Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 126: Dốc bầu tâm sự

Chương trước Chương sau

Tống Vãn nghe xong cũng kh biết nên an ủi thế nào. Dù nàng chưa từng gặp Nhiếp cô nương, kh rõ con nàng thế nào nên kh thể phán đoán hành động này là do nàng nỗi khổ gì hay sau khi cân nhắc lợi hại đã đưa ra lựa chọn tốt nhất.

“Ta biết , Hồng Thường. Nếu Trần Thái đã khăng khăng như vậy thì ngươi cứ cất ngân phiếu .”

Tống Vãn nói quay sang Trần Thái: “Nhưng nếu ta là ngươi, kh muốn Nhiếp cô nương thua thiệt, muốn tác thành cho lựa chọn của nàng thì cũng nên tìm hiểu rõ Tô c t.ử kia đáng để nàng phó thác cả đời hay kh… Nếu ngươi đổi ý vẫn thể đến tìm ta l lại ngân lượng bất cứ lúc nào.”

Trần Thái khẽ gật đầu: “Tạ ơn tiểu thư nhắc nhở, ta hiểu .”

Sau khi Trần Thái rời , Hồng Thường lưỡng lự Tống Vãn: “Tiểu thư, nô tỳ cảm th Song Song cô nương kia nhất định nỗi khổ tâm. tiểu thư kh giúp Trần Thái một lần?”

Tống Vãn lại lắc đầu: “Chuyện tình cảm nam nữ ta là ngoài kh nên xen vào. ta chưa mở lời, nếu ta tùy tiện nhúng tay vào khi lại phản tác dụng.”

Nhưng Hồng Thường lại tiếp tục khuyên nhủ kh giống thói quen thường ngày: “Nhưng nô tỳ th Trần c t.ử đã chìm sâu trong đó, bị cảm xúc chi phối e rằng chẳng thể tỉnh táo nhận mọi chuyện. Tình nghĩa bao năm giữa Song Song cô nương và ta một sớm một chiều thể cắt đứt được? Nếu nói kh nguyên nhân nào khác thì nô tỳ kh tin. Nếu tiểu thư thể l tư cách ngoài mà tìm cách xoay chuyển, biết đâu lại tác hợp được một mối lương duyên trọn vẹn…”

Tống Vãn th Hồng Thường kh xử sự ềm đạm bình tĩnh như bình thường nữa thì trong lòng khẽ thở dài. Nha hoàn này dường như một sự chấp nhất mơ hồ với chuyện của Trần Thái và Nhiếp cô nương, lẽ liên quan đến những biến cố trong quá khứ của nàng.

Tuy Liễu thị kể với nàng là khi được chuộc thân Hồng Thường còn chưa chính thức tiếp khách, nhưng Tống Vãn cảm th Hồng Thường luôn giữ kín về quá khứ của chắc c vì đã xảy ra chuyện gì mà họ kh biết và chuyện đó đã để lại khúc mắc trong lòng Hồng Thường. Chính khúc mắc này đã khiến tính cách nàng trở nên trầm mặc, kiệm lời như bây giờ.

“Trần Thái thân thiết với chúng ta, tất nhiên khi vấn đề chúng ta sẽ đứng về phía ta. Nhưng làm ta biết được mối nhân duyên cho là tốt đẹp kia lại là ều Nhiếp cô nương kia mong cầu?”

“Hơn nữa, dù ta ý giúp thì Trần Thái cũng tự tỉnh ngộ đã. Ta th thái độ của ta hôm nay, e là chính ta cũng chưa suy nghĩ rõ ràng, dù là tiếp tục kiên trì hay bu bỏ thì cũng do bản thân ta quyết định. Nếu nhất định muốn giúp… thì ta thể sai hỏi thăm về Tô T.ử Nghiêu một chút…”

Hồng Thường cũng biết tiểu thư nói vậy là hợp tình hợp lý. Dù Trần Thái cũng chưa mở lời nhờ cậy, tiểu thư muốn giúp cũng chẳng biết bắt tay từ đâu. Nếu Tô c t.ử kia đúng là tốt, lại thật tâm quý trọng tài nghệ đ.á.n.h đàn của Song Song cô nương, thì đối với nàng đó cũng là một lựa chọn tốt. Họ là ngoài, tư cách gì mà can thiệp?

Hồng Thường chỉ… cảm th đáng tiếc, tiếc cho tình nghĩa thuở thiếu thời . Vì Trần Thái theo tiểu thư nên nàng cũng quen biết ta, Hồng Thường biết được phần nào những gian nan mà ta trải qua suốt m năm nay để cố gắng chuộc thân cho Nhiếp cô nương. Nàng cứ ngỡ chẳng bao lâu nữa sẽ th tình về chung một nhà, ai ngờ chuyện đời khó lường.

