cảm ơn tiểu thư đã quan tâm, đây là ngân phiếu ba nghìn lượng bạc mà đã nhờ Hồng Thường cô nương đưa cho ta m hôm trước. Hôm nay ta đến đây chính là muốn hoàn trả lại số bạc này.”
Tống Vãn nghe vậy kh khỏi ngạc nhiên: “Lẽ nào Hồng Tụ Chiêu trở mặt, bảo số tiền này kh đủ?”
Trần Thái lắc đầu, dừng lại một chút mới lên tiếng đầy buồn bã và thất vọng: “Tiểu thư lo lắng quá . Kh vì tiền, mà... chính Song Song kh muốn theo ta.”
Tống Vãn nghe vậy bất ngờ. Theo lời kể trước đây của Trần Thái thì ta và cô nương tên Nhiếp Song Song là th mai trúc mã, tình cảm sâu đậm. Nhiếp cô nương kia cũng luôn một mực tr chờ trong lòng cứu khỏi bể khổ.
Tại khi ý nguyện đã thành sự thật nàng lại đột nhiên kh muốn nữa?
“Đã xảy ra chuyện gì à?” Tống Vãn suy nghĩ hỏi.
Trần Thái nghe Tống Vãn hỏi thì im lặng hồi lâu, mãi sau mới ngẩng lên Tống Vãn: “Tiểu thư biết Tô thị, nhà mẹ đẻ của đương kim Thái hậu kh?”
Tống Vãn nghe vậy thì kh khỏi nhíu mày. Tô Thị?
Tất nhiên nàng từng nghe . M hôm trước, khi nàng đang bận rộn lo chuyện ở Vinh Quân Phường thì tình cờ nghe Liễu thị nhắc đến, Liễu thị nhắc đến chuyện này là vì sau khi Tô gia lên kinh đều do Thẩm Gia Hòa chịu trách nhiệm sắp xếp. Nghe nói cả tháng nay, Thẩm Gia Hòa còn thường xuyên dẫn đích trưởng t.ử Tô T.ử Nghiêu và ruột của Thái hậu là Tô Linh Nhi dự tiệc ở các phủ đệ của quan viên, đúng là năng nổ.
Tống Vãn phần khâm phục Thẩm Gia Hòa vì chuyện này. Chuyện nàng ta gian díu với Bùi Th Ngôn đến m.a.n.g t.h.a.i trước khi thành thân là ều mà các tiểu thư phu nhân ở kinh thành khinh thường nhất. Hôm sau khi rời khỏi Kinh Triệu Doãn, kh biết bọn họ bị bao nhiêu đàm tiếu sau lưng, Bùi Th Ngôn còn bị giáng chức vì chuyện này khiến sự tình càng thêm ồn ào kh thể cứu vãn. Ngay cả Bùi Ngọc Kiều từ hôm đó cũng kh dám bước chân ra khỏi phủ nữa. Vậy mà kẻ đứng mũi chịu sào như nàng ta vẫn thể tự nhiên như thường. Tố chất tâm lý vững vàng đến thế này kh thường nào cũng làm được.
Nhưng mà...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-125-khong-muon-roi-di.html.]
“Tô gia? Chuyện này liên quan gì đến Tô gia?”
Giọng Trần Thái càng trầm xuống, nghe kỹ còn xen lẫn chút tự giễu và hối hận: “Vị đích trưởng t.ử của Tô gia là Tô T.ử Nghiêu sau khi nghe Song Song đàn một khúc tỳ bà đã đem lòng ngưỡng mộ và bao nàng cả tháng.”
“Lúc ta đến chuộc thân cho Song Song, nàng nói Tô c t.ử kia đối xử với tốt, suốt một tháng nay chỉ nghe nàng đ.á.n.h đàn uống rượu chứ chưa từng ép buộc nàng chuyện gì.”
“ ta còn hứa với Song Song, khi thời cơ chín muồi, sẽ chuộc thân cho nàng , tìm cách giúp nàng l lại thân phận dân thường... Thế nên... nàng muốn toàn tâm toàn ý theo ta, khuyên ta đừng nhớ đến nàng nữa, dùng ba ngàn lượng bạc này tìm một nữ nhân trong sạch mà sống yên ổn qua ngày.”