Hồng Thường nghĩ vậy, ánh mắt thoáng hiện vẻ cô đơn: “Tiểu thư nói , là nô tỳ mơ hồ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-126-doc-bau-tam-su.html.]

Tống Vãn bình tĩnh Hồng Thường: “Ngươi kh mơ hồ mà là trong lòng đang tâm sự. Ta biết lẽ ngươi vẫn còn khúc mắc trong lòng th hình bóng của trên Nhiếp cô nương nên mới đặc biệt muốn nàng và Trần Thái một kết thúc vẹn tròn.”

“Nhưng rốt cuộc đó là chuyện của hai họ, còn khúc mắc trong lòng ngươi do chính bản thân tháo gỡ mới được… Hồng Thường, ta luôn về phía trước, kh thể cứ mãi bị quá khứ ràng buộc.”

Tuy tính cách của Hồng Thường như vậy thể bù trừ cho Lục La nhưng Tống Vãn kh muốn nàng cứ mãi kiềm chế bản thân, giấu kín mọi chuyện trong lòng như thế. Hồng Thường cũng kh lớn hơn Lục La là bao, chỉ là một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi xuân mà thôi.

Hồng Thường vào đôi mắt thấu suốt của tiểu thư, trong lòng chợt th xao động. Tiểu thư nói kh sai, nàng quả thực đã th hình bóng của trên Song Song cô nương…

Thật ra trước đây khi nàng còn ở kinh thành từng tâm đầu ý hợp. Nàng đã hứa với ta đến khi được chủ nhân cho rời khỏi phủ thì hai sẽ nên duyên.

Nhưng nàng bị chủ nhân liên lụy, trở thành tội nô, bị bán qua bán lại rơi vào lầu x. Nàng cảm th đời đã kh còn hy vọng gì nữa, chỉ muốn liều c.h.ế.t chống cự. Nào ngờ ta lại nghe tin tìm đến nơi…

Lúc đó dù nàng chưa chính thức tiếp khách đã được Giang phu nhân chuộc ra. Nhưng tú bà tức giận vì th nàng thà c.h.ế.t kh chịu khuất phục nên sinh lòng tức giận đã cho bọn tay chân trong lầu x… làm nhục nàng . Những tiếng cười ghê tởm, những lời lẽ dâm ô cứ như một ác mộng, hằn sâu trong lòng nàng kh thể nào xóa nhòa…

Nàng kh dám đối diện với tấm chân tình của kia nữa, càng kh dám nói ra sự thật. Nàng cảm th đã nhơ nhuốc, kh còn xứng với ta, lại càng kh muốn làm lỡ dở ta nên đã nói nhiều lời phũ phàng, buộc ta rời .

Đến khi nàng theo tiểu thư trở lại kinh thành, gặp lại đó thì ta đã cưới vợ sinh con, bề ngoài vô cùng hạnh phúc. Nàng thật lòng mừng cho ta nhưng khi gia đình ba họ vui vẻ tươi cười như vậy trong lòng vẫn th xót xa. Vì nàng biết lẽ lúc đó chỉ cần dũng cảm hơn một chút, vượt qua được chướng ngại thì tất cả những thứ đó lẽ ra đã thuộc về … nhưng lại bị chính chôn vùi.

Vì vậy khi nghe Trần Thái nói câu “Tiết hạnh của nữ nhân kh nằm dưới làn váy”, nàng mới xúc động đến thế. Nàng muốn th họ vượt qua mọi ch gai, cuối cùng được hạnh phúc bên nhau như để bù đắp cho tiếc nuối trong lòng , đồng thời cũng để nàng tin rằng dù nữ nhân kh còn trong trắng thì vẫn xứng đáng được khác yêu thương thật lòng.

Vô vàn cảm xúc dâng trào trong lòng, Hồng Thường cuối cùng cũng bày tỏ hết những tâm sự chôn giấu trong lòng b lâu với Tống Vãn và Lục La: “Nô tỳ chỉ cảm th, lẽ Song Song cô nương cũng giống như nô tỳ ngày xưa, nhưng những chuyện một khi bỏ lỡ thì sẽ ân hận cả đời…”

Những giọt nước mắt đong đầy nơi khóe mắt cuối cùng cũng rơi xuống tuôn trào kh ngớt cho sự tiếc nuối kh thể bù đắp …, cũng vì những ký ức đau thương chẳng thể phai mờ.

Lục La đứng bên cạnh mắt đã đỏ hoe khi nghe câu chuyện quá khứ của Hồng Thường, giờ th Hồng Thường tỷ tỷ vốn luôn ềm tĩnh lại thổn thức như vậy, nàng vội vàng tiến lên nắm l tay Hồng Thường nghẹn ngào an ủi.

kh hiểu vì Tống Vãn th Lục La cứ an ủi mãi cũng chợt ôm chầm l Hồng Thường òa khóc thành tiếng còn to hơn cả Hồng Thường. Nhất thời kh phân biệt được ai đang an ủi ai nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...