Tống Vãn cảm th với tính cách của Trần Thái thì kh dễ dàng bỏ cuộc như vậy: “Nàng nói thế thì ngươi tin à?”
Trần Thái lắc đầu bất lực, ánh mắt sắc bén ngày nào giờ trở nên tối tăm: “Tất nhiên kh tin, nên m hôm nay ta quên cả ăn bỏ ngủ, c chừng ngay trước cửa Hồng Tụ Chiêu chỉ muốn gặp nàng một lần nữa, muốn khiến nàng đổi ý cùng ta. Dù nàng nỗi khổ gì thì cũng thể cùng bàn bạc tìm cách giải quyết.”
Trần Thái nói , vẻ hối hận trên mặt càng đậm hơn: “Cuối cùng, ta cũng gặp được nàng , nhưng nàng lại bình tĩnh nói với ta rằng nàng vốn muốn để lại cho cả hai một chút kỷ niệm nhưng vì ta kh nghe lời khuyên nên nàng sẽ nói thẳng sự thật.”
“Nàng nói bao nhiêu năm qua thật ra trong lòng vẫn luôn oán trách ta, rõ ràng chỉ cần chịu bu bỏ vài thứ là thể cứu nàng ra khỏi biển khổ nhưng lại cố chấp giữ cái gọi là 'nguyên tắc'... Điều đó chứng tỏ trong lòng ta nàng cũng kh thật sự quan trọng.”
“Trong những ngày tháng chờ đợi mòn mỏi đó nàng đã c.h.ế.t tâm, cho ta chút hy vọng cũng chỉ giữ lại cho một đường lui, nhưng giờ đây, nàng đã sự lựa chọn tốt hơn nên kh muốn theo ta để vì trả món nợ ba nghìn lượng bạc của tiểu thư mà bán cả nửa đời còn lại cho , làm nô tỳ nữa...”
“Nàng đã quen với cuộc sống được kẻ hầu hạ, ăn ngon mặc đẹp ở Hồng Tụ Chiêu nên kh thể quay lại trước kia được nữa. Tô c t.ử kia đều thể cho nàng những thứ này. Hơn nữa, dù ta cũng là cữu cữu của bệ hạ. Nếu nàng theo ta từ nay về sau sẽ kh còn ai tùy tiện l quá khứ ra bàn tán, sỉ nhục nữa...”
“Giống như Hải Đường cô nương hôm đó, dù đã hoàn lương nhưng vẫn mang thân phận hạ tiện kh thể thoát khỏi quá khứ thấp hèn, bị ta khinh rẻ... Nàng đã quá chán chường cảnh sống phụ thuộc vào khác , giờ chỉ muốn tìm một quyền thế để nương tựa, cho dù... làm , hay thậm chí ngoại thất cũng kh ! Nàng còn... cầu xin ta... đừng dây dưa với nàng nữa, kẻo vị Tô c t.ử kia biết được kh vui, hủy hoại cuộc sống yên ổn nửa đời sau của nàng ...”
Trần Thái nói đến đó giọng cũng run lên vì kh thể kh thừa nhận những lời Song Song nói kh sai… Nếu kh ta kh chịu từ bỏ cái gọi là nguyên tắc trong lòng tự cho là đúng, nghĩ rằng nàng cũng giống , sẽ luôn chờ đợi thì nàng lại kh thất vọng về ta như thế?
Hơn nữa Trần Thái cũng tự hỏi lòng , sau khi chuộc Song Song về, thật sự thể cho nàng một cuộc sống tốt đẹp, thật sự thể vỗ n.g.ự.c đảm bảo sẽ bảo vệ nàng cả đời kh?
Kh thể...
ta giờ đây ngoài bản thân thì chỉ hai bàn tay trắng. Ba ngàn lượng bạc chuộc này ta cũng kh thể nhận kh như thế. Song Song hiểu như vậy, đương nhiên biết ta đã quyết tâm bán phần đời còn lại cho Giang tiểu thư. Mà Giang gia xuất thân thương nhân, ta theo Giang tiểu thư thì tiền đồ thể tươi sáng đến đâu? Thế nên nàng bỏ rơi ta chọn Tô T.ử Nghiêu, cũng là ều hợp tình hợp lý...
Chưa có bình luận nào cho chương này